Cục cưng học bá của cả nhà [Xuyên thư] - Chương 57
Cập nhật lúc: 2026-02-13 17:57:45
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tuần mới bắt đầu cũng là lúc kỳ thi Olympic Toán (Duy ) cấp tỉnh diễn . Đội ngũ năm tập hợp, xuất phát từ trường bằng xe buýt để đến trung tâm triển lãm thành phố tham gia thi đấu.
7 giờ sáng, khi Ôn Yểu đến cổng trường, mặt đông đủ. Ngoài thầy Trương dẫn đoàn và các thí sinh, còn hơn 50 học sinh mặc đồng phục Nhã Triết, đeo kính râm, tay cầm biểu ngữ. Điều đặc biệt là tất cả đều là những nam sinh cao lớn, vạm vỡ, cao 1m80! Nhìn đám đông chỉnh tề cổng trường, ngay cả một thí sinh chính thức như cô cũng thấy choáng ngợp.
"Đội trưởng, đây là gì ?" Cô gần hỏi Lương Thâm.
Lương Thâm giờ còn định kiến với Ôn Yểu, thản nhiên đáp: "Đều là đến hiện trường để cổ vũ cho chúng đấy."
Ôn Yểu thắc mắc: "Đội cổ động viên của chúng còn yêu cầu về giới tính và chiều cao ?"
"Đương nhiên ," Lương Thâm , "Nhìn thế mới đông đảo, khí thế, và quan trọng là họ hét to."
Ôn Yểu gượng hai tiếng: "Ha ha, đúng là khí thế."
Sau đó cô sang hỏi Mạnh Vân Kình phía : "Vân Kình, cháu cũng đến hiện trường thi đấu ?"
"Tất nhiên ." Mạnh Vân Kình thầm nghĩ, mang theo kỳ vọng của cả nhà đến cổ vũ cho Ôn Yểu, còn "tường thuật trực tiếp" từ hiện trường cho trong nhóm WeChat đang hóng chờ nữa chứ!
Thầy Trương thấy Mạnh Vân Kình vẫn yên tại chỗ, liền tới hỏi: "Em Mạnh Vân Kình, đưa đến đây là , chúng chuẩn xuất phát, em về lớp học ."
Mạnh Vân Kình vỗ vỗ vai : "Thưa thầy, em là đội trưởng đội cổ động viên ạ."
"Em á?" Thầy Trương với vẻ tin tưởng.
"Thầy xem!" Mạnh Vân Kình bước tới đám nam sinh vạm vỡ .
Hắn vỗ tay hai cái, cả đội cổ động viên lập tức nghiêm chỉnh. Tay trái khẽ nhấc, họ nhịp nhàng vẫy đạo cụ cổ vũ; tay khẽ phất, họ đồng thanh hô vang: "Nhã Triết xuất quân! Đánh thắng đó!"
Ôn Yểu ngẩn một lát bật ngặt nghẽo. Hình ảnh thực sự quá đáng sợ, đám chắc chắn là cổ vũ chứ đ.á.n.h ? Mạnh Vân Kình , liếc cô một cái: "Vẫn hết ."
Hắn giơ hai nắm đ.ấ.m lên vẫy hai cái, hơn 50 nam sinh chuyên ngành thể d.ụ.c liền gào thét khản cả cổ: "Cô út cố lên!"
Tiếng của Ôn Yểu bỗng khựng : "Cháu... tập dượt ?"
"Thế nào?" Mạnh Vân Kình khá tự hào, "Đều là của cháu cả đấy."
Khóe miệng cô giật giật: "Đoạn thực sự cần thiết ..."
"Các em, lên xe thôi! Thí sinh lên xe nhỏ phía , đội cổ động viên lên xe buýt phía !" Thầy Trương lên tiếng, nhanh ch.óng di chuyển.
"Vậy cô nhé?"
"Cô ." Mạnh Vân Kình .
Khi cô bước lên chiếc xe nhỏ phía , Ôn Lĩnh sẵn ở một góc. Phương Văn và một nam sinh khác tên Chu Thiên cùng . Ôn Yểu và Lương Thâm lên cùng, cạnh ở hàng ghế gần cửa. Thầy Trương ở ghế phụ : "Các em thể tranh thủ chợp mắt nghỉ ngơi một lát."
Đội trưởng Lương Thâm lên tiếng: "Chúng bàn bạc về thứ tự thi đồng đội cuối cùng ."
Thi đồng đội là các câu hỏi nối tiếp , truyền đáp án cho thì mới thể tiếp, và chỉ cần một sai là cả đội sẽ thất bại. Càng về độ khó càng tăng và áp lực tâm lý cũng lớn hơn.
Chu Thiên trình độ của nên thẳng: " xếp thứ nhất chắc ai phản đối chứ? đề nghị Ôn Yểu xếp , đến Phương Văn, Ôn Lĩnh, cuối cùng là đội trưởng."
Cậu và nhóm Lương Thâm tập luyện ở đội tuyển Olympic Toán từ lâu nên tin tưởng hơn. Ôn Yểu mới đến vài tuần, tuy thiên phú đáng kinh ngạc nhưng độ định thì thế nào.
Phương Văn tán thành: " thấy phân bổ như là hợp lý."
Ôn Lĩnh, nãy giờ vẫn im lặng khiến ai cũng tưởng sẽ tham gia thảo luận, bỗng nhiên bỏ phiếu chống: "Ôn Yểu xếp cuối cùng."
Không chỉ những khác mà ngay cả Ôn Yểu cũng ngạc nhiên. Điều khiến cô ngạc nhiên hơn là Lương Thâm một hồi trầm ngâm : "Ôn Yểu thực sự tiếp xúc với Olympic Toán lâu, nhưng mà," đổi giọng, " tin , đồng ý với Ôn Lĩnh để xếp cuối."
Ôn Yểu ngờ Lương Thâm tin tưởng , rõ ràng đây ác cảm với cô. Chu Thiên lẩm bẩm: "Để Ôn Yểu xếp cuối mạo hiểm quá."
Trường hợp hiện tại là 2 chọi 2, chỉ còn Ôn Yểu ý kiến, mà chính cô là tâm điểm của cuộc tranh luận. Phương Văn mỉm dịu dàng: "Ôn Yểu, em thấy ? Em chọn vị trí nào chúng cũng theo."
Các nam sinh khác tranh cãi nên gật đầu đồng ý. Ôn Yểu nhạy bén nhận ẩn ý trong lời của Phương Văn. Tại để cô chọn, để cô quyết định vận mệnh của cả đội? Cô nên tỏ khiêm tốn, chọn vị trí mà đa cho là phù hợp, ở những phần đơn giản phía ? Hay nên tin tưởng bản , chọn vị trí khó khăn hơn ở phía ?
Ôn Yểu thực sự thử thách câu cuối cùng, nhưng việc Phương Văn để cô tự chọn là chuyện khác. Nếu cô giải khiến cả đội thất bại, thì tất cả lầm sẽ đổ lên đầu cô!
" xếp thứ tư ." Cuối cùng Ôn Yểu chọn một vị trí tương đối an nhưng vẫn đầy thử thách, đồng thời cô cũng thầm đề phòng Phương Văn hơn.
Trung tâm triển lãm tấp nập qua , các đội tuyển từ khắp nơi trong tỉnh hội tụ về đây. Cuối tháng 9, Lâm Thị bắt đầu se lạnh, nhưng khí căng thẳng trong hội trường khiến Ôn Yểu cảm thấy ngột ngạt. Khi cô định cởi áo khoác, một cánh tay dài vươn tới xách giúp cô. Là Mạnh Vân Kình, phía là 50 nam sinh xếp hàng chỉnh tề...
Buổi sáng là vòng loại, mỗi trường cử một đại diện phòng thi. Lương Thâm với tư cách đội trưởng tham gia. Những khác chờ ở sảnh bên. Thế là khi đưa Lương Thâm phòng thi, họ đợi vài tiếng đồng hồ ở sảnh nhỏ. Phương Văn và Chu Thiên nhanh ch.óng quen với thí sinh các trường khác để trao đổi đề bài.
Ôn Yểu ở góc cuối cùng, nơi chiếc máy lạnh nên khá mát mẻ. Ôn Lĩnh và Mạnh Vân Kình hai bên cô, ai chú ý đến góc . Mạnh Vân Kình chỉ một lát đeo tai , gục xuống bàn ngủ khò khò. Ôn Lĩnh lấy một cuốn sách trong cặp im lặng . Ôn Yểu thích ôn bài khi thi, cô nghịch điện thoại một lát bắt chuyện với Ôn Lĩnh.
"Ôn Lĩnh, đang sách gì ?"
"..."
"?"
"“Mặc”."
Ôn Yểu lập tức mất hứng thú, cảm thấy buồn chán. Cuối cùng, sự "truyền cảm hứng" của Mạnh Vân Kình, cô khoanh tay lên bàn, gục đầu xuống và chìm giấc ngủ vài phút. Khi cô ngủ say, Ôn Lĩnh khẽ nhíu mày, nghiêng đầu cô chăm chú. Ôn Yểu hề , cô ngủ một mạch cho đến khi tiếng chuông kết thúc vòng loại vang lên.
Cô dậy, vặn vẹo cái cổ cứng đờ, định đưa tay lên xoa bóp thì chiếc áo khoác đồng phục đang khoác vai trượt xuống ghế. Ôn Yểu nhặt áo lên, là Mạnh Vân Kình khoác cho cô, chẳng lẽ tỉnh dậy giữa chừng và đắp áo cho cô ? Cô liếc , vỗ vỗ Mạnh Vân Kình: "Dậy thôi, chuẩn ăn trưa nào."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/cuc-cung-hoc-ba-cua-ca-nha-xuyen-thu/chuong-57.html.]
Mạnh Vân Kình tỉnh dậy, vò mái tóc rối bù, trông như một con mèo lớn lười biếng. Ôn Yểu sang gọi Ôn Lĩnh. Ôn Lĩnh vẫn ngay ngắn sách, tư thế hề đổi so với lúc cô mới ngủ, chỉ trang sách là lật nhiều. Khi cô sang, Ôn Lĩnh khép sách dậy: "Đi thôi."
"Ừ," Ôn Yểu mặc áo chỉnh cổ áo, với Mạnh Vân Kình: "Cảm ơn cháu vì chiếc áo nhé."
Mạnh Vân Kình vẫn còn ngái ngủ, phản ứng chậm chạp, lẳng lặng theo họ. Khi ba đến nhà hàng, Lương Thâm . Thầy Trương, Phương Văn và Chu Thiên đang vây quanh hỏi han tình hình. Ôn Yểu thấy vẻ tự tin của Lương Thâm từ xa là vòng loại diễn thuận lợi.
Đồ ăn ở trung tâm triển lãm khá đơn giản, nhưng họ kén chọn, xếp hàng lấy cơm.
"Cô uống gì ?" Mạnh Vân Kình hỏi, chỉ tay về phía máy bán hàng tự động.
"Sữa chua ," Ôn Yểu , giơ hai ngón tay bổ sung, "Hai chai nhé."
Mạnh Vân Kình gật đầu, rảo bước về phía góc phòng, khi , một tay cầm chai nước khoáng, tay cầm hai chai sữa chua.
Ôn Yểu bàn, nhận lấy sữa chua đưa cho Lương Thâm một chai: "Đội trưởng buổi sáng vất vả , buổi chiều chúng cùng cố lên nhé."
Lương Thâm bình thường uống thứ , nhưng từ chối lòng của cô nên mở nắp uống vài ngụm.
"Cảm ơn, cùng cố lên." Hắn mỉm , Ôn Yểu thẳng , bỗng thấy mái tóc xoăn của trông cũng khá thuận mắt.
Ăn trưa xong, loa phát thanh bắt đầu thông báo các đội lọt chung kết. Không ngoài dự đoán, cái tên đầu tiên là trường Nhã Triết. Dù nhưng họ vẫn đồng thanh vỗ tay chúc mừng Lương Thâm.
"Làm lắm!"
"Tuyệt vời lắm Lương Thâm!"...
Lương Thâm kiêu ngạo là thế mà cũng đám nam sinh cho đỏ mặt. Hắn ho khẽ hai tiếng: "Chúng nên chuẩn thôi."
Lịch thi đấu khít, thậm chí thời gian nghỉ trưa. đều đang hưng phấn. Mạnh Vân Kình phất tay một cái, học sinh các trường xung quanh đám bất ngờ hô vang "Nhã Triết xuất quân! Đánh thắng đó!" cho giật . Đội cổ động viên trường đáng sợ thật!
Phía sân khấu, khi loại hơn một nửa, chỉ còn 20 đội. Mỗi đội năm , tổng cộng 100 đang chờ đợi. 20 đội chia ngẫu nhiên thành hai nhóm, Ôn Yểu và các bạn ở nhóm thứ hai. Người dẫn chương trình đang lượt giới thiệu 10 đội của nhóm đầu tiên lên sân khấu.
Giữa một rừng nam sinh, Ôn Yểu trông vô cùng nổi bật, nam sinh các trường khác đều lén cô. Ôn Lĩnh khẽ nhíu mày, chắn bên cạnh cô.
"Lương Thâm, ?" Phương Văn bỗng lo lắng hỏi.
Lương Thâm ? Ôn Yểu vội vàng sang hai phía . Thấy Lương Thâm đang c.ắ.n môi, trán lấm tấm mồ hôi lạnh, môi tái nhợt, tay ôm bụng, tựa Phương Văn.
Thầy Trương chạy tới cùng Phương Văn đỡ lấy : "Lương Thâm, em thấy khỏe ở ?"
Hắn rên rỉ: "Đau... bụng quá."
"Hả?" Chu Thiên kêu lên, "Vậy còn thi đấu ?"
Lương Thâm run rẩy thốt một chữ: "Được."
Biểu cảm của quá đau đớn, ai cũng thấy với tình trạng thể lên sân khấu . Thầy Trương đặt sức khỏe của học sinh lên hàng đầu, lập tức : "Đừng nữa, thầy và Phương Văn đưa em đến phòng y tế ."
Lương Thâm chịu, cố gắng gượng dậy, ánh mắt kiên định: "Thưa thầy, em vẫn ... lên sân khấu."
Hắn học Olympic Toán bao nhiêu năm, tập luyện ngày đêm, còn những đồng đội tin tưởng , thể bỏ cuộc như ! Một bàn tay nhỏ nhắn nắm lấy tay , Ôn Yểu bên cạnh Lương Thâm từ lúc nào. Lương Thâm lúc đang khom nên cao bằng cô, Ôn Yểu mắt , nhẹ nhàng : "Đội trưởng, chúng chờ để cùng lên sân khấu."
Lương Thâm im lặng một lát nhắm mắt đồng ý. Phương Văn và thầy Trương đưa Lương Thâm , Ôn Yểu, Ôn Lĩnh và Chu Thiên ở phía sân khấu. Chu Thiên cuống đến mức sắp , cứ lẩm bẩm: "Sao xảy chuyện chứ? Lần tiêu , đội trưởng thế chắc chắn lên , ôi!"
Không ai ngờ tình huống đột xuất , thi đấu dự , tất cả đều đăng ký bằng tên thật, quy định thi đồng đội năm , thiếu bất kỳ ai cũng tham gia. Huống hồ Lương Thâm còn là đội trưởng, là linh hồn của cả đội, chuyện đúng là rối tung lên .
Thời gian trôi qua thật chậm chạp và nặng nề, Ôn Yểu đồng hồ mấy nhưng nhóm Lương Thâm vẫn . Cô vô cảm, tay nhẹ nhàng xoay xoay chiếc đồng hồ cổ tay trái. Ôn Yểu quen đeo đồng hồ, đây là chiếc Mạnh Vân Kình đeo cho cô khi chia tay, vẫn là chiếc đồng hồ từ thi thử .
"Cậu lo lắng ?" Ôn Lĩnh hỏi, giọng trong trẻo và sâu lắng, dễ nhận giữa gian ồn ào.
Ôn Yểu : "Ừ, lo sẽ điều hối tiếc."
"Đừng lo, Lương Thâm sẽ ." Giọng hẳn là an ủi, nhưng kỳ diệu trấn an tâm trạng nôn nóng của Ôn Yểu.
Một tiếng , cuộc thi của nhóm đầu tiên dần kết thúc. Cuối cùng, dẫn chương trình dõng dạc tuyên bố: "Chúc mừng đội tuyển Nhất Trung Thanh Thị giành chiến thắng nhờ tốc độ giải đề nhanh và sự phối hợp ăn ý!"
Dưới khán đài vỗ tay nhiệt liệt, Ôn Yểu đầu về phía cửa nhưng vẫn thấy nhóm Lương Thâm. Các thí sinh nhóm một lượt xuống sân khấu, dẫn chương trình bắt đầu giới thiệu các đội nhóm hai.
"Chúng hãy nổ một tràng pháo tay chào mừng các bạn đến từ trường Trung học Hữu Nghị lên sân khấu!"
Các đội lượt giảm bớt, mỗi khi dẫn chương trình gọi tên một trường, tim Ôn Yểu thắt một chút, đến trường thứ 9 thì tim cô nhảy lên tận cổ họng. Một Ôn Yểu vốn luôn ung dung tự tại khi thi, bao giờ cảm thấy chột và lo lắng như lúc .
"Tiếp theo là đội tuyển cuối cùng, cũng là đội đầu vòng loại, trường Trung học Nhã Triết!"
Ôn Yểu về phía cửa cuối, vẫn trống , cô thất vọng thu hồi ánh mắt. Bên tai cô mơ hồ thấy tiếng hô vang "Nhã Triết xuất quân, đ.á.n.h thắng đó" từ khán đài. Có thể tưởng tượng Mạnh Vân Kình lúc chắc chắn đang chỉ huy cổ vũ cho họ, nhất định đang ở hàng đầu chờ cô lên sân khấu.
"Chúng lên ," Ôn Yểu dùng mu bàn tay lau nhẹ mồ hôi mỏng trán, với hai còn . Ba thì phép thi đấu, nhưng họ vẫn lên sân khấu.
Khán giả bên háo hức mong chờ, đội tuyển cuối cùng của Nhã Triết bước lên, dẫn đầu là nữ sinh duy nhất trong 10 đội thi, nữ sinh xuất hiện trong cuộc thi Olympic Toán là hiếm, khí chất của cô cực nên càng nổi bật, nhận đây chính là Ôn Yểu trong chương trình " và bạn học bá"!
Phía cô là hai nam sinh, khán đài bỗng chốc im lặng, đội chỉ ba ? Người dẫn chương trình khựng : "Trường Nhã Triết..." Bà bỗng dừng , tấm rèm phía sân khấu vén lên, hai nam sinh sải bước , đuổi kịp ba phía !
Ôn Yểu sực nhận , đầu chạm ánh mắt của Lương Thâm, sống mũi cô cay cay, cô nở nụ nhẹ nhõm nhất. Họ ! Chu Thiên suýt nữa thì quên mất đang sân khấu mà hét lên nhảy cẫng, may mà Lương Thâm ấn xuống. Hắn đến mặt Ôn Yểu, hai , khẽ chạm khuỷu tay .
Lương Thâm xòe tay , chiếc huy chương đội trưởng màu bạc lấp lánh: "Ôn Yểu, trận đấu giao cho đấy."