Cục cưng học bá của cả nhà [Xuyên thư] - Chương 44
Cập nhật lúc: 2026-02-13 17:57:32
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ôn Yểu xe chờ Mạnh Vân Kình. Cô cúi đầu điện thoại, lạ thật, từ khi cô chuyển đến nhà Mạnh Vân Kình, hai cùng học, bao giờ để cô chờ. Cửa xe mở , Mạnh Vân Kình bước , một luồng nước mát lạnh ẩm ướt ập mặt, giữa mùa hè nóng nực , Ôn Yểu chỉ cảm thấy nhiệt độ quanh giảm xuống hẳn, mát mẻ sảng khoái.
"Cậu tắm ?"
"Ừ."
Xe khởi hành, Ôn Yểu nghiêng đầu . Cô giật : "Tối qua ngủ lúc mấy giờ thế?" Trên mặt Mạnh Vân Kình là hai quầng thâm mắt to đùng.
" ngủ ." Hắn thậm chí mở nổi mắt, hàng mi dài, đôi mắt thẳng cô. Ôn Yểu thế mà vài phần oán trách trong ánh mắt đó. Cô bối rối: "Cậu mất ngủ chắc liên quan đến chứ?"
"Tối qua cô bắt uống cái gì, quên ?" Mạnh Vân Kình hừ nhẹ.
"Cậu bảo là do canh bổ của đại tẩu á? Mấy tối cũng uống mà, vị thì ngon thật nhưng tối nào cũng ngủ ngon." Ôn Yểu nhịn biện minh vài câu, nhưng thấy đáp . Cô nghiêng đầu , Mạnh Vân Kình ngả ghế sofa đen, nhắm mắt ngủ bù. Cô hạ thấp giọng, khẽ: "Để bảo đại tẩu đừng gửi nữa, ngủ ." Một lúc , Mạnh Vân Kình phát một tiếng ừ hử trầm đục từ trong cổ họng. "Ngô." Ôn Yểu ánh mắt dịu , xem thực sự mệt rã rời .
Tan học, Ôn Yểu đến đội tuyển Olympic Toán. Thầy Trương đưa một xấp bài thi nhỏ cho bạn nữ ngây ngô đang mặt thầy. "Hôm nay chúng sẽ chữa bài thi hôm qua. Hạt Dẻ, em phát bài cho các bạn ." Bạn tên là Hạt Dẻ, cái tên cũng đáng yêu thật. Ôn Yểu thầm nghĩ. Hạt Dẻ phát bài cho cô, Ôn Yểu lời cảm ơn nhận lấy. Đội tuyển vốn mang tính cạnh tranh, để tăng thêm sự căng thẳng, thầy Trương theo lệ bảng xếp hạng. "Hạng 1: Lương Thâm; hạng 2: Ôn Lĩnh; hạng 3: Phương Văn... hạng 10: Ôn Yểu; hạng 11: Hạt Dẻ." Thầy Trương dứt lời, một nam sinh hàng bật tiếng "Xuy" khinh miệt rõ rệt. Những khác về phía đó, nam sinh tóc xoăn tự nhiên, cằm hếch lên, đầy vẻ kiêu ngạo. Hắn dường như ngờ tiếng động của thu hút sự chú ý, thấy ánh mắt đổ dồn , cũng chẳng thèm che giấu, chỉ tay Ôn Yểu. Nói: "Chẳng ? Cứ tưởng 'lính nhảy dù' thì giỏi giang thế nào, xem cũng thường thôi." Ôn Yểu im lặng, ánh mắt lạnh lùng. Olympic Toán là trò chơi của ít , ở lớp học , thành tích chính là câu trả lời nhất.
"Được ," thầy Trương gõ bàn, "Các em theo thầy huấn luyện từ lớp 10, lớp 11, Ôn Yểu mới đến một ngày." Nam sinh vẫn phục: "Thầy Trương, cứ thi đầu khối tham gia mấy cái show thực tế là thể học Olympic Toán ạ. Chúng em ở đây ai chẳng học Olympic Toán từ nhỏ, trải qua bao vòng tuyển chọn mới đội tuyển trường?" Vào đội tuyển tương đương với việc đội tuyển thi đấu của trường, họ sẽ cùng luyện tập để chinh chiến kỳ thi Olympic Toán cấp tỉnh. Họ là đối thủ, là đồng đội. Lương Thâm là đội trưởng, chấp nhận một đồng đội như Ôn Yểu, càng thấy cô xứng đối thủ của . "Lương Thâm, đừng nữa..." Bạn cùng bàn của , một nam sinh trắng trẻo tú khí, kéo kéo tay áo nhỏ. Thầy Trương nhíu mày, định lên tiếng thì Ôn Yểu : "Vậy thấy thế nào mới gọi là tư cách?"
"Nếu cô đội nữ, ý kiến. nếu đội tuyển chính thức của trường, ít nhất thành tích mức trung bình của chúng thì mới đặc cách, nếu cô chỉ là kẻ kéo chân thôi." Yêu cầu của hề khắt khe. Ôn Yểu suy nghĩ một chút gật đầu: "Thời gian bao lâu?" Lương Thâm nhếch môi giễu cợt: " nhiều thời gian cho cô , sắp thi cấp tỉnh ." Với thành tích hiện tại của cô, vượt qua điểm trung bình của họ kỳ thi cấp tỉnh là điều tưởng. "Được, khi đăng ký thi cấp tỉnh, sẽ đạt yêu cầu của ." Ánh mắt Ôn Yểu kiên định. "Ha ha," Lương Thâm lớn lắc đầu, "Khuyên cô nên về tìm hiểu kỹ về Olympic Toán hãy chuyện, đừng mới vài câu mà ở đây khoác." Olympic Toán là thứ mà một cô gái chút thông minh học mười bữa nửa tháng là thể nâng cao thành tích . "Thôi, chuyện các em tự bàn bạc , giờ chúng chữa đề." Thầy Trương ngắt lời họ, thầy ngăn cản sự cạnh tranh lành mạnh . "Bộ đề hôm qua là đề thi cấp tỉnh của tỉnh R năm ngoái." Thầy Trương cầm bài thi lên, thầy tin tưởng Ôn Yểu. Không vì thầy là giáo viên Toán của cô mà thiên vị, mà là vì bộ đề thi tỉnh R , những học sinh khác ở đây qua huấn luyện lâu dài, chắc chắn gặp qua các dạng đề tương tự. Ôn Yểu từng qua huấn luyện hệ thống, từng bộ đề . Cô mới tiếp xúc với đề thi đấu ngày đầu tiên, thậm chí còn tính xong chỉnh một câu nào, điểm thấp. tư duy của Ôn Yểu nét riêng, theo lối mòn, như cỏ dại vươn lên mạnh mẽ. Và câu tổ hợp cuối cùng, cách của cô cho đáp án còn ngắn gọn hơn cả đáp án chuẩn. Thầy Trương tối qua khi chấm bài khỏi kinh ngạc. Với thiên phú của Ôn Yểu, thứ cô cần chỉ là thời gian và sự nỗ lực.
Tan học. Lương Thâm và bạn cùng bàn cùng rời , hai thảo luận đề bài. "Tối qua Minh Thần đăng đề, giải ? kẹt ở bước cuối..." Ôn Lĩnh lấy từ trong cặp một cuốn sổ nhỏ, đặt lên bàn Ôn Yểu. Ôn Yểu: "?"
"Phải trả đấy." Ôn Lĩnh vẻ mặt thản nhiên, xoay rời khỏi phòng thí nghiệm. Suốt lúc cô và Lương Thâm đối đầu, vẫn cúi đầu xem bài thi, như thể chuyện xung quanh liên quan đến . Phải , đúng là liên quan thật. Ôn Yểu nghĩ.
"Ôn Lĩnh mà đưa sổ tay giải đề của cho , ngưỡng mộ quá!" Sau khi những khác hết, Hạt Dẻ vẫn chậm rãi thu dọn đồ đạc. Cô bạn cố tình ở cuối cùng để tìm Ôn Yểu. Ôn Yểu lật xem, trong sổ tay của Ôn Lĩnh nhiều hướng tư duy giải đề của . "Cậu mà dám đối đầu trực diện với Lương Thâm, bái phục bái phục." Hạt Dẻ nhảy đến mặt Ôn Yểu, mắt sáng lấp lánh, khi lộ hai lúm đồng tiền. Ôn Yểu nhớ lúc thầy Trương tên ba đầu. Lương Thâm đúng là giỏi, ngay cả Ôn Lĩnh cũng xếp . "Phương Văn là ai thế?" Ôn Yểu hỏi. "Là bạn cùng bàn của Lương Thâm, cái cùng ." Hạt Dẻ khả ái, " , vị trí của 'Tam đại đầu sỏ' đó đừng mơ tưởng, 'Tam giác sắt' đấy, kiên cố phá nổi . Dù đầu khối thì ở đội tuyển Olympic Toán cũng khác nhé."
"Ba họ ở trình độ nào?"
Hạt Dẻ bí hiểm: "Chắc chắn là thành viên đội tuyển tỉnh, ứng cử viên nặng ký cho huy chương vàng quốc gia."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/cuc-cung-hoc-ba-cua-ca-nha-xuyen-thu/chuong-44.html.]
Gật đầu, Ôn Yểu nắm rõ tình hình. Hạt Dẻ vỗ vai cô, lắc đầu nguầy nguậy: "Tỷ , thua cũng , hoan nghênh đến với đội nữ của chúng . Bên đội tuyển chính thức nơi con gái chúng chơi , haiz." Lời cô bạn hề ý bất đắc dĩ, đó là suy nghĩ chung của những học Olympic Toán. Kỳ thi Olympic Toán mấy thiện với phái nữ, dù là đội tuyển trường, tỉnh quốc gia, thí sinh nữ đều đếm đầu ngón tay. Vì thế mới sinh cuộc thi Olympic Toán dành riêng cho nữ giới của Hoa Quốc, Hạt Dẻ là thành viên nữ duy nhất của đội tuyển trường . Ở Hoa Quốc, chỉ cần đội tuyển tỉnh hoặc quốc gia là cơ bản thể tuyển thẳng Đại học Lâm hoặc Đại học Kinh.
Mạnh Vân Kình xuất hiện ở cửa phòng thí nghiệm. Ôn Yểu khẽ một câu: "Dù thế nào cũng thử một phen."
Sau bữa tối, Ôn Yểu ăn nhiều nên chống eo dạo trong phòng khách. Bị Mạnh Vân Kình chê bai: "Ra ngoài mà chứ, chút diện tích mà gọi là vận động ?"
"Cần cảm giác nghi thức, hiểu ." Ôn Yểu lười ngoài.
Đột nhiên, ngoài sân vang lên tiếng còi xe, cô cửa sổ. Thấy một chiếc siêu xe Rolls-Royce màu xanh ngọc với đường nét vô cùng mượt mà, kiểu dáng thời thượng đang cua một vòng mắt dừng vững vàng. Cửa xe mở , một đôi chân dài bước xuống. Mạnh Vân Ế!? Hắn hôm nay mặc vest, ăn mặc khá tùy ý. Không đeo kính, đôi mắt đào hoa đầy mê hoặc. Mạnh Vân Kình để ý thấy tiếng động, ngẩng đầu liếc cửa sổ. Hắn nhíu mày: "Ăn mặc như yêu nghiệt thế mà cũng dám đến khu đại viện quân nhân ?"
"Vân Ế, cháu qua đây?" Qua cửa sổ, Ôn Yểu chào . Mạnh Vân Ế đến bên cửa sổ, cúi ghé sát , đuôi mắt cong lên. "Sắp thi khảo sát , cháu đến đưa hóng gió ạ." Ôn Yểu ngẩn , kịp phản ứng xem hai việc liên quan gì đến . "Được thôi, thôi." Cô hỏi thiếu niên phía : "Vân Kình ?" Mạnh Vân Kình sofa, đầu cũng ngẩng: "Không ." Ôn Yểu liền mặc kệ , ngoài lên xe.
Cô lạ lẫm quanh nội thất xe, Mạnh Vân Ế mỉm , nhấn một nút điều khiển. "Xoát" một tiếng, phần đuôi xe mở , trần xe chậm rãi mở rộng, thu gọn từ cốp xe, cửa kính hai bên dựng lên. Toàn bộ quá trình biến hình chỉ mất mười mấy giây. Ngầu quá mất! Ôn Yểu trầm trồ. "Xuất phát thôi." Mạnh Vân Ế khởi động xe. Chiếc xe lùi đầu chạy khỏi sân theo một đường vòng cung mỹ. Mạnh Vân Ế chở Ôn Yểu chạy dọc theo con đường ven sông của thành phố, tốc độ nhanh. Mái tóc dài của cô gió thổi tung, những sợi tóc xinh bay lượn giữa trung. Trời mùa hè tối muộn, mặt trời đỏ rực mất cái nắng gắt, chậm rãi lặn xuống cuối con đường, họ như đang đuổi theo ánh sáng. Bên trái Ôn Yểu là con sông chảy qua thành phố, lấp lánh như một dải lụa ngọc. Thời gian qua việc học bù thực sự căng thẳng, mang theo áp lực của năm cuối cấp, mỗi ngày đều là các môn chính khóa nghỉ, còn cả việc huấn luyện ở đội tuyển Olympic Toán. Kỳ nghỉ hè cùng Mạnh Vân Kình chơi khắp nơi, cùng Mạnh Vân Chi tham gia show thực tế săn đón, rõ ràng mới xảy cách đây lâu mà giờ như cách cả một đời. Ôn Yểu phong cảnh thẩn thờ, thả lỏng tâm trí. Mạnh Vân Ế như một tài xế tận tâm, suốt quãng đường hề mở miệng. Họ xuất phát ánh ráng chiều và trở về ánh trăng. Khi xuống xe, tâm thần Ôn Yểu thả lỏng, cảm thấy cả sảng khoái, phiền muộn tan biến. "Cảm ơn cháu nhé, Vân Ế." Mạnh Vân Ế trong xe, ngón tay thon dài gõ nhẹ lên vô lăng. "Vào nhà ạ, Tiểu cô cô." Mạnh Vân Ế thong thả ngước mắt, trong mắt lấp lánh chút ánh nước. Ôn Yểu nheo mắt, một Mạnh Vân Ế luôn giữ lễ tiết, thật hiếm thấy dáng vẻ lười biếng tùy ý của . Nghe tiếng xe phía rời , Ôn Yểu phòng. Mạnh Vân Kình vẫn giữ nguyên tư thế lúc cô , xếp bằng chơi game. Cô lắc đầu, phiền , thẳng lên lầu về phòng.
Làm xong bài tập, Ôn Yểu lấy cuốn sổ tay của Ôn Lĩnh xem. Cô sẽ tự đề một , đó xem đáp án tham khảo, cuối cùng xem cách giải của Ôn Lĩnh để đối chiếu sự khác biệt trong tư duy. tốc độ chậm, một tiếng đồng hồ chỉ một hai câu. Phương pháp rõ ràng đủ để cô đạt yêu cầu của Lương Thâm trong thời gian ngắn, thời gian đủ, đủ. Chợt cô nảy một ý, lẽ một thể giúp cô. Ôn Yểu cầm điện thoại, tìm trong danh bạ gọi .
"Alo, Hà Minh Dĩ ."
Hà Minh Dĩ rõ ràng ngờ Ôn Yểu liên lạc với . Cậu vẫn giữ kiểu tư duy trực diện: "Có chuyện gì thế?"
"Gần nhất tham gia đội tuyển Olympic Toán, hiểu gì , phương pháp học tập nào ?"
"Hả?" Giọng Hà Minh Dĩ cao v.út, "Vậy là tìm đúng đấy, là thành viên đội tuyển quốc gia khóa mà."
"Oa!" Cô đang Olympic Toán hành hạ đến thương tích đầy , đột nhiên bạn là "thần" trong giới . Ôn Yểu kích động bật dậy khỏi bàn học. Hà Minh Dĩ : "Olympic Toán năm nay cuối năm thi cấp tỉnh, đầu năm thi quốc gia. Nếu thuận lợi, sang năm thể tuyển thẳng Đại học Lâm đấy." Ôn Yểu nghĩ xa đến thế, mắt chỉ đội tuyển trường. Cô sờ ch.óp mũi, chột : "Hiện tại còn kém xa lắm." Hà Minh Dĩ giọng kinh ngạc: "Sao thể chứ? Cậu chắc chắn vấn đề gì , đúng , chúng một diễn đàn nội bộ cần xác thực, mời nhé." Ôn Yểu bắt từ "mời" trong lời , tự giễu: "Xem bám đại đùi của đại thần ?" Nhắc đến Olympic Toán, Hà Minh Dĩ nhiều hẳn lên, tốc độ cũng nhanh hơn. "Mình tính là đại thần gì chứ? Chỉ là quản trị viên thôi. Diễn đàn nhiều tài liệu học tập lắm, mỗi ngày đều đăng một câu đố để cùng giải. À, thỉnh thoảng 'Lệ Thần' cũng xuất hiện đấy!" Ôn Yểu mà lùng bùng lỗ tai: "Lệ Thần là ai thế?"
"Lệ Thần á, là đại thần Olympic Toán của Hoa Quốc chúng !" Hà Minh Dĩ giấu nổi vẻ phấn khích, chia sẻ hết với cô, đúng chất một fan cuồng. "Trước đây Hoa Quốc mời tham gia các kỳ thi Olympic Toán quốc tế, mười năm mới đổi cục diện đó. Năm đó, Lệ Thần dẫn dắt đội tuyển quốc gia giành huy chương vàng quốc tế! Từ đó về chúng mới suất tham gia trực tiếp hàng năm." Ôn Yểu dường như cảm nhận tâm trạng của , tim đập nhanh hơn vì vinh quang năm . Im lặng một lát, giọng trở nên vô cùng thất vọng: "Từ đó về chúng bao giờ giành huy chương vàng nữa, năm ngoái cũng chỉ huy chương bạc thôi." Ôn Yểu vội : "Huy chương bạc là giỏi lắm !" Đủ để một tân binh như cô ngước . "Mình , chỉ thấy tiếc thôi. À, diễn đàn là do Lệ Thần và đồng đội là Cánh Thần sáng lập, nhưng Cánh Thần rời ." Không hiểu rõ ý nghĩa của từ "rời " , Ôn Yểu khá nhạy cảm với từ "Ế". "Là Mạnh Vân Ế ?" Cô hỏi, chắc trùng hợp thế chứ. "Không ," Hà Minh Dĩ đương nhiên quan hệ của cô với Mạnh , "Là 'Cánh' trong cánh chim ." "Ừ," Ôn Yểu tỏ ý hiểu, "Vậy mời diễn đàn ." Khựng nửa giây, trong đầu cô nảy một ý nghĩ, nhớ cuộc thảo luận của Lương Thâm và Phương Văn chiều nay, chẳng lẽ... "Minh Thần?" Ôn Yểu do dự lên tiếng. Hà Minh Dĩ im lặng một lát, ngượng ngùng khan hai tiếng: "Cậu ? Bọn họ cứ gọi loạn lên thôi, đừng trêu đấy."