Cục cưng học bá của cả nhà [Xuyên thư] - Chương 89: Về Thăm Nhà Ngoại Và Bí Mật Ở Cô Nhi Viện
Cập nhật lúc: 2026-02-13 17:58:18
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sau khi ở Mạnh gia đón Tết cùng Ôn Yểu hết ngày mùng Một, sáng sớm mùng Hai, ba Vệ và Khúc chuẩn khởi hành bay nước ngoài nghỉ dưỡng.
Vợ chồng họ là những theo chủ nghĩa con cái (DINK). Tuy rằng mấy năm vì điều kiện của Mạnh lão phù hợp nên thể chính thức nhận nuôi Ôn Yểu, nhưng danh nghĩa họ vẫn là cha cô, chỉ là đây qua nhiều.
Kể từ khi gặp trong chương trình thực tế ở Kinh Thị, họ thật lòng yêu quý cô gái và coi cô như con gái ruột.
Họ vốn thích tận hưởng thế giới hai , cũng ý định tranh giành con cái với Mạnh gia. Họ tính kỹ , sống cùng con gái cũng , cứ đến sinh nhật lễ Tết, họ sẽ bay tới thăm Ôn Yểu là .
“Yểu Yểu, con thật sự nước ngoài chơi với ba ?” Đến sân bay lúc sắp lên máy bay, Khúc Nhã Văn ôm Ôn Yểu, vẫn bỏ cuộc mà hỏi .
“Mẹ ,” Ôn Yểu bất đắc dĩ , “Hai ngày nay hỏi con chắc cũng cả trăm .”
Cô chuyển từ thái độ từ chối dứt khoát sang do dự, ngại ngùng, và giờ là khẳng định chắc nịch: “Lần nhất định con sẽ ạ.”
“Nhã Văn, loa đang giục kìa.” Vệ Dung nếu để vợ cứ lưu luyến rời thế thì chắc chắn sẽ lỡ chuyến bay, đành lên tiếng nhắc nhở, và ngoài dự đoán nhận một cái lườm cháy mặt.
“Ba mau kiểm tra an ninh ạ! Sau thời gian chúng sẽ cùng du lịch .”
Vệ Dung ôm lấy Khúc Nhã Văn trong.
Đột nhiên, đầu : “Yểu Yểu, Lâm Thị lúc lạnh thấu xương, là con suy xét chút ánh nắng và bờ cát ở Nam bán cầu ?”
Thôi xong! Hóa nỡ rời xa con gái nhất chính là Ảnh đế Vệ Dung.
Ôn Yểu mỉm phũ phàng: “Không ạ.”
“Tiễn xong ?” Thấy cô trở , Mạnh Vân Ế đang đợi xe hỏi.
Cô ghế phụ, xoa xoa giữa mày: “Vâng, vất vả lắm mới dỗ họ . Chúng nhà ông ngoại thôi.”
Mùng Hai Tết theo phong tục là ngày về nhà ngoại, tức là Ôn gia.
Mẹ nuôi Ôn Ngưng qua đời từ lâu, những còn trong Ôn gia sức khỏe đều , tính tình trầm mặc thích náo nhiệt, nên chỉ Mạnh Vân Ế và Ôn Yểu đại diện, mang theo một xe đầy quà cáp qua chúc Tết.
Dinh thự Ôn gia khá yên tĩnh, ở vùng ngoại ô chân núi.
“Cùng ở Lâm Thị mà bên khí hậu lạnh hơn chỗ mấy độ.” Ôn Yểu xoa xoa tay, khi chuyện phả một luồng trắng.
Mạnh Vân Ế vội vàng xe tìm đôi găng tay cho cô.
Lão quản gia chậm rãi mở cửa, thấy là hai họ liền gật đầu nhiều, dẫn họ nội trạch, suốt dọc đường đều im lặng.
Cảnh tượng nếu là khác chắc chắn sẽ thấy thoải mái, đối đãi với đến chúc Tết mà lãnh đạm như , cứ như là chào đón.
Ôn Yểu nghĩ thế. Tiếp xúc với Ôn gia sẽ họ đều , chỉ là giỏi giao tiếp. Sự lạnh lùng chỉ là vẻ bề ngoài, thực chất họ là những nội liễm, ôn nhu và chân thành.
Đây là gia đình cưu mang Thiên Tinh của cô, cũng là gia đình của cô, bao nhiêu duyên phận mới thể gặp với mối quan hệ thiết như thế !
Mùa đông cây cối tiêu điều, trong viện Ôn gia cũng mấy khí Tết. Nếu câu đối đỏ cổng mới, chắc chẳng ai nhận đây là ngày Tết. So với một Mạnh gia náo nhiệt tưng bừng ở phía bên thành phố, nơi quả thực là một trời một vực.
Ôn gia hiện tại chỉ còn ba . Lão gia t.ử về già lượt mất con trai con gái, sức khỏe ngày càng yếu, đầu óc còn minh mẫn thường xuyên. Cháu trai ông là Ôn Thiệu thì chân tay tật, xe lăn. Người nhỏ nhất trong nhà là con nuôi Ôn Lĩnh.
Nhìn khu vườn trống trải quạnh quẽ, ai cũng khỏi cảm thấy xót xa.
“Cũng may em cũng mang họ Ôn theo , miễn cưỡng cũng tính là thêm nửa nhân khẩu cho nhà ngoại.” Ôn Yểu cảm thán.
Trong nhà, Ôn Thiệu dùng nước suối pha xong, lặng lẽ chờ họ đến. Bên cửa sổ gỗ, lão gia t.ử ghế phơi nắng, nhắm mắt như đang ngủ. Ôn Lĩnh vẫn như cũ, tựa kệ sách trong góc sách, đắm chìm trong thế giới riêng, sự xuất hiện của họ khiến liếc mắt lấy một cái.
Cũng may hai vị khách hề cảm thấy gò bó, tự nhiên xuống uống .
Họ thật thanh thản! Ôn Yểu lập tức thu những suy nghĩ vẩn vơ đường . Xem là cô quá lo lắng, vận mệnh tuy thể đổi, nhưng cuộc sống quạnh quẽ hiện tại rõ ràng là lựa chọn chủ động của những Ôn gia .
“Lão gia t.ử ngủ .” Ôn Thiệu lên tiếng nhắc nhở.
Ôn Yểu “” một tiếng, cùng Mạnh Vân Ế qua chào hỏi ông ngoại.
Suốt buổi chiều hôm đó, Ôn Lĩnh hề ngẩng đầu lên khỏi trang sách, Mạnh Vân Ế thì bầu bạn đ.á.n.h cờ cùng Ôn Thiệu. Trong căn nhà chỉ thấy tiếng nước sôi sùng sục, tiếng quân cờ lạch cạch và tiếng luyên thuyên của Ôn Yểu.
Ôn Yểu xếp bằng đất bên cạnh lão gia t.ử, tư thế vô cùng thả lỏng. Lão gia t.ử vẫn nhận , đôi mắt đục ngầu.
Cô giống như , cứ luyên thuyên chuyện với ông, chẳng cần ông bao nhiêu.
“... Sau đó chúng cháu giành chức vô địch Olympic Toán học quốc tế ạ.”
“Anh Ôn Lĩnh cũng ở trong đội, đều giỏi lắm ạ!”
“Vân Ế dán câu đối lệch, đó Đại ca bức khác...”
“Vân Kình và Vân Chi cứ gặp là cãi ... Nhục Nhục ngoan lắm, bữa cơm tất niên còn gắp cái đùi gà nó thích nhất cho cháu ăn đấy ạ!”
“Đêm ba mươi Tam ca mới về tới nhà. À đúng , ba cháu cũng qua chơi, hôm nay họ mới .”
Thật tự tại, lời đầu đuôi, Ôn Yểu đắm trong ánh nắng ấm áp của buổi chiều đông, chút mơ màng sắp ngủ.
Lúc rời , cũng giống như , lão nhân gia nắm lấy tay cô, đưa cho cô một viên kẹo.
Ông ngoại chắc là coi thành Ôn Ngưng , Ôn Yểu thầm nghĩ.
Dù tuổi già quên hết , ông vẫn nhớ rõ lúc nhỏ thích ăn kẹo nhất, ạ.
Khi sắp về, Ôn Lĩnh – suốt buổi chiều câu nào – cuối cùng cũng gấp sách , dậy tiễn họ ngoài.
Ôn Yểu tỏ vẻ thụ sủng nhược kinh: “Đây chắc là sự đãi ngộ nhất của nhà nhỉ!”
“Đương nhiên ,” Ôn Lĩnh nghiêm túc , “ chỉ là nhỏ nhất trong nhà thôi.”
Được , là chúng xứng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/cuc-cung-hoc-ba-cua-ca-nha-xuyen-thu/chuong-89-ve-tham-nha-ngoai-va-bi-mat-o-co-nhi-vien.html.]
Quay chuyện chính, Ôn Yểu : “Qua mùng Tám, chúng cùng thăm cô nhi viện năm xưa nhé?”
“Ừm.”
Cô nhi viện năm xưa còn ở chỗ cũ. Sau khi hỏi thăm nhiều nơi, họ mới nó đóng cửa từ lâu.
đến , hai bèn ghé thăm một viện phúc lợi nhi đồng ở gần đó.
Đó là một ngôi nhà nhỏ diện tích lớn nhưng ấm áp, những đứa trẻ bên trong lớn nhất cũng chỉ mười mấy tuổi.
Hai ngoài hàng rào sắt quan sát. Có bé đang xem phim hoạt hình, xem tranh, bé đất chơi đồ chơi, cũng bé thẫn thờ trong góc. Trong đó nhiều trẻ em khuyết tật.
“Tiểu Xuân hôm nay ngoan thật đấy, buổi sáng tự gấp chăn nha,” một phụ nữ nghiêng đầu khen ngợi một cô bé, tay cầm khăn lau tay cho một bé trai.
Người phụ nữ hơn bốn mươi tuổi, khí chất nhu hòa. Bà chắc hẳn là viện trưởng của viện phúc lợi .
Cô bé Tiểu Xuân khen liền thẹn thùng đầu , vặn chạm ánh mắt của Ôn Yểu: “Mẹ viện trưởng ơi, ngoài chị xinh lắm ạ.” Cô bé chỉ tay ngoài cổng.
Viện trưởng lúc mới chú ý đến Ôn Yểu và Ôn Lĩnh.
“Hai cháu là...?”
“Chào viện trưởng ạ, chúng cháu là học sinh lớp 12 trường Nhã Triết. Cháu là Ôn Yểu, còn đây là Ôn Lĩnh,” Ôn Yểu nghĩ một lát đưa một lý do hợp lý nhất.
“Vào , hai cháu đến l..m t.ì.n.h nguyện viên công ích ?” Viện trưởng mở cửa, “Cô họ Triệu.”
“Chào Triệu viện trưởng ạ.”
Lưu ý thấy họ cùng họ Ôn, Triệu viện trưởng hỏi: “Hai cháu là em ?”
Ôn Yểu gật đầu, hào phóng đáp: “Vâng ạ.”
Ôn Lĩnh bước chân khựng , nhưng vẫn im lặng.
“Anh cháu thích chuyện lắm ạ.”
Triệu viện trưởng gật đầu tỏ ý thấu hiểu. Bà gặp đủ loại trẻ em ở viện phúc lợi , Ôn Lĩnh trong mắt bà cũng gì đặc biệt.
“Hôm nay hai cháu giúp cô dọn dẹp phòng, thu dọn đồ chơi và chơi cùng các em là .” Triệu viện trưởng thẳng, bà cứ ngỡ họ là học sinh đến thực tập kỳ nghỉ đông theo yêu cầu của nhà trường.
Ôn Yểu phản đối.
Việc dỗ dành trẻ con cô rành, cứ Nhục Nhục nhà cô mà xem, lời bà trẻ rắp tắp!
Ôn Lĩnh quen giao tiếp với lạ, nên một trốn trong phòng thu dọn đồ đạc cho các bé.
Chờ đến khi tất cả các bé ngủ trưa, hai mới rảnh rỗi, chậm rãi tham quan viện phúc lợi.
“Ôn Lĩnh, chuyện lúc nhỏ còn nhớ bao nhiêu?”
“Chỉ nhớ rõ em.” Giọng Ôn Lĩnh bình thản.
“Cô nhi viện lúc nhỏ chúng ở sáng sủa rộng rãi như thế ?”
“Rất nhỏ, và tối.” Trong mắt Ôn Lĩnh hề chút cảm xúc nào.
Ôn Yểu tiếp tục chậm rãi dẫn dắt ký ức của .
“Đồ ăn của chúng phong phú như bữa trưa của các em hôm nay ?”
Ôn Lĩnh suy nghĩ hồi lâu lắc đầu, ánh mắt chợt hiện lên vài phần nhu hòa, đứt quãng : “Lúc đó, thường lén để dành đồ ăn cho em... Hình như chúng ở cùng một chỗ... Em lúc nào cũng đói...”
Vài hình ảnh loáng thoáng hiện lên trong đầu Ôn Yểu, rõ ràng, khiến mũi cô cay cay.
Cô nén cảm xúc, hỏi tiếp: “Mẹ viện trưởng của chúng nhân hậu và bao dung như Triệu viện trưởng ?”
Ôn Lĩnh im lặng hồi lâu: “ quên .”
“Không , khi nào nhớ thì .”
Trong mắt Ôn Yểu là ánh nắng rực rỡ, lúc đó họ còn quá nhỏ, và cô nhớ ít hơn Ôn Lĩnh nhiều. Ngay cả chuyện từng ở cô nhi viện, cô cũng nhờ Ôn Lĩnh mới nhớ vài mảnh ký ức vụn vặt, nhưng tất cả đều mấy .
“Em định quyên góp một ít tiền cho viện phúc lợi ,” cô đan tay lưng, bước chân nhẹ nhàng, “Ừm, để em nhờ Mục tổng xử lý, tạm thời đừng cho Triệu viện trưởng .”
Khi lưng về phía Ôn Lĩnh, cô rốt cuộc nhịn mà lộ vẻ đau xót.
Có những hình ảnh bao giờ quên. Viện trưởng năm đó giống Triệu viện trưởng, ông hung dữ, còn đ.á.n.h đập họ.
Tiểu Ôn Yểu còn đáng thương hơn, ở những nơi thấy, cô chịu đựng những gì. Mỗi xuất hiện, vết thương của cô đều nặng hơn .
Anh luôn tìm thấy cô trong một góc tối, lén đưa đồ ăn cho cô, lén bôi t.h.u.ố.c cho cô, một ai .
Những chuyện đau khổ như , thật may là Ôn Yểu nhớ rõ.
Chạng vạng tối, bước khỏi viện phúc lợi, hai bất đắc dĩ .
Manh mối dường như đứt đoạn.
Mãi đến tối, trợ lý Mạc gửi tới danh sách chi tiết các dự án từ thiện của Giang phu nhân, đây là việc Ôn Yểu nhờ Mục Lệ Đình giúp đỡ đó.
Trong tập tài liệu dài dằng dặc đó, Ôn Yểu thấy tên của cô nhi viện năm xưa. Là trùng hợp ?
Cả Ôn Yểu và Ôn Lĩnh đều nhớ gặp Giang phu nhân ở , cũng thể rõ giữa họ và bà xảy chuyện gì, chỉ là một loại trực giác mách bảo rằng bà liên quan đến họ.