Cục cưng học bá của cả nhà [Xuyên thư] - Chương 50

Cập nhật lúc: 2026-02-13 17:57:38
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tất cả đều về phía Ôn Yểu.

Lương Thâm khẩy : "Cậu vấn đề gì ?" Chẳng lẽ chấp nhận kết quả nên định bắt đầu gây rối?

Ôn Yểu bình tĩnh đáp: "Lương Thâm, thể xem bài thi của một chút ?"

Lương Thâm nhíu mày, xem cô nàng thấy quan tài đổ lệ, vẫn cho rằng cố ý cho cô qua.

"Cậu xem ." Lương Thâm tìm bài thi của cô, chẳng thèm liếc mắt lấy một cái mà đưa thẳng qua.

Phương Văn ngay ngắn ở phía , tự nhiên mà đẩy đẩy gọng kính.

Ôn Yểu nhận lấy bài thi, phớt lờ con "20" đỏ ch.ót ở cột thành tích, kiểm tra quá trình giải đề của một nữa. Sau khi xác định bất kỳ vấn đề gì, cô mới giữ thái độ cầu thị, đưa bài thi mặt Lương Thâm.

"Xin hỏi, sai ở ?" Ngón tay cô chỉ mục tiêu đề đ.á.n.h một dấu gạch chéo đỏ rực.

Lương Thâm mất kiên nhẫn cúi đầu : "Cậu đó, vẫn tin..."

Giọng bỗng khựng , sắc mặt trở nên nghiêm túc hơn hẳn. Hắn cầm lấy bài thi của cô, kỹ thứ hai, gần như vùi đầu mặt giấy.

Những khác nhận thấy biểu cảm bình thường của Lương Thâm, liền vây quanh hỏi han. Nam sinh xếp thứ 5 trúng tuyển đội tuyển tỉnh đặc biệt lo lắng: "Lương đội, chuyện gì ?"

Một lúc , Lương Thâm cuối cùng cũng ngẩng đầu lên, thần sắc nghiêm trọng : "Xin , danh sách lẽ đổi."

Đến lúc , ngay cả Trương lão sư cũng yên nữa, lên tiếng: "Lương Thâm, đổi danh sách lý do chính đáng, nếu sẽ công bằng với các bạn trong danh sách ban đầu."

Lương Thâm cung kính với Trương lão sư: "Thưa thầy, bài thi của Ôn Yểu chấm sai , hẳn là..." Hắn hít một thật sâu tiếp: "Điểm tuyệt đối! Thành tích của Ôn Yểu là điểm tuyệt đối."

"Cái gì?!"

"Sao thể đạt điểm tuyệt đối ?!"

Các bạn học xung quanh trợn mắt há hốc mồm, vô cùng kinh ngạc. Trương lão sư thể tin nổi, nhận lấy bài thi từ tay Lương Thâm, trải bàn để xem. Đám nam sinh cũng bỏ mặc Lương Thâm, vây kín lấy Trương lão sư.

Nam sinh xếp thứ 5 mới chen chân danh sách suýt chút nữa trèo lên Trương lão sư, mắt dán c.h.ặ.t bài thi của Ôn Yểu rời.

Chữ của Ôn Yểu thanh tú, các bước giải đề rõ ràng, rành mạch. Câu đầu tiên giống hệt đáp án chuẩn nhưng quá trình giải đơn giản, súc tích hơn. Hai câu cô dùng phương pháp mà từng thấy, khác hẳn với đáp án mẫu, nhưng mỗi bước đều vô cùng nghiêm cẩn, thể bắt bẻ, và kết quả cuối cùng chính xác.

Nam sinh thầm kêu khổ trong lòng, đoán kết cục của . Quả nhiên, năm phút , Trương lão sư trịnh trọng tuyên bố, dập tắt tia hy vọng cuối cùng của .

"Bạn Ôn Yểu quả thực đạt điểm tuyệt đối, thể đại diện trường tham gia kỳ thi tỉnh."

Mọi chấn động!

Cái gì cơ? Lúc Ôn Yểu mới đến, ngoại trừ hạt dẻ của đội nữ, cô vẫn là thành tích đội sổ, mà giờ đây đạt điểm tuyệt đối để đội tuyển trường!

"Ôn Yểu, hóa là một đại lão Olympic Toán ẩn ?"

"Quá lợi hại, chúng đều lừa ."

Ôn Yểu cảm thấy thật vô tội, cô thực sự chỉ là mới thôi mà, chẳng qua ba câu tình cờ là những dạng đề cô từng suy nghĩ qua.

an ủi nam sinh mừng hụt . Cậu cũng khá rộng lượng: "Thua tâm phục khẩu phục."

Những khác khi cảm thán xong, liền phát hiện một vấn đề.

" mà, bài thi của Ôn Yểu là ai chấm ? Suýt chút nữa là gây hiểu lầm lớn ."

Với bài thi của Ôn Yểu, dù họ hiểu phương pháp cô dùng thì cũng tuyệt đối dám trực tiếp phán định là sai. Người thể chấm con 20 điểm như ? Đều là đồng đội sát cánh bên , họ thực sự nghĩ theo hướng .

Vừa đến đây, đều cảm thấy phẫn nộ. Chấm bài tùy tiện như , suýt chút nữa hại c.h.ế.t tiền đồ của Ôn Yểu . Đều là học Olympic Toán, họ rõ sự gian khổ trong đó, nỗ lực lâu như ai mà chẳng vì một suất thi đấu? Họ mới lớp 11, sang năm vẫn còn cơ hội, nhưng Ôn Yểu là lớp 12 .

Thế là từng một đồng cảm như chính hại, lên án gay gắt: "Rốt cuộc là ai, chuyện quá đáng thật đấy!"

" một câu nhé, Lương Thâm, Ôn Lĩnh và Phương Văn, ba thực sự cần thiết . là đội nữ, quan hệ lợi ích với Ôn Yểu, dù cũng thể là ." Giữa đám đông, hạt dẻ chống cằm, nhẹ nhàng phân tích.

lý, nhóm Lương Thâm thể mắc sơ đẳng như , hơn nữa họ chắc suất , cần thiết thế. Vậy thì những khác đều hiềm nghi, sáu còn đầy nghi hoặc.

"Không ."

"Này, các là ý gì?"

" chấm bài của Lương Thâm mà, lúc chấm còn đấy thôi."

Mấy bắt đầu tranh luận để minh oan cho , khí dần trở nên căng thẳng.

"Được , đừng cãi nữa." Lương Thâm quát khẽ, những khác liền im lặng nhưng sắc mặt ai nấy đều .

Lương Thâm nhíu mày, lướt qua họ, về phía Ôn Yểu đang bên ngoài, lướt qua Ôn Lĩnh đang bình thản tại chỗ, cuối cùng dừng mắt ở Phương Văn.

"Phương Văn, ?"

Phương Văn chậm rãi dậy: "Mọi đều là thành viên đội tuyển, cần thiết vì chuyện sứt mẻ hòa khí. Dù kết quả cuối cùng cũng ảnh hưởng, Ôn Yểu cũng danh xứng với thực, tin rằng sẽ để ý ."

Lời đẩy quả bóng về phía Ôn Yểu.

Ôn Yểu im lặng một cách lạ thường, cô ngước mắt thẳng Phương Văn. Hắn lên một lúm đồng tiền nhỏ bên khóe môi, dễ dàng gây thiện cảm với khác ngay từ cái đầu tiên.

"Ôn Yểu, cứ loạn lên thế đều thoải mái. Cậu sẽ để ý , đúng ?"

Thế nhưng, lời của ý gì? Nếu cô để ý, chẳng sẽ trở thành kẻ phá hoại hòa khí của đội tuyển ?

"Không, để ý."

Ngay khi tưởng chuyện sẽ dừng ở đây, Ôn Yểu lên tiếng.

"Lương Thâm, nghiêm túc với Olympic Toán ? Vậy hành động chấm bài với thái độ thiếu cẩn trọng, suýt chút nữa khiến lỡ mất cơ hội thi đấu thì ? Rốt cuộc là ai mới nghiêm túc? cho rằng đây là một cuộc tuyển chọn công bằng, nhưng hiện tại thực sự cảm thấy thất vọng."

Lời của cô đanh thép, nặng nề, khiến ngay cả Lương Thâm cũng đỏ mặt vì hổ.

Một lúc lâu , ai lên tiếng. Trương lão sư ý định giúp đỡ, chỉ ngoài quan sát. Thầy là giáo viên hướng dẫn, nhưng những chuyện nội bộ của đội tuyển Olympic Toán, thầy luôn để học sinh tự quyết định.

"Ôn Yểu, xin vì những lời với đây, và càng xin vì chuyện ngày hôm nay. Hy vọng thể gia nhập đội tuyển, cùng tham gia kỳ thi tỉnh. Được chứ?" Cuối cùng, Lương Thâm chủ động phá vỡ sự im lặng, khẩn thiết .

Vị đội trưởng trẻ tuổi đầu tiên hạ thấp cái đầu kiêu ngạo của , cảm thấy hổ thẹn vì định kiến ban đầu. Hắn gánh vác trách nhiệm.

"Thùng thùng", hai tiếng động trầm đục vang lên, dáng cao lớn của Mạnh Vân Kình xuất hiện ở cửa phòng thí nghiệm. Sau khi vận động, phủ một lớp mồ hôi, cơ bắp săn chắc, mang cảm giác áp bách đầy uy lực.

Ban đầu Mạnh Vân Kình chỉ định ở hành lang chờ Ôn Yểu tan học như khi, nhưng hôm nay cảnh tượng vẻ . Đám nam sinh đều quanh bục giảng, Ôn Yểu ở trung tâm, từ ngoài cứ như cô đang một đám nam sinh mặt mày khó coi vây quanh. Chuyện thể chấp nhận ?!

Ôn Yểu thấy , lập tức thu thái độ cứng rắn mặt ngoài, trở nên dịu dàng hơn đôi chút. Thấy Mạnh Vân Kình định xắn tay áo xông đ.á.n.h , cô buồn vẫy vẫy tay hiệu cho chuyện gì.

Cô xách cặp sách lên, gật đầu nhẹ với Lương Thâm: "Cứ , Lương đội." Cô gọi là Lương đội, thái độ quá rõ ràng.

Khi ngang qua Trương lão sư, cô gật đầu: "Xin thầy ạ."

Cô xin nể mặt thầy khi thầy đang ở đó, nhưng cô cảm thấy việc bày tỏ thái độ của là sai.

Trương lão sư híp mắt như Phật Di Lặc: "Không , về nhà ."

Trên đường về, Ôn Yểu kể sơ qua chuyện xảy buổi chiều cho Mạnh Vân Kình .

"Lần cứ để cháu xử lý." Hắn , trong mắt thoáng hiện vẻ hung hăng.

"Được." Ôn Yểu mỉm dịu dàng.

Kỳ thi tuyển chọn kết thúc thuận lợi, chuyện đội tuyển ngã ngũ. Sau một thời gian bận rộn, Ôn Yểu cảm thấy làn gió thổi qua sân trường vô cùng dễ chịu, hương hoa quế thoang thoảng khiến mệt mỏi tan biến.

Ơ? Hình như cô còn quên chuyện gì quan trọng thì ? Chắc là còn gì nhỉ.

Mãi đến khi lên xe, tiếng chuông báo thức trong điện thoại vang lên, Ôn Yểu cầm lên xem, cả rùng một cái! Hôm nay là ngày hẹn đề cho Lệ thần mà!

Ôn Yểu hai tay ôm điện thoại, ngây . nên quá tự mãn, cô chỉ cần nhất thời cao hứng là dễ phạm sai lầm ngay. Cô lấy đề gì thể khó Lệ thần chứ, đó là thiên tài Olympic Toán một Hoa Quốc đấy!

Không đúng, Lệ thần sớm quên chuyện . Cô lén lút diễn đàn, lập tức nhận một tin nhắn từ bạn bè.

Lệ: Sau 10 giờ tối nay thời gian, mong chờ đề bài của bạn.

Như một cú giáng trời giáng, Ôn Yểu suýt chút nữa rơi nước mắt, đờ đẫn.

Mạnh Vân Kình thấy cô từ lúc chuông reo xong liền mang vẻ mặt , ôm điện thoại lẩm bẩm tự : "Mình thật ngốc, thật sự..."

Hắn nhướng mày hỏi: "Cô ?"

Ôn Yểu hoảng đến mức chẳng buồn quan tâm bên cạnh là Mạnh Vân Kình - kẻ bao giờ đạt điểm trung bình môn Toán, cô thế mà cầu cứu . Cô suy nghĩ một chút, dùng một lĩnh vực mà Mạnh Vân Kình quen thuộc để so sánh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/cuc-cung-hoc-ba-cua-ca-nha-xuyen-thu/chuong-50.html.]

"Vân Kình, cô hỏi cháu nhé, nếu một mạnh, mạnh hơn cô gấp trăm , thế nào mới thắng đó?"

Mạnh Vân Kình suy nghĩ : "Cô thể tìm trợ giúp, ví dụ như tìm cháu."

Ôn Yểu lắc đầu phủ quyết: "Không , đây là cuộc quyết đấu giữa cô và ." Hơn nữa, dù cô kéo thêm Hà Minh Dĩ, thêm cả đội tuyển trường , cũng chắc khó Lệ thần.

Mạnh Vân Kình nghiêng đầu, cô từ xuống một lượt, đưa một câu trả lời mà chính cũng vô cùng khinh thường.

"Vậy thì cô cứ nhận thua đầu hàng , đó tìm cháu đến xử lý."

Nhận thua? Ý là lùi một bước để tiến hai bước ? Câu của chạm đúng một dây thần kinh trong đầu Ôn Yểu, đột nhiên, cô lóe lên một tia linh cảm.

Ôn Yểu nhanh ch.óng nắm bắt lấy tia linh cảm đó: "Cô nghĩ !"

Cô hận thể ôm lấy trán đứa cháu trai nhỏ mà hôn một cái. Xe dừng cửa nhà, Ôn Yểu nhảy xuống.

"Nói với Tam tẩu một tiếng, tối nay cô ăn cơm nhé!"

Lao nhà, Ôn Yểu hớt hải chạy về phòng, tựa lưng cửa đóng , bình nhịp thở một chút bàn học, lấy giấy b.út , tĩnh tâm đề.

Trên bàn cơm tối, Mạnh Sơn Vinh hỏi: "Em gái ?"

"Cô bảo tối nay ăn cơm." Mạnh Vân Kình đáp.

"Không ăn cơm tối ? Yểu Yểu gầy như , học theo giảm cân đấy chứ?" Lương Ngọc Hoa lo lắng.

Mạnh Vân Kình im lặng một giây: "Không , chắc cô đang bận việc gì đó."

Mạnh Sơn Vinh gật đầu: "Đừng lo, con bé luôn là chừng mực."

"Không , vẫn yên tâm. Con trai, lát nữa con lên lầu đưa cơm cho Yểu Yểu."

8 giờ tối, Lương nữ sĩ áp tai cửa phòng Ôn Yểu ngóng, hỏi Mạnh Vân Kình: "Sao trong phòng chẳng động tĩnh gì thế, lẽ xảy chuyện gì ?"

Mạnh Vân Kình : "Mẹ, cô luyện quyền trong phòng động tĩnh."

Ôn Yểu chắc chắn là đang bận, Lương Ngọc Hoa cảm thấy là một chị dâu khai sáng, thể tùy tiện quấy rầy. Bà đặt khay thức ăn tay Mạnh Vân Kình.

"Nhiệm vụ giao cho con, dù thế nào tối nay cũng bắt Yểu Yểu ăn cơm. Con trai, quan tâm đến sức khỏe của cô nhiều , con chỉ một cô út thôi đấy." Lương nữ sĩ giáo huấn một hồi hài lòng rời .

Mạnh Vân Kình cảm thấy lời của gì đó kỳ kỳ, nhưng giải thích , đành gõ cửa.

"Mời , cửa khóa."

Bình thường Ôn Yểu sẽ tự mở cửa, hôm nay trực tiếp gọi vọng từ bên trong. Mạnh Vân Kình vặn nắm cửa, nhẹ nhàng bước .

Trong phòng tối om, chỉ chiếc đèn bàn nhỏ bàn học đang sáng, Ôn Yểu đang cắm cúi gì đó. Cô nhốt trong phòng từ lúc học về đến tận khi trời tối, thế mà cũng chẳng buồn bật đèn.

Mạnh Vân Kình một tay bưng khay, tay bật đèn lớn trong phòng.

Ôn Yểu thẳng lưng, ánh sáng bất ngờ ch.ói mắt, cô đầu Mạnh Vân Kình.

"Cô ăn cơm." Mạnh Vân Kình trầm giọng .

"Được, cháu cứ để đó ." Ôn Yểu gật đầu , cúi đầu bài.

Mạnh Vân Kình vội ngay, đặt thức ăn lên chiếc bàn nhỏ trong phòng, đầu , thấy vẫn ý định dậy. Ánh đèn chiếu xuống đỉnh đầu cô tạo thành một vòng sáng, nhuộm mái tóc đen thành màu xám xanh mắt.

Hắn xuống sofa, chỉnh điện thoại sang chế độ im lặng, chơi game chờ cô xong.

10 giờ tối, quản trị viên Trường Mộ đăng một đạo đề lên mục ghim đầu trang, diễn đàn Olympic Toán lập tức sôi sục như nước sôi.

Ôn Yểu uể oải vươn vai, xoay xoay cổ tay.

"Ăn cơm ?"

"!"

Ôn Yểu giật : "Cháu vẫn còn ở đây ?"

"Vâng, ăn cơm ." Mạnh Vân Kình kiên nhẫn lặp .

Ôn Yểu sờ bụng, cảm thấy đói đến mức còn cảm giác gì nữa. Cô rạng rỡ, nhẹ nhõm vô cùng: "Được!" Cô dậy nhà vệ sinh rửa tay.

Tại văn phòng Tổng giám đốc tập đoàn Mục thị, trợ lý Mạc vẫn đang tăng ca. Bởi vì vị lãnh đạo cuồng công việc, trong mắt chỉ sự nghiệp của - đầu Mục thị, Mục Lệ Đình, cũng đang tăng ca.

"Mục tổng, đây là văn kiện cần ngài xem qua."

"Ừ." Mục Lệ Đình nhận lấy, lật xem ký tên: "Cậu về , còn chút việc."

Trợ lý Mạc kinh ngạc: "Vậy sắp xếp tài xế mấy giờ đến đón ngài?"

Mục Lệ Đình suy nghĩ một chút: "Nửa tiếng nữa."

"Vâng." Trợ lý Mạc cung kính gật đầu rời khỏi văn phòng.

Mục Lệ Đình đăng nhập diễn đàn Olympic Toán, hiếm khi nảy sinh chút tò mò. Trong bài đăng ghim đầu của Trường Mộ, lượt bình luận lên tới hàng trăm. Mục Lệ Đình xem bình luận, trực tiếp đề bài.

Cái ? Mục Lệ Đình bật , lắc đầu.

Hắn thể đoán tuy thiên phú nhưng thời gian tiếp xúc với Olympic Toán thực sự lâu. Có thể thấy cách giải đề của linh tính, chính linh tính đó che lấp sự non nớt về kỹ xảo.

Lần khi đề, đáp án của Trường Mộ thậm chí khiến cảm giác ngang tài ngang sức. Khi Trường Mộ đề cho , Mục Lệ Đình kinh ngạc, rõ ràng là kinh nghiệm đủ nhưng dám trực tiếp "giương nanh múa vuốt" với .

Giờ xem , vẫn còn cần mài giũa nhiều. Một đề bài đơn giản đến mức liếc mắt một cái là thấy ngay đáp án, là do đó nghĩ đề khó nên bỏ cuộc? Hay là đang cố ý nhường nhịn?

Dành nửa tiếng, xem đ.á.n.h giá quá cao . Hắn lấy giấy b.út , cần tính toán nhiều, bỏ qua sự thất vọng thoáng qua trong lòng, bắt đầu đáp án.

Ôn Yểu sự giám sát của Mạnh Vân Kình, ăn xong bữa tối. 10 giờ rưỡi, cô lấy khăn giấy lau miệng, hai cùng dọn dẹp bàn .

Đây là đầu tiên Ôn Yểu ăn cơm trong phòng, ngửi thấy mùi thức ăn còn sót , cô đến bên cửa sổ, kéo rèm , mở hé cửa sổ cho thoáng khí.

"Cháu về đây." Mạnh Vân Kình cầm khay rời . Từ đầu đến cuối, thực sự chỉ đơn thuần là đến đưa cơm.

Nhìn rời , Ôn Yểu mở diễn đàn Olympic Toán, vẫn ai giải đề của cô. Dưới bài đăng, 50 bình luận đầu tiên đều là đang chế giễu đề bài của cô.

[ Trường Mộ cũng chẳng lợi hại gì, đề qua là ngay. ]

[ Đề cơ bản Olympic Toán thôi mà, nhắm mắt cũng đáp án. ]

[ Đơn giản quá, mất đẳng cấp thật đấy. ]

Thế nhưng, bình luận thứ 50, phong cách đổi.

[ Ôi, vả mặt đau quá. ]

[ đây hóng xem còn bao nhiêu vả mặt nữa. ]

[ Đừng nữa, mặt sưng vù đây . ]

[ Đây là một cái bẫy! Trưng một con cừu nhỏ để các vị lơ là cảnh giác, thực chất là sói đội lốt cừu đấy! ]

Tại bãi đỗ xe ngầm của Mục thị, tài xế đồng hồ thứ ba. Lạ thật, Mục tổng là coi trọng giờ giấc, bảo nửa tiếng, qua 40 phút vẫn xuống?

Mục Lệ Đình thực sự quên mất thời gian, cũng giống như những khác, rơi cái bẫy mà Trường Mộ thiết kế. Những điều kiện cực kỳ đơn giản, một hình tròn cực kỳ đơn giản, mà tính mãi kết quả cuối cùng!

Chẳng lẽ trong đề bài điều kiện ẩn nào đó? Đề tính theo hướng đó dường như là vô nghiệm. Mục Lệ Đình quyết định vứt bỏ những kinh nghiệm cố hữu trong thế giới Olympic Toán bấy lâu nay, trở về với bản ngã ban đầu, nếu là mười năm , sẽ giải đề như thế nào.

Mười phút , bàn tay với những khớp xương rõ ràng che đôi mắt lạnh lùng, Mục Lệ Đình một trong văn phòng tầng cao nhất của trụ sở chính, khẽ bật thành tiếng.

Mỗi một điều kiện tưởng chừng đơn giản trong đề của Trường Mộ đều là để đ.á.n.h lừa giải, các bước móc nối c.h.ặ.t chẽ, từng bước dẫn dắt sai hướng. Thế nhưng con sư t.ử kiêu ngạo thể để mắt đến sự vùng vẫy của con thú nhỏ, buông lỏng cảnh giác để xem nó còn thể giở trò gì.

Tê, móng vuốt của thú non cũng đau đấy chứ.

50 phút, Mục Lệ Đình giải xong đề và đăng lên. Trường Mộ giải đề của mất nửa tiếng, còn mất 50 phút, thua.

lúc vội nhắn tin cho Trường Mộ. Hắn mở danh sách đăng ký ở hậu trường diễn đàn. Diễn đàn Olympic Toán do lập là một diễn đàn nội bộ, mục đích là để những yêu thích Olympic Toán ở Hoa Quốc cùng học tập, giao lưu. Muốn diễn đàn qua xét duyệt thông tin chi tiết.

Quy định nghiêm ngặt, ngay cả quản trị viên Hà Minh Dĩ cũng ngoại lệ, thể mời Trường Mộ nhưng vẫn điền hồ sơ. Mục Lệ Đình lật tìm thông tin đăng ký của Trường Mộ mà Hà Minh Dĩ lưu , bàn tay đang cầm chuột bỗng khựng .

Trường Mộ là cô ?

 

 

Loading...