Cục cưng học bá của cả nhà [Xuyên thư] - Chương 73
Cập nhật lúc: 2026-02-13 17:58:02
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ôn Yểu lên tiếng phá vỡ sự lúng túng: "Ngại quá nha, Vân Ế cuối tuần tới Kinh Thị thăm em, em liền rủ cháu cùng qua đây, phiền chứ?"
Mục Lệ Đình gì, nghiêng nhường đường cho họ nhà.
Vẫn là căn phòng sách dùng để phụ đạo bài vở đó, ba quanh chiếc bàn tròn nhỏ bên cửa sổ, tạo thành một hình tam giác.
"Tiểu cô cô, cuốn sổ đề cháu đưa cô ?" Mạnh Vân Ế kéo ghế mây xuống hỏi.
"À, cô mang theo đây." Ôn Yểu lấy cuốn sổ đề màu đen của Mạnh Vân Ế và cuốn màu đỏ của Mục Lệ Đình đặt lên bàn.
"Ừm," Mạnh Vân Ế phớt lờ Mục Lệ Đình, mở cuốn sổ của , "Để cháu giảng cho cô mấy câu hình học."
Biết Mạnh Vân Ế chính là "Cánh thần" lừng lẫy một thời, Ôn Yểu vô cùng ham học hỏi, dứt khoát đồng ý.
"Tối qua chúng chẳng đang đến phần học ?"
Mục Lệ Đình tựa lưng ghế mây, chân thon dài gác lên chân trái, hai tay đan với tư thế vô cùng thoải mái, ánh nắng chiều ấm áp xuyên qua cửa sổ chiếu lên , những viên kim cương vụn mặt đồng hồ nơi cổ tay phản chiếu ánh sáng lấp lánh.
"Ách..." Ôn Yểu khó xử nên đáp thế nào.
Bất kể là Cánh thần Lệ thần, bất kể là hình học học, nàng đều thì đây?
Mạnh Vân Ế khẽ , tùy ý tháo chiếc kính gọng vàng xuống, lộ đôi mắt đào hoa cực kỳ quyến rũ, khi trong mắt như chứa đựng cả mùa xuân.
"Tiểu cô cô, cô phần hình học ?"
Muốn chứ, hai vị đại thần viễn cổ cùng giảng bài, nàng chọn ! Ôn Yểu đang định mở miệng trả lời thì bên tai vang lên giọng trầm ấm của đàn ông .
"Trong phần học em tối qua một sai rõ ràng." Mục Lệ Đình như vô tình lật xem đáp án nàng tối qua.
Ôn Yểu lập tức thu hút sự chú ý, ghé gần xem: "Câu nào? ở ạ?"
Mục Lệ Đình chỉ cho nàng xem, Ôn Yểu cúi đầu suy nghĩ kỹ càng.
Một lúc , nàng nắm tay đập nhẹ lòng bàn tay trái: "Ái chà, em sơ ý thiếu một ." Mục Lệ Đình ừ một tiếng, tự nhiên tiếp tục giảng cho nàng câu học đó.
Mạnh Vân Ế im lặng phân tích xong câu hỏi cho Ôn Yểu, chợt lên tiếng: "Câu dùng phân tích thừa còn chẳng bằng dùng định lý mũ tăng dần cho đơn giản." Anh cúi đầu lên giấy nháp.
Ôn Yểu nghĩ thấy cũng lý, định lý mũ tăng dần đúng là hữu dụng, nàng xích gần phía Mạnh Vân Ế để xem đáp án giấy của .
"Phân tích thừa hợp với cách vận dụng của em hơn." Mục Lệ Đình .
Mạnh Vân Ế xong dừng b.út, lạnh: "Anh dựa tiêu chuẩn gì để phán đoán cái gì là hợp hợp?"
Mục Lệ Đình: "Ôn Yểu thích dùng phân tích thừa , tuy khối lượng tính toán lớn nhưng năng lực tính toán tốc độ của em mạnh, dạng đề em phát huy định."
" thấy chắc , phương pháp yêu thích chắc là phương pháp phù hợp nhất, xem tiểu cô cô chẳng sai câu đó ?" Mạnh Vân Ế nể tình đáp trả.
"Định lý mũ tăng dần tuy thể đơn giản hóa việc tính toán, nhưng đối với em thì quá mạo hiểm." Mục Lệ Đình nhíu mày, giọng điệu tán thành.
Mạnh Vân Ế thoáng hiện vẻ u ám, giọng mỉa mai: "Tự nhiên ai cũng thể lý trí như Mục tổng đây."
Không khí giữa hai vô cùng gay gắt, giống như đang thảo luận đề bài mà giống như hai thiếu niên kiêu ngạo đang tranh chấp.
Ôn Yểu cố gắng hòa giải, ngượng ngùng : "Vân Ế, là do cô thô tâm đại ý thôi, tại phương pháp ."
Mạnh Vân Ế khẽ mỉm , đôi mắt đào hoa nheo đầy ý vị.
"Tiểu cô cô, sai một ly một dặm đấy ạ." Anh đầy ẩn ý.
Ôn Yểu ngẩn , ấp úng: "Sau cô sẽ chú ý."
Nàng vẫn còn ngơ ngác, hỏi: "Vậy bây giờ cô nên dùng phân tích thừa định lý mũ tăng dần?"
"Phân tích thừa ."
"Định lý mũ tăng dần."
Mục Lệ Đình và Mạnh Vân Ế đồng thanh, ai nhường ai.
Thấy họ sắp bắt đầu trận "thảo luận" mấy nồng nhiệt nhưng vô cùng đáng sợ thứ hai, Ôn Yểu nhanh ch.óng ngăn cản: "Em hiểu ! Cả hai phương pháp em đều dùng !" Nàng thầm thè lưỡi, mở phần học cúi đầu bài điên cuồng.
Mạnh Vân Ế: "Tiểu cô cô, cháu vẫn giảng cho cô phần hình học nhé."
Ôn Yểu tại chấp nhất việc giảng hình học cho nàng đến , nàng mở cuốn sổ đề của , đó là một câu hình học phẳng, khi kỹ đề nàng kẻ thêm hai đường phụ trợ bắt đầu giải.
Có lẽ hôm nay trạng thái , câu nàng giải mãi mà , Mạnh Vân Ế và Mục Lệ Đình một trái một chằm chằm nàng như đang thi đấu, Ôn Yểu khó khăn nuốt nước bọt, càng cảm thấy câu thể tiếp tục nữa.
Mục Lệ Đình đúng lúc nhắc nhở: "Thử suy luận từ các định lý tiên đề xem."
Nghe xong, Ôn Yểu chợt lóe lên tia sáng, khuôn mặt nhỏ nhắn lộ vẻ vui mừng đặt b.út tiếp.
Mạnh Vân Ế đối đầu với , ngay lập tức lên tiếng: "Câu dùng hệ tọa độ thì hơn, tiểu cô cô, cô thử xem?"
Mục Lệ Đình nhíu mày: "Cậu phức tạp hóa vấn đề ."
Tim Ôn Yểu run lên, nàng giơ tay hét lớn một tiếng: "Dừng!" Rất thành công ngăn cản họ, đồng thời khiến ánh mắt của cả hai cùng tập trung lên mặt nàng.
Nàng dở dở , cố nặn nụ : "Tất cả là của em! Em nên chỉ dùng một cách giải! Em sẽ luyện cả hai cách giải đến mức thượng thừa luôn!"
Sau đó, bất kể gặp đề gì, chỉ cần họ ý kiến khác , Ôn Yểu hai lời lập tức giải theo cả hai cách cho họ xem, cố gắng xử lý công bằng, mỗi phương pháp đều là kết tinh của trí tuệ, nàng tuyệt đối lơ là!
Cứ như mãi đến 5 giờ chiều, xong câu cuối cùng, đầu óc Ôn Yểu mụ mẫm, mệt đến mức chống cằm vật xuống bàn. Lệ rơi đầy mặt, xem hai vị đại thần viễn cổ cùng phụ đạo giảng bài cũng ai cũng chịu đựng nổi.
Nàng do dự, theo bản năng Mục Lệ Đình một cái, gần đây họ ngày nào cũng ăn tối cùng , Ôn Yểu nhận thành thói quen mất .
Mục Lệ Đình: "Không , em ."
"Còn thì ? Cùng mà." Ôn Yểu mời .
"Thôi, hai ."
Mục Lệ Đình một ở huyền quan, lúc ánh hoàng hôn yếu, bóng dáng cao lớn mỹ của mờ ảo, rõ thần sắc, nhưng ánh mắt dường như luôn dừng nàng.
Nàng đóng cửa , ngăn cách tầm mắt của . Có tối nay vẫn sẽ mang đến một bàn thức ăn tinh xảo, nhưng ăn một .
Ôn Yểu khẽ thở dài, vẫn giống hệt như lúc đầu nàng gặp , như một ngọn núi cô độc giữa dãy núi, sắc bén và tuyệt nhiên, nhưng trái tim nàng vô tình đổi.
"Tiểu cô cô?" Mạnh Vân Ế khẽ gọi.
Ôn Yểu hồn, cúi đầu múc một thìa súp nấm kem cho miệng, hương vị đậm đà tan tỏa.
Mạnh Vân Ế chăm chú dáng vẻ rõ ràng là đang mất tập trung của nàng tối nay, đột nhiên hỏi: "Cô câu chuyện của chúng cháu ?"
Ôn Yểu đột ngột ngẩng đầu: "?"
"Cháu và Mục Lệ Đình." Mạnh Vân Ế hiếm khi nghiêm túc gọi tên Mục Lệ Đình, Ôn Yểu thường gọi Mục tổng với giọng mỉa mai hơn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/cuc-cung-hoc-ba-cua-ca-nha-xuyen-thu/chuong-73.html.]
Ôn Yểu buông thìa, ngay ngắn, lặng lẽ đợi .
"Chúng cháu là bạn học cấp ba, tuy đều danh từ , nhưng vì cùng thích Olympic Toán nên mới trở thành bạn ."
"Mục Lệ Đình từ cấp ba như , ai cũng trưng cái bộ mặt lạnh lùng đó," Mạnh Vân Ế thản nhiên Mục Lệ Đình một trận tiếp tục, " học Olympic Toán thực sự thiên phú. Chúng cháu từng quan hệ , ở Hoa Quốc một nhóm nhỏ hứng thú với Olympic Toán nên cùng thành lập diễn đàn Duy hiện nay."
Ôn Yểu gật đầu nghiêm túc , khuôn mặt đầy vẻ sùng bái dành cho họ.
"Lúc đó Hoa Quốc tư cách tham gia các cuộc thi Olympic Toán quốc tế, mãi đến mười năm mới một cơ hội. Cơ hội mở một kỷ nguyên mới cho giới Olympic Toán Hoa Quốc, năm đó Mục Lệ Đình chọn đội trưởng dẫn dắt đội tuyển đại diện Hoa Quốc xuất chiến, cháu cũng trong đó."
"Chúng cháu thắng. Chính năm đó, chúng cháu khiến cả thế giới rằng Hoa Quốc cũng Olympic Toán, chúng cháu giành tấm vé tham gia vĩnh viễn các cuộc thi quốc tế cho đất nước. Hoa Quốc trở thành quốc gia tham dự cố định của các kỳ thi quốc tế."
Trong đầu Ôn Yểu hiện lên hình ảnh năm đó, thiếu niên Mạnh Vân Ế và thiếu niên Mục Lệ Đình cùng bục nhận giải, mang về chiếc huy chương vàng Olympic Toán đầu tiên cho Hoa Quốc, trong phút chốc nàng cho cảm động đến mức tâm triều dâng trào.
"Các quá lợi hại!" Ánh mắt nàng lấp lánh như những vì .
giọng của Mạnh Vân Ế bỗng trầm xuống ở giây tiếp theo.
"Năm thứ hai vẫn là chúng cháu đại diện Hoa Quốc dự thi, nhưng đến ngày nước ngoài thi đấu, Mục Lệ Đình đến. Cháu tạm thời tiếp quản vị trí đội trưởng của , lấy dự để bổ sung quân . Năm đó chúng cháu thua, từ đó về Hoa Quốc bao giờ giành huy chương vàng quốc tế nữa."
"Tại Mục Lệ Đình đến?"
"Cha qua đời vì t.a.i n.ạ.n máy bay, tập đoàn Mục thị bên trong hỗn loạn, về tiếp quản Mục thị."
Ôn Yểu trợn tròn mắt, nàng ngờ nguyên nhân trầm trọng đến thế, trong lòng chợt thấy đau xót, năm đó Mục Lệ Đình cũng chỉ là một thiếu niên, còn kịp nguôi ngoai nỗi đau mất cha đột ngột gánh vác trọng trách của gia tộc, lúc đó mang tâm trạng thế nào?
Một như , bắt bản từ bỏ đồng đội, gánh chịu tội của trận thua, chắc hẳn đau khổ bao?
Đây là lựa chọn của Mục Lệ Đình, hợp tình hợp lý, nếu là Mạnh Vân Ế thì cũng sẽ chọn như .
"Vân Ế, cho nên dù là vì nguyên nhân đó, cháu vẫn trách Mục Lệ Đình dự thi ?" Ôn Yểu thể hiểu nổi.
"Đó là ước mơ của chúng cháu, là lời hẹn ước, là vinh quang của chúng cháu..." Giọng Mạnh Vân Ế kích động, bỗng im bặt, một lúc thể kìm nén vẻ đau xót trong mắt, lẩm bẩm hỏi thấp, " cháu lấy tư cách gì để trách chứ?"
Ôn Yểu chợt nhận , Mạnh Vân Ế lẽ bao giờ trách Mục Lệ Đình, chỉ đang tự trách , thể tha thứ cho bản vì thua trận đấu đó.
"Mọi đợi đấy," Ôn Yểu vươn tay nắm lấy tay qua mặt bàn, giọng kiên định, "Đợi cô mang huy chương vàng về cho !"
Mạnh Vân Ế ngước mắt, ngẩn ngơ nàng.
Một tuần mới bắt đầu vòng thi thứ hai, sáng thứ hai một trăm còn trong trại huấn luyện sẽ bốc thăm chọn đối thủ, đó chia thành hai lớp bắt đầu ba ngày tập huấn, thứ sáu sẽ dựa theo kết quả bốc thăm để đấu 1v1, thua loại.
"Lát nữa các em bốc thăm, tờ giấy sẽ ghi chữ cái A hoặc B và thứ tự từ 1 đến 50, chữ cái đại diện cho lớp của các em, ở lớp A và lớp B cùng thứ tự sẽ trở thành đối thủ của ở vòng hai."
Huấn luyện viên Địch tuyên bố quy tắc xong, một trăm tuyển thủ lượt xếp hàng lên đài bốc thăm.
Địch Hân ôm lấy cánh tay Ôn Yểu: "A Yểu Yểu, cùng lớp với quá!"
Ôn Yểu vỗ tay nàng an ủi: "Bất kể ở lớp A lớp B, chúng cứ dốc hết sức là ." Nói thì , nhưng trong lòng nàng cũng vô cùng thấp thỏm.
Khi bốc xong, Ôn Yểu mở tờ giấy xem một cái khép .
Huấn luyện viên Địch tiếp: " theo thứ tự, lớp A bên trái, lớp B bên . A1..."
"Em, em là A1." Một nam sinh trong tổ sáu giơ tay, về phía bên trái.
"B1." Huấn luyện viên Địch gọi.
"Có!" Lại là một nam sinh tổ sáu của Ôn Yểu, ủ rũ về phía bên .
Hai từ xa, nên lời. Quan hệ của họ , đúng là ý trời trêu , lập tức trở thành quan hệ đối địch một mất một còn.
Tim Ôn Yểu thắt , chắc trùng hợp thế chứ, nàng đối đầu với Lâm Thâm Ôn Lĩnh .
"A10."
Lâm Thâm giơ tay về phía đội ngũ bên .
Ôn Yểu thầm thở phào nhẹ nhõm...
"A15."
Ôn Lĩnh giơ tay về phía đội ngũ bên .
Ôn Yểu thầm thở phào nhẹ nhõm nữa.
Giờ nàng còn gì lo lắng nữa, nàng bốc A25, chỉ đối thủ của họ mà còn ở cùng lớp với hai , Ôn Yểu mỉm nhẹ nhàng.
"A25." Huấn luyện viên Địch đến của Ôn Yểu.
Nàng giơ tay, đón lấy ánh mắt của hai , chậm rãi bước đội ngũ lớp A, cùng Lâm Thâm và Ôn Lĩnh.
"B25." Huấn luyện viên Địch tiếp tục , Ôn Yểu đặc biệt mong chờ về phía những tuyển thủ còn , ai sẽ là đối thủ của đây?
Tim Ôn Yểu hẫng một nhịp, chắc trùng hợp thế chứ? Trong đầu nàng ngừng hiện lên mấy chữ "Đây là định mệnh".
"Cậu là B25 ?"
"À, ngại quá, ." Tạ Thừa Dương giọng điệu đáng ghét, "Mình là A26 tiếp theo đây, đang nóng lòng về đội đây."
Huấn luyện viên Địch gì, thiếu kiên nhẫn xua tay bảo đội ngũ lớp A.
"Ha ha, đừng giận đừng giận, đùa chút thôi mà." Tạ Thừa Dương chẳng sợ chút nào, nhởn nhơ đến bên cạnh nàng.
"B25 là ai?" Huấn luyện viên Địch hỏi nữa.
"Là em."
Phương Văn lịch sự giơ tay, mỉm gật đầu với Ôn Yểu xoay bước đội ngũ lớp B.
Ôn Yểu ngờ đối thủ là , nhưng chỉ ngẩn một giây khôi phục bình thường.
sắc mặt Lâm Thâm thì lắm, cả hai đều là bạn của , ai cũng thấy thoải mái.
Cuối cùng, khi Dịch Liên 50 gia nhập lớp A của họ, Địch Hân với vẻ mặt tuyệt vọng sang lớp B, việc phân lớp tất.
"Bây giờ sáu huấn luyện viên chúng cũng sẽ chia thành hai nhóm, là huấn luyện viên trưởng trực tiếp chỉ đạo lớp A, huấn luyện viên Lưu phụ trách lớp B." Huấn luyện viên Địch như .
Nói cách khác, huấn luyện viên Địch là huấn luyện viên của họ? Ôn Yểu trái thấy vui mừng, các huấn luyện viên trong trại đều là chuyên gia Olympic Toán hàng đầu Hoa Quốc, nhưng so với huấn luyện viên Lưu, nàng vẫn "ma quỷ huấn luyện viên" Địch dẫn dắt hơn.
Huấn luyện viên Lưu chính là huấn luyện viên của đội 3 loại ở vòng thi đồng đội đó, đôi mắt híp tỏa tia sáng tinh ranh, trông giống một học giả mà giống một thương nhân hơn.
Ông nhận lấy micro từ huấn luyện viên Địch phát biểu: "Ở đội của cho phép thất bại, các em tìm cách để thắng cho ! Chỉ thắng mới tương lai, chỗ cần những kẻ vô năng như đội 3 lúc , rõ !?"