Cực phẩm lão thái thập niên 60: Ngươi, ngươi, còn có ngươi nữa, quỳ xuống - Chương 182: Con cái nhà họ Đỗ
Cập nhật lúc: 2026-03-29 20:15:11
Lượt xem: 10
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đỗ Bằng Trình tuy kẹp ở giữa tiến thoái lưỡng nan, nhưng cũng thật sự chỉ vì một câu của Triệu Đại Dung mà vung tay tát vợ .
Dẫu đây cũng là của con .
Hơn nữa, từ lúc gia đình xảy chuyện, tính khí của Triệu Đại Dung cũng ngày một tệ hơn.
Ngày Triệu Đại Dung cũng chẳng mấy khi nhúng tay việc bếp núc nhà cửa, nhưng vì bà nắm giữ kinh tế, uy quyền một là một ở trong nhà, nên Trương Viên con dâu bao giờ phàn nàn điều gì.
hiện tại, mắt thấy trong nhà sắp còn gì để ăn, Triệu Đại Dung vẫn bày vẻ bề của chồng, Trương Viên thể nào chấp nhận nổi nữa.
Hai xảy xích mích chẳng mới một hai .
Nhìn con trai mặt bênh vực con dâu, Triệu Đại Dung tức giận sôi m.á.u: "Đỗ Bằng Trình, mày khá lắm, vợ quên đúng ?"
Quả nhiên, con trai ruột do đứt ruột đẻ cũng chẳng bằng tiền ruột, mới bao lâu , đứa nào đứa nấy đều lộ rõ bộ mặt thật.
Triệu Đại Dung đến lúc vẫn cảm thấy quyết định của là nông nổi, bà chỉ cho rằng vận khí của xui xẻo, ông lớn vốn hợp tác ăn suôn sẻ bỗng nhiên chuồn mất, khiến bà trở tay kịp.
Nếu bà đến nỗi ngay cả tiền vốn cũng vớt vát .
Nếu thể giữ tiền đó, hiện tại bà chẳng sắc mặt con dâu, đúng, là con dâu căn bản chẳng dám thái độ với bà !
Đỗ Bằng Trình rầu rĩ đến mức rụng cả tóc, cuộc sống cứ tiếp diễn thế , e rằng sắp chịu đựng nổi nữa .
...
"Vậy đại tỷ gửi thư về ạ?"
Triệu Ái Dân vẫn còn chút bàng hoàng sợ hãi. Cậu rõ Triệu Đại Dung cụ thể mất bao nhiêu tiền, nhưng cháu trai lớn kể t.h.ả.m thiết như , chắc chắn tiền mất hề nhỏ.
Lớn từng tuổi đầu, trong túi từng rủng rỉnh quá hai đồng, Triệu Ái Dân khó tưởng tượng đó là một khoản tiền khổng lồ cỡ nào.
Kỳ Hồng Đậu đáp: "Chị đời nào chịu cúi đầu cơ chứ."
Ước chừng lúc Triệu Đại Dung vẫn còn đang hậm hực ôm hận bà trong lòng đây.
Có những thất bại nhưng chẳng bao giờ tìm nguyên nhân từ chính bản , giống như Triệu Đại Dung . Họ sẽ gán tội cho tất cả thứ xung quanh , phán án t.ử hình trong tâm tưởng.
Lúc mà đon đả chạy tới quan tâm, đại khái sẽ bà cho là đến để chế giễu mỉa mai.
Triệu Ái Dân: "... Suỵt."
Nếu là đại tỷ, chừng sự thật đúng là như .
Ôi, thành phố vẻ vang đến mấy thì đại tỷ và rể sống ở thành phố, trong mắt Triệu Ái Dân, đó chính là cuộc sống thần tiên, nhưng cuộc sống như , cũng thể tan là tan ngay .
Quả nhiên, tiền từ buôn lậu đầu cơ trục lợi, đến thế nào thì sẽ tiêu tan thế .
Xem vẫn lời nhiều hơn mới ...
"Hôm nay lúc đồng, mấy đứa ai gặp con gái đại tỷ, nhớ gọi con bé đến nhà ăn cơm nhé."
"Mẹ, con , yên tâm, con chắc chắn sẽ truyền đạt đúng lời, trưa nay tiểu Đỗ Quyên nhất định sẽ tới."
Triệu Ái Dân xung phong nhận việc.
Nhìn dáng vẻ tươi tắn như ánh mặt trời, chẳng còn thấy chút bóng dáng suy sụp thất tình của thời gian .
Quả nhiên tuổi trẻ chính là cơn gió thoảng, trận mưa rào, qua thôi.
Hôm nay nhà họ Triệu thêm món ngon, vì lý do gì khác, mà là lúc Triệu Bảo Gia lên núi nhặt củi, tình cờ bắt hai con thỏ.
Mặc dù béo múp míp cho lắm, nhưng thịt thì vẫn chút đỉnh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/cuc-pham-lao-thai-thap-nien-60-nguoi-nguoi-con-co-nguoi-nua-quy-xuong/chuong-182-con-cai-nha-ho-do.html.]
Vừa vặn đủ để hầm một nồi.
Kỳ Hồng Đậu lục lọi trong ký ức cách thịt thỏ kho tàu, xét thấy nguyên liệu đủ, bà liền một phiên bản tối giản, chỉ huy Triệu Ngọc Cúc và mấy đứa trẻ trong bếp nấu thịt thỏ.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Tất nhiên, trong nồi thịt thỏ hầm cũng độn thêm ít khoai tây và củ cải để tăng thêm khẩu phần.
Nếu thì thật sự chẳng bõ dính răng.
Lại vạt rau nhà hái hai quả mướp hương xanh mướt, dùng d.a.o cạo vỏ, thái miếng vát, đợi dầu nóng thả nồi thêm nước, đó đ.á.n.h mấy quả trứng gà khuấy đều đổ nồi canh đang sôi sùng sục. Màu sắc tươi tắn, món canh mướp nấu trứng ngon miệng thoắt cái xong.
Thái thêm một chậu lớn khoai tây sợi, điểm thêm sợi ớt đỏ ớt xanh, thế là món khoai tây xào ớt cay cực kỳ tốn cơm cũng lò.
Cơm là cơm gạo trắng tinh, mà là cơm độn ngũ cốc, nhưng còn dán thêm một vòng bánh bột ngô pha hai loại bột quanh mép nồi, nấu một nồi to tướng tràn trề, đảm bảo ai cũng no nê.
Kỳ Hồng Đậu ngửi thấy mùi thức ăn thơm lừng, tâm trạng cũng theo đó mà phơi phới.
Đợi khi ngọn lửa trong bếp tàn bớt, bà lấy một túi nhỏ đậu xanh, bảo Triệu Ngọc Cúc rửa sạch thêm chút nước, cho nồi đất hầm.
, bà còn cho thêm chút đường đó nữa.
Như buổi chiều bà sẽ món chè đậu xanh nhuyễn để thưởng thức.
Ừm, còn về phần những khác trong nhà họ Triệu, chè đậu xanh nhuyễn phần, nhưng nước đậu xanh giải khát thì vẫn .
Đợi đến chiều nhắm chừng thời gian, Kỳ Hồng Đậu liền bắt đầu chỉ huy các cháu gái nấu nước đậu xanh đem tận ruộng.
Thời tiết , say nắng thì chẳng chuyện đùa.
Phòng bệnh hơn chữa bệnh, cần phòng vẫn phòng .
Đỗ Quyên ngượng ngùng tới cửa nhà họ Triệu. Vốn dĩ đây cô cứ đinh ninh bà cụ chỉ bòn rút tiền, nhà họ Triệu chiếu cố, cô nghĩ lẽ cũng là nể mặt bố cô, cùng với những món đồ các trai gửi đến mới tác dụng. Hiện tại gia đình xảy biến cố, cô chẳng dám hó hé nửa lời với ai.
cô đoán bà cụ hẳn sẽ chuyện . Gia đình "sa sút" , chăm sóc cô cũng chẳng lợi lộc gì nữa, bà cụ chắc sẽ bỏ mặc cô thôi đúng ?
Khoảng thời gian Đỗ Quyên thiếu những dòng suy nghĩ m.ô.n.g lung như , khuôn mặt nhỏ nhắn trông gầy sọp một vòng. Cho đến khi Triệu Ái Dân tới chào hỏi, gọi cô buổi trưa qua ăn cơm, cô mới phát hiện khi lời , trong lòng dâng lên niềm kinh hỉ tột độ.
Ngoài sự kinh hỉ, Đỗ Quyên cũng đầu tiên cân nhắc việc đến nhà khách, liệu nên mang theo chút quà cáp gì .
Nếu là Đỗ Quyên của , khi nhận thư của trai, gọi ăn cơm, chắc chắn xách miệng ngay, chẳng thèm để tâm đến mấy chuyện .
cô cũng chỉ đành nghĩ thầm trong bụng, trong tay cô hiện tại gì thứ gì t.ử tế, chẳng lẽ gỡ sợi dây buộc tóc màu đỏ đầu đem tặng cho bà cụ tóc hoa râm .
Cho nên cuối cùng, Đỗ Quyên vẫn tay đến.
Cũng lẽ vì thế mà biểu cảm của cô trông vẻ mất tự nhiên.
Cũng may Triệu Ngọc Cúc giúp cô giải vây: "Em họ, đây , em cạnh chị nhé."
Thực bàn ăn cũng chỉ lớn ngần , thể nào tất cả cùng chen chúc, Triệu Ngọc Cúc bảo Đỗ Quyên xuống chiếc ghế bên cạnh , giúp cô nhanh ch.óng tìm vị trí, bớt vẻ luống cuống hoảng loạn.
Lúc ăn cơm, còn rảnh rỗi để bận tâm chuyện thích thích, lụng nửa ngày trời, bụng ai nấy đều đang đói meo réo ầm ĩ.
Kỳ Hồng Đậu hô một tiếng "Ăn cơm", muôi đũa liền múa may nhanh đến mức chỉ còn thấy tàn ảnh.
Triệu Ngọc Cúc bưng bát thức ăn múc sẵn đưa cho Đỗ Quyên: "Đây, em ăn ."
Chiếc bát sứ sần sùi viền xanh đựng đầy ắp, bên là thịt thỏ thơm nức và những sợi khoai tây bóng bẩy, mướp hương xanh rờn và hoa trứng mềm mại. Từng món ăn lọt mắt cô gái thanh niên trí thức Đỗ Quyên - ròng rã ăn cơm tập thể dở như cám lợn suốt mấy tháng trời - khiến khoang miệng cô tiết nước bọt điên cuồng.
Khoảnh khắc , bưng bát cơm nặng trĩu tay, Đỗ Quyên đầu thấu hiểu nỗi ngưỡng mộ xuất phát từ tận đáy lòng của các thanh niên trí thức khác đối với , đồng thời cũng nhận sự sắp xếp của gia đình thực sự dụng tâm đến nhường nào.
Nếu ở đây, cô chạy để ăn một bữa cơm ngon lành thịnh soạn như thế cơ chứ!
Hu hu hu!