Cục cưng học bá của cả nhà [Xuyên thư] - Chương 83

Cập nhật lúc: 2026-02-13 17:58:12
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thấm thoát đến ngày cả đội tập trung, xuất phát nước M tham gia kỳ thi Olympic Toán học quốc tế.

Ôn Yểu Mạnh Vân Ế, Mạnh Vân Kình và Mục Lệ Đình tháp tùng đến sân bay Lâm Thị.

Mạnh Vân Kình tham gia huấn luyện mùa đông để chuẩn cho kỳ thi năng khiếu thể d.ụ.c thể thao nên thể cùng Ôn Yểu nước ngoài xem cô thi đấu.

Trên đường đến sân bay, Mạnh Vân Kình ở ghế phụ, khoanh tay sa sầm mặt lời nào, đang dỗi hờn.

Còn Mạnh Vân Ế và Mục Lệ Đình - hai vị hộ hoa sứ giả trung thành thì khỏi . Hai gần nhất vô cùng ăn ý, đồng thời "biến mất" một thời gian để xử lý xong xuôi các công việc quan trọng, lúc mới rảnh rỗi tháp tùng Ôn Yểu thi.

Cũng hai vị tổng tài nắm giữ Mạnh thị và Mục thị, trăm công nghìn việc thức đêm cày cuốc thế nào trong mấy ngày qua.

Mạnh , sở hữu làn da mịn màng khiến phụ nữ cũng ghen tị, mà giữa trán mọc một nốt mụn! điều hiển nhiên chẳng hề giảm vẻ của Mạnh Vân Ế!

Ôn Yểu ở ghế , dùng ánh mắt như đang vật thể thần kỳ, nhịn liếc Mạnh Vân Ế bên . Cô thầm nhủ trong lòng: Đại cháu trai phong hoa tuyệt đại của mọc mụn nhỉ? , đây mụn, đây là nốt chu sa giữa mày của Phật t.ử!

Cô lặng lẽ thu hồi ánh mắt, chằm chằm nốt đỏ đột ngột trán Mạnh Vân Ế nữa, đôi mắt đảo quanh, bắt đầu quan sát tỉ mỉ Mục Lệ Đình bên trái.

Chợt, một tiếng thở dài khẽ thoát từ bờ môi. Ôi chao, tổn thọ quá! Mục tổng tuấn mỹ vô song của cô, mắt giờ đây hiện lên quầng thâm đen sì.

một Mục tổng mặt cảm xúc với hai quầng thâm mắt trông chút đáng yêu lạ thường. Đôi mắt Ôn Yểu nháy mắt cong như vầng trăng khuyết, cô lấy tay che miệng để bật thành tiếng.

Mục Lệ Đình nhận cô gái nhỏ đang , nghiêng đầu chạm ánh mắt đầy vẻ tinh quái của cô, vô cùng thắc mắc, dùng ánh mắt hỏi cô chuyện gì. Ôn Yểu nhịn , gương mặt ửng hồng như phấn đào.

Người đàn ông mà, chẳng lời đường mật, chỉ lặng lẽ cho cô mười phần nhưng chẳng bao giờ lấy một lời. Anh từng hứa hẹn, nhưng Ôn Yểu thể cảm nhận rõ ràng, trong thế giới của tên Mục Lệ Đình , tràn ngập hình bóng cô, chỉ cô.

Ôn Yểu thu nụ , nhẹ nhàng đưa tay lên. Giây tiếp theo, Mục Lệ Đình cảm thấy mặt ngứa, như sợi lông vũ khẽ lướt qua tim, đó là đầu ngón tay Ôn Yểu phất qua mặt . Ngón trỏ của cô dừng ở vị trí mắt , khẽ cử động, lòng bàn tay áp , mang theo chút ấm áp.

Trái tim Mục Lệ Đình run rẩy, thở khựng .

Ôn Yểu đang nghĩ gì mà thẫn thờ, ánh mắt dán c.h.ặ.t phần lông mi của Mục Lệ Đình, yên lặng, nhúc nhích.

"Sao... ?" Mục Lệ Đình, vốn chẳng chuyện gì thể lay động cảm xúc, mà lúc giọng lạc , lắp bắp hỏi.

Chỉ một hành động đơn giản, một cái chăm chú tùy ý như thôi cũng đủ khiến trái tim vị chưởng môn nhân trẻ tuổi của Mục gia đập loạn nhịp.

Đối mặt với bất kỳ tình huống nào cũng thể sát phạt quyết đoán, mà lúc Mục Lệ Đình nảy sinh một cảm giác kỳ quái, lúng túng đến mức đặt ánh mắt . Hàng mi dài rậm rạp của rũ xuống, che khuất điểm của cô gái nhỏ, một sự giao thoa thầm lặng và vụng về.

"Chỗ của ..." Ôn Yểu nhận sự đổi của , trong lòng nghĩ gì là nấy.

Lòng bàn tay chạm làn da nóng hổi, nóng lan tỏa tạo thành một vệt hồng nhạt rõ ràng.

"Khụ! Khụ khụ! Khụ khụ khụ!"

Mạnh Vân Ế ho một lúc lâu mới dừng , cổ nóng bừng.

Anh nuốt nước bọt, trong lòng dậy sóng. Anh ngăn cản cái gì ? Anh ngăn cản Tiểu cô cô nhà đang hành động "ý đồ " với Mục Lệ Đình ? Mục Lệ Đình như một trai mới lớn, để mặc cho Tiểu cô cô Mạnh gia "khinh bạc" như thế!?

Đây là khung cảnh ma mị gì , Tiểu cô cô thì chằm chằm chút kiêng dè, thậm chí còn trực tiếp đưa tay lên sờ, còn Mục Lệ Đình tên thì lùi xong, tảng băng vạn năm cũng thẹn thùng ? Hóa trong mối quan hệ của hai , Mục Lệ Đình mới là kẻ Tiểu cô cô trêu ghẹo!?

Ai thấy cảnh mà chẳng kính nể Tiểu cô cô, thầm giơ ngón tay cái tán thưởng một câu "đỉnh ch.óp"!

"Ngại quá, cổ họng khó chịu, quấy rầy hai vị ."

Mạnh Vân Ế đẩy gọng kính vàng, khôi phục nụ vạn năm đổi, híp mắt . Thôi kệ, dù tình hình , chịu thiệt chắc chắn nhà họ Mạnh, đương nhiên là thích xem .

Tiếng ho dữ dội của Mạnh Vân Ế khiến hai bừng tỉnh. Ôn Yểu như sực nhận hành động của , nhanh ch.óng thu tay ngay ngắn, giả vờ thẳng con đường phía , mắt dám liếc ngang liếc dọc.

"Không quấy rầy, quấy rầy ạ." Cô ngượng ngùng đáp.

Trong lòng cô chẳng thấy chột là bao, ngược còn thoáng hiện lên sự tiếc nuối và ảo não, quên mất đại cháu trai nhà còn xe nhỉ? Chỉ đành đợi máy bay hạ cánh về đến khách sạn mới " tay" tiếp ...

Hả, hả!? Ra tay? Cô định tay gì cơ? Phi phi phi! Mau dừng ngay!

Bên , Mục Lệ Đình âm thầm điều chỉnh tâm trạng, đó nhắm mắt dưỡng thần, coi như chuyện gì xảy . chỉ , suốt quãng đường còn , tâm trí e là thể thoát khỏi ấm vương đầu ngón tay .

Sân bay Lâm Thị.

Các thành viên đội tuyển quốc gia tham gia kỳ thi Olympic Toán học tập trung tại sảnh sân bay. Ngoài các tuyển thủ, cùng còn huấn luyện viên Địch, một giáo viên phiên dịch, trợ lý và một bác sĩ đội.

Khi nhóm Ôn Yểu đến sân bay, những khác mặt đông đủ.

Những khác kịp lên tiếng, trợ lý trong đội hớn hở nhảy đến mặt Ôn Yểu, nhiệt tình chào hỏi.

"Yểu Yểu, tớ cũng nước M với các nè!"

Ôn Yểu kỹ, ồ, hóa là Địch Hân.

Địch Hân kéo Ôn Yểu sang một bên, nhỏ giọng luyên thuyên kể chuyện cô nàng cầu xin huấn luyện viên Địch thế nào để theo, và ký kết "hiệp ước bất bình đẳng" gì với ba . Ôn Yểu sơ qua cũng cô nàng để nước M, e là kỳ nghỉ năm tới chỉ thể vùi đầu đống đề Olympic Toán học, thầm cầu nguyện cho cô bạn trong lòng.

Địch Hồng thấy hai đàn ông lưng Ôn Yểu ngay khi họ bước sân bay. Suốt bao nhiêu năm qua, ngoại trừ những món quà đắt tiền gửi đến nhà dịp lễ Tết, ông chỉ thấy họ qua tin tức truyền hình, tạp chí kinh tế báo chí.

gặp mặt trực tiếp cả ba thế , suốt chín năm qua đây là đầu tiên.

Chín năm , đội tuyển quốc gia tham gia kỳ thi Olympic Toán học quốc tế đầu tiên là do Địch Hồng gánh vác trọng trách, đích tuyển chọn và thành lập. Đó là năm đầu tiên Hiệp hội Olympic Toán học quốc tế cho phép Hoa Quốc tham gia. Không đến việc quốc tế xem thường Hoa Quốc thế nào, ngay cả giới toán học trong nước cũng chẳng mấy ai tin tưởng.

Chủ giáo luyện Địch Hồng áp lực cực lớn chọn trưởng nam nhà họ Mục là Mục Lệ Đình đội trưởng, đó mời Mạnh Vân Ế nhà họ Mạnh gia nhập đội. Chuyện lúc đó ít kẻ bảo thủ mắng nhiếc, ông coi cuộc thi như trò đùa, lấy đó bàn đạp để tiếp cận hào môn. Họ còn giới Olympic Toán học Hoa Quốc loại hám lợi như ông cho thối nát.

kết quả thì ? Mục Lệ Đình và Mạnh Vân Ế ngay năm đầu tiên Hoa Quốc tham gia mang về một chiếc huy chương vàng quốc tế! Những tiếng nghi ngờ tan biến, chỉ còn những lời tán dương nồng nhiệt.

Hai đó là những nội tâm thực sự mạnh mẽ, họ quan tâm đến những lời đồn thổi bên ngoài, trong mắt chỉ mục tiêu hướng tới, kiên định và cao ngạo.

Nếu năm thứ hai nhà họ Mục xảy chuyện, Mục Lệ Đình rời đội về tiếp quản Mục thị, thì liệu đó Olympic Toán học Hoa Quốc giữ vững hào quang như ban đầu?

Mười năm , thiếu nữ mảnh mai mặt hai đàn ông liệu thể phá vỡ cục diện hiện tại, mở một chương mới ?

"Sao nào, hai định tiền bối từng tham gia thi đấu đến tiễn đưa ?" Huấn luyện viên Địch khoanh tay bước tới, mỉa mai . Những ký ức xưa cũ cuộn trào trong lòng, nhưng ông vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng.

Vẫn là phong cách cũ nhỉ!

Mục Lệ Đình và Mạnh Vân Ế , đó khựng , tự nhiên mà mặt hướng khác.

Mạnh Vân Ế khẽ đáp: "Chào huấn luyện viên Địch, nhà của tuyển thủ Ôn Yểu, với tư cách là vãn bối đến tiễn Tiểu cô cô nước ngoài thi đấu. Còn ——", liếc Mục Lệ Đình bên cạnh, nhún vai, " cũng ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/cuc-cung-hoc-ba-cua-ca-nha-xuyen-thu/chuong-83.html.]

Ngụ ý là Mục Lệ Đình chẳng quan hệ gì với Tiểu cô cô nhà cả, cứ mặt dày bám theo.

Mục Lệ Đình coi như thấy lời châm chọc của Mạnh Vân Ế, khẽ gật đầu với Địch Hồng, trầm giọng : "Huấn luyện viên Địch, lâu gặp."

Địch Hồng và Mạnh Vân Ế đều ngẩn . Câu của như thể xóa nhòa cách chín năm đằng đẵng giữa họ.

Địch Hồng há miệng, định gì đó.

Cách đó xa, một nhóm vác camera, cầm micro đang chạy về phía họ, đó là các phóng viên truyền thông tin họ xuất phát nước M nên đến phỏng vấn.

"Trời ạ! Sao đông thế !" Trong đội, Lương Thâm rướn cổ .

Tạ Thừa Dương dựa dẫm vai Dịch Liên, rạng rỡ: "Không ngờ hôm nay chúng cũng hưởng đãi ngộ như minh tinh đang nổi nhỉ, đúng Dịch Liên?" Dịch Liên chẳng buồn để ý, ghét bỏ hất tay .

Ôn Lĩnh im lặng, nhíu mày cúi đầu, lùi hai bước nấp góc tối nhất của đội ngũ.

Tạ Thừa Dương , xa: "Không Ôn Lĩnh, đừng trốn, mấy chuyện đối phó với truyền thông cứ để Đội trưởng Ôn lo." Cậu chỉ tay về phía Ôn Yểu.

Hay lắm, việc là tìm Đội trưởng Ôn đúng ?

Ôn Yểu chun mũi, lườm Tạ Thừa Dương một cái, nheo mắt kỹ đám đông phía . Họ thi quốc tế, cùng lắm là đài truyền hình tiện đường đến phỏng vấn đưa tin, hôm nay nhiều phóng viên giải trí thế ?

Những nhanh ch.óng vây quanh Ôn Yểu, mấy chiếc micro đưa tới gần như đập mặt cô.

"Ôn Yểu, Hoa Quốc chín năm đoạt giải, bạn nghĩ đội thể thắng ?"

"Ôn Yểu, là nữ sinh duy nhất đội trưởng tham gia thi đấu chính thức, bạn thấy quá mạo hiểm ? Sao bạn cân nhắc tham gia giải dành cho nữ?"

"Ôn Yểu, bạn là nhà họ Mạnh, giờ đại diện quốc gia dẫn đội thi, chỉ là tiểu thư hào môn đang chơi bời ?"

Mạnh Vân Kình lúc như một vệ sĩ trung thành che chở Ôn Yểu phía , giận dữ quát: "Mấy hỏi cái quái gì thế! Đầu óc để !"

Trong ngày đông giá rét, chỉ mặc một chiếc áo mỏng, lúc càng thiếu kiên nhẫn xắn tay áo lên, lộ cánh tay săn chắc, nắm đ.ấ.m bẻ kêu răng rắc.

Phóng viên thiếu niên đầy sát khí dọa sợ, lùi giữ cách với Ôn Yểu.

Ôn Yểu những câu hỏi đầy gai góc và thiếu thiện chí , gương mặt xinh phủ một lớp băng lạnh, cô chẳng buồn trả lời trực tiếp.

Thấy hiện trường Mạnh Vân Kình khống chế, cô chợt cúi đầu logo micro của họ, tên từng nhà đài.

"Tạp chí M, Nhật báo Quýt, Giải trí 8.8..." Cô khẽ, " nhớ kỹ ."

Mấy phóng viên giải trí im bặt, những khác cũng ngừng la hét và xô đẩy, hiện trường rơi một sự im lặng kỳ quái.

Chính Ôn Yểu là phá vỡ sự im lặng, cô khẽ ngẩng đầu, thản nhiên : " trả lời, các dám ?"

Mạnh Vân Kình nước M, trong lòng vốn khó chịu, l.i.ế.m môi , nở một nụ đầy tà khí và ác liệt.

"Cứ , xem tin tức đăng công ty các phong sát nhanh hơn?" Dừng một chút, quanh một vòng tiếp: " , câu , giữ nguyên văn nhé! Đừng thiếu chữ nào, hết cho !"

Những đẩy ngoài lúc đầu lường tình hình sẽ mất kiểm soát như , định xông giúp Ôn Yểu nhưng giờ dừng bước lùi sang một bên.

Tạ Thừa Dương đến vững, giơ ngón tay cái : "Đỉnh, đỉnh thật! Cô cháu nhà họ Mạnh công khai uy h.i.ế.p phóng viên giải trí, đấy chứ?"

"Không hổ là Mục tổng và Mạnh , thật điềm tĩnh." Cách đó xa, huấn luyện viên Địch hừ .

"À," Mạnh Vân Ế đẩy kính, chắc chắn , "Thằng em họ của thì tin, một nó chấp hết cả đám ch.ó điên ."

Đây là khen mắng ? Địch Hồng rõ ý tứ, chỉ cảm thấy mấy năm, Mạnh Vân Ế càng thêm thâm sâu khó lường. Ông sang Mục Lệ Đình, chờ xem gì.

Mục Lệ Đình: "Chuyện nhỏ thôi, cô lo ." Lời tràn đầy sự tin tưởng dành cho Ôn Yểu.

Địch Hồng thấy rõ cầm điện thoại lên, gửi tên ba tòa soạn báo cho một tên lưu là Trợ lý Mạc. Ông thở dài trong lòng, mấy năm, Mục Lệ Đình cũng càng thêm tàn nhẫn.

Bên , Mạnh Vân Kình cúi đầu hỏi nhỏ: "Còn để họ phỏng vấn nữa ?"

Ôn Yểu xem đồng hồ: "Vẫn còn sớm, tiếp tục ."

Tiếp tục? Sau màn thì tiếp tục thế nào ?

chỉ cần là lời Ôn Yểu , Mạnh Vân Kình tuyệt đối theo.

Cậu gật đầu, cao giọng : "Đứng cách 1 mét trở lên, xếp hàng từng một! Này, đúng ! Cứ thế ——", đột nhiên trợn mắt, "Đợi , ! đấy, Giải trí 8.8! Sao chen hàng!? Còn các nữa, cái hàng cũng xếp thẳng thì phóng viên giải trí cái nỗi gì!? Đã bảo cách 1 mét mà micro vẫn đưa sát thế !?"

Cậu cứ như một huấn luyện viên đang răn đe học trò .

"Đội trưởng Ôn, bạn tự tin giành chiến thắng trong chuyến thi đấu ?"

"Xin hỏi quá trình tập huấn chuẩn thế nào ? Bạn thể tiết lộ sơ qua về chiến lược chung ?"

"Là nữ đội trưởng đầu tiên trong lịch sử Olympic Toán học Hoa Quốc, bạn cảm thấy áp lực ?"

Mạnh Vân Kình canh chừng nên đều sợ, các phóng viên đặt câu hỏi khá chừng mực.

Cho nên khi đám bạn lớp 19 gồm Viên Giai, Triệu Phi Phi, Lý Hưởng đến tiễn, họ thấy một khung cảnh vô cùng đặc biệt.

Phóng viên và phim xếp thành một hàng, lượt đặt câu hỏi cho Ôn Yểu, còn cô thì mỉm rạng rỡ, trả lời vô cùng kín kẽ. Thấy tin tức bát quái chỉ thể biến thành tin thi đấu khô khan, đa phóng viên mặt mày ủ rũ, dám.

Triệu Phi Phi là thiên kim của chủ tịch ZQ Giải Trí - tập đoàn giải trí lớn nhất nước, vốn rành chiêu trò của phóng viên giải trí, hôm nay họ tổ chức và kỷ luật thế ? Câu hỏi nào cũng đầy tính "cầu sinh" ( sống sót) ?

Hôm nay nhiều truyền thông đến thế, họ thể chỉ quan tâm đến cuộc thi? Rõ ràng là định gài bẫy Ôn Yểu mà!

Đang ngẩn thì thấy Mạnh Vân Kình đầu hàng, cô nàng liền hiểu ngay.

"Ha! ngay mà! Hóa là Kình ca ở đây."

cũng đúng lúc , đến lượt một phóng viên, liếc thấy Mục Lệ Đình và Mạnh Vân Ế đang về phía .

Bản tính nhạy bén và tò mò của một phóng viên giải trí trỗi dậy, nghiến răng đ.á.n.h liều hỏi: "Đội trưởng Ôn, chúng đều Mạnh là cháu của bạn, tại Mục tổng cũng xuất hiện ở đây? Không quan hệ giữa hai là...?"

 

 

Loading...