Cục cưng học bá của cả nhà [Xuyên thư] - Chương 37
Cập nhật lúc: 2026-02-13 17:56:38
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tập đầu tiên của chương trình " Và Người Bạn Học Bá Của " nhanh ch.óng phát sóng Đài Xoài khung giờ vàng cuối tuần.
Phần đột kích các gia đình minh tinh và gọi khách mời thức dậy phát trực tiếp đó. Khi khán giả thấy sự đối đãi khác biệt giữa Mạnh Vân Chi và Ôn Yểu, các fan hề thấy đau lòng cho Mạnh Vân Chi chút nào.
[Muốn với em trai Vân Chi là: Làm () quá (đến) mức () lắm (lắm)!]
[Phát hiện em trai thực sự bảo vệ Ôn Yểu nha, tự nhiên thấy cặp cũng "cuốn" phết.]
[So với nhóm của Lâm Xảo Nhi, sự ngọt ngào càng rung động hơn.]
Ôn Yểu canh giờ TV xem chương trình, khi thấy những thảo luận mạng về và Mạnh Vân Kình, cô thấy ngại thấy buồn .
Cô liếc Mạnh Vân Kình một cái, như : "Trên mạng hai chúng xứng đôi kìa?"
Mạnh Vân Kình sợ tới mức nhấc m.ô.n.g dịch sang đầu của ghế sofa, vẻ tránh còn kịp: "Cô cô, cô cháu giải thích!"
Khi chương trình tiến đến đoạn ở nhà Vệ Dung và Khúc Nhã Văn, câu "Phiền hãy chăm sóc cho Ôn Yểu" của Khúc Nhã Văn gây một cuộc thảo luận sôi nổi, càng nhiều mạng suy đoán về phận của Ôn Yểu.
Ngay cả Mạnh Vân Chi cũng sáp gần, nghi hoặc hỏi: "Sao ngay cả nữ thần Khúc Nhã Văn của chị cũng quen em ?"
"Ngô, vì phụ ạ." Ôn Yểu .
Mạnh Vân Chi vui bĩu môi: "Sao chị cô giảng bài, cũng thấy cô quen chị nhỉ?"
"Cách một thế hệ , nên xa lạ thôi."
Mạnh Vân Chi hồ nghi xoa cằm: "Có vấn đề, hai chắc chắn vấn đề."
Giọng điệu của Vệ Dung và Khúc Nhã Văn khi nhắc đến Ôn Yểu đơn giản chỉ là vì quen Mạnh Quốc Bình, mà mang theo vài phần thiết.
"Hai gặp từ ?" Mạnh Vân Chi tiếp tục hóng hớt.
Điều bất ngờ là Ôn Yểu lắc đầu : "Chưa từng gặp."
Trong lúc nhiệt độ thảo luận liên tục tăng cao thì tập thứ hai bắt đầu ghi hình. Lần trong phòng livestream nhiều gấp đôi tập đầu tiên.
Đã quen với kịch bản của tổ chương trình, Ôn Yểu và Mạnh Vân Chi dậy từ sớm. Khi đạo diễn cùng phim đến biệt thự nhà Mạnh Vân Chi, hai chờ sẵn ở phòng khách.
Đạo diễn đưa cho họ hai chiếc bịt mắt, : "Mời hai vị đeo bịt mắt và theo nhân viên công tác lên xe."
Lại bày trò gì đây?
Ôn Yểu đeo bịt mắt, mắt chìm bóng tối, nhân viên công tác đây dắt cô .
"Vân Chi," cô dùng tay quờ quạng phía , theo cảm giác chạm Mạnh Vân Chi, "Chị nắm lấy em."
Mạnh Vân Chi khi xác nhận là cô thì khoác lấy cánh tay cô, dè dặt bước .
Con trong bóng tối thường dễ mất cảm giác an , Ôn Yểu một tay nắm lấy nhân viên công tác phía , một tay dắt Mạnh Vân Chi phía . Mạnh Vân Chi ôm c.h.ặ.t lấy cô, Ôn Yểu vững vàng khiến cô cảm thấy yên tâm hẳn.
Không bao lâu, nhân viên công tác nhắc họ bước lên bậc thang, Ôn Yểu thính mũi và thính tai nhận đây là một chiếc ô tô. Phải bước lên cao như , chắc là xe buýt hoặc loại xe tương tự, nghĩa là khả năng các khách mời khác ở xe.
Quả nhiên, khi họ xuống.
Ôn Yểu thử mở lời: "Còn ai xe ạ?"
"Có! Ôn Yểu hả?"
"May quá, đều ở đây cả!"
"Chị Ôn Yểu ơi."
"Làm gì , bắt bịt mắt thế ?"...
Dựa giọng thể phân biệt bốn nhóm khách mời khác đều tụ tập xe. Mọi bỗng thấy chỗ dựa, suốt quãng đường đó đều bịt mắt trò chuyện.
"Hắc, hy vọng hôm nay cũng nhẹ nhàng vượt quan như tập ." An Bắc Lâm tỏ vẻ thong dong.
" chỉ hy vọng tổ chương trình đừng đưa mấy thứ như Rubik Cửu Liên Hoàn nữa." Giang Hinh Di khổ.
Ôn Yểu lắng cuộc đối thoại của họ, nửa quãng đường ngờ ngủ quên mất. Khi Mạnh Vân Chi vỗ tỉnh cô thì xe dừng .
"Đến ?"
"Chắc ."
Nhân viên công tác xuất hiện bên cạnh dẫn đường cho họ.
Khi mắt thấy, các giác quan khác dường như trở nên nhạy bén hơn. Ban đầu còn cảm nhận ánh nắng chiếu da nóng rực, nhưng khi đến một nơi nào đó, khí bỗng trở nên âm u ẩm ướt.
Mạnh Vân Chi rùng : "Ôn Yểu, ở đây lạnh?"
"Lộc cộc", Ôn Yểu tiếng bước chân tiếng vang nhẹ, : "Chị phát hiện , những khác ở bên cạnh chúng ."
Vừa dứt lời, bảo họ tháo bịt mắt .
Ôn Yểu chậm rãi mở mắt, nơi họ đang là một căn phòng chút ánh sáng nào.
Trong bóng tối một đàn ông lên tiếng: "Chào mừng đến với lâu đài cổ của . Hai vị, phận của hai là canh giữ lâu đài, trong quá trình trò chơi, việc các là tìm thấy những câu đố ẩn giấu, giải chúng là thể chọn loại bỏ bất kỳ một nhóm khách mời nào. Một khi phận vùng bại lộ, các sẽ lập tức loại."
Mạnh Vân Chi kịp phản ứng: "Gì cơ, ông là chủ nhân lâu đài, còn hai chúng thành thiên tuyển chi t.ử ?"
Ôn Yểu nhanh ch.óng phân tích xong.
"Vân Chi, tập chúng ở phía đối lập với bốn nhóm còn . Chị diễn kịch, việc đ.á.n.h lạc hướng những khác giao cho chị, yểm hộ em tìm câu đố, để họ phát hiện."
"Được," mắt Mạnh Vân Chi sáng lên, thể giúp Ôn Yểu trong chương trình khiến cô thấy mãn nguyện.
"Chúng cần thương lượng thứ tự loại bỏ ?"
Mạnh Vân Chi theo cô: "Không cần, lúc đó em cứ quyết định ."
Ôn Yểu gật đầu, đeo bịt mắt nữa: "Vậy bây giờ hội quân với họ thôi."
Khi bốn nhóm khác hiệu dừng bước, Ôn Yểu và Mạnh Vân Chi từ một cánh cửa khác trộn đội ngũ.
Trong gian vang lên một giọng : "Bây giờ các vị thể tháo bịt mắt."
Họ tháo bịt mắt, giả vờ như chuyện gì xảy .
Mạnh Vân Chi tỏ vẻ mờ mịt: "Đây là ?"
"Dường như là mật thất." Ôn Yểu bình thản phán đoán.
Tiếng loa thông báo tiếp tục: "Đây là một tòa lâu đài cổ, tập hôm nay mời hợp lực thoát khỏi lâu đài."
Mọi chấn động.
An Bắc Lâm nhảy dựng lên đầy khoa trương: "Sao ở đây âm u thế ! Lát nữa khi nào NPC giả ma dọa chúng ?"
Tần Thường: "Không , đây chẳng là trò thoát hiểm mật thất ."
Giang Hinh Di là đầu tiên nhận điểm bất thường: "Mọi cùng hợp lực thoát khỏi mật thất? Nghĩa là tập thi đấu ?"
"Có lẽ ai giải nhiều mật mã nhất thì đó là MVP của tập đấy." Trâu Minh Khải cảm thấy đúng, liền gọi Lâm Xảo Nhi tìm manh mối trong phòng.
Bé Nhục Nhục sợ bóng tối, ôm c.h.ặ.t lấy Tần Thường buông, họ yên tại chỗ dám động đậy.
Ôn Yểu đến cửa phòng, : "Đây là một mật mã gồm sáu chữ cái." Cô tìm thấy công tắc bên cạnh cửa.
"Tạch" một tiếng, chiếc đèn chùm hoa văn phức tạp sáng lên, ánh sáng mờ ảo. Đây là một phòng thư viện. Trần nhà và tường đều sơn đỏ, vẽ đầy những con và chữ cái hỗn loạn.
Trâu Minh Khải tìm giấy b.út chép , bàn việc tính toán, ý đồ tìm quy luật.
Trong một mật thất, 80% manh mối đều là để gây nhiễu, Ôn Yểu cho rằng những thứ đó ích. Hà Minh Dĩ hiển nhiên cũng nghĩ , yên giá sách quan sát cách sắp xếp các cuốn sách. Còn Giang Hinh Di và Vệ Dung thì tìm kiếm từng ngăn kéo của bàn việc.
Điều Ôn Yểu quan tâm nhất lúc là tìm mật mã vùng của họ ngay mắt . Việc quả thực đơn giản.
Mắt Mạnh Vân Chi sáng lên, phát hiện một mảnh ghép nhỏ ở góc bàn: "Mọi xem đây là cái gì?"
Tiếng hô của cô thu hút sự chú ý của .
Ôn Yểu nhân cơ hội đến giá sách. Hà Minh Dĩ đoán sai, cách sắp xếp sách chắc chắn vấn đề! May mà Mạnh Vân Chi và cô sự ăn ý.
" , chúng mau tìm các mảnh ghép để hợp ." An Bắc Lâm phấn khích , lập tức bò xuống đất tìm kiếm.
Cảm thấy lời lý, những khác cũng gia nhập đội ngũ tìm mảnh ghép.
Khóe môi Ôn Yểu khẽ cong lên, cô tìm thấy quy luật từ thứ tự sắp xếp sách. Cô tiến đến góc giá sách, tách hai cuốn từ điển dày cộm , tìm thấy ổ khóa mật mã nhỏ phía , chỉ mất một giây để nhập xong.
"Ở đây mảnh ghép ?" Vệ Dung lưng cô, nhẹ giọng hỏi.
Ôn Yểu vô cùng thong dong lấy một mảnh ghép nhỏ từ khe hở bên cạnh ổ khóa mật mã, tiện tay đặt hai cuốn từ điển về chỗ cũ.
Cô đầu : "Vâng, một mảnh ạ."
Tập hợp sức mạnh của , họ tìm bộ mảnh ghép, ghép thành tên tiếng Anh của một đàn ông, vặn sáu chữ cái, chắc là tên chủ nhân lâu đài.
Trâu Minh Khải dùng sức đẩy Hà Minh Dĩ và An Bắc Lâm , xông đến cửa nhập mật mã. Hai đẩy đến lảo đảo. Hắn nghĩ thông suốt, thì là hợp tác nhưng thực chất là mạnh ai nấy , ai giải mật mã thì nhóm đó chắc chắn là MVP.
Cánh cửa chạm khắc phục cổ mở với tiếng "két".
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/cuc-cung-hoc-ba-cua-ca-nha-xuyen-thu/chuong-37.html.]
Hắn còn kịp vui mừng thì ngẩn , ở cửa xuất hiện hai đeo mặt nạ, bịt mắt Lâm Xảo Nhi và mang .
Mọi chuyện xảy quá bất ngờ, Ôn Yểu đang cạnh Tần Thường trấn an bé Nhục Nhục, cô tỏ vẻ như kinh hãi, trợn tròn mắt.
Tiếng loa vang lên: "Nhóm Lâm Xảo Nhi loại, trò chơi tiếp tục."
"Chuyện gì ?" Mạnh Vân Chi nhíu mày.
"Ngay từ đầu em cũng thấy đúng lắm," Ôn Yểu thong thả phân tích, "Tập dùng phương thức gì để quyết định MVP? Xem chỉ đơn giản là giải mật mã, em nghi ngờ trong chúng một nhóm là vùng."
Lời , Mạnh Vân Chi, An Bắc Lâm và Tần Thường đều lộ vẻ kinh ngạc. Đương nhiên, Mạnh Vân Chi là diễn kịch.
Còn Hà Minh Dĩ, Giang Hinh Di và Vệ Dung, những cùng suy nghĩ với cô, đều gật đầu tán thành.
[Đánh đòn phủ đầu, Ôn Yểu quá đỉnh!]
[Vừa chuyện gì xảy thế? chẳng thấy gì cả, thấy Ôn Yểu vòng lưng Lâm Xảo Nhi dùng s.ú.n.g nước nhỏ xịt cô , đó còn thản nhiên tìm bé Nhục Nhục .]
Ôn Yểu loại bỏ Lâm Xảo Nhi đầu tiên vì ân oán cá nhân, mà vì nếu Lâm Xảo Nhi còn ở đó, chắc chắn cô sẽ vô lý mà đổ cho họ là vùng.
Giang Hinh Di quen chủ trì đại cục, cô bước lên một bước : " cho rằng chúng vẫn nên tập trung việc tìm mật mã để thoát khỏi mật thất. Nếu cảm thấy tạm thời thể tin tưởng , hãy để dẫn dắt. Ở mật thất tiếp theo, chúng hãy quan sát những xung quanh, cuối cùng bỏ phiếu bầu vùng."
Những khác đều ý kiến, Mạnh Vân Chi và Ôn Yểu đương nhiên cũng đồng ý theo đông, kiên quyết lộ diện.
Hà Minh Dĩ đúng lúc nhắc nhở : " nghĩ chúng cần tìm vùng rốt cuộc dùng phương thức gì để loại bỏ chúng ."
Giang Hinh Di và Hà Minh Dĩ quá cơ trí, Vệ Dung là Ảnh đế, kỹ thuật diễn vụng về của họ mặt ông dễ thấu.
Băng qua hành lang dài của lâu đài cổ, những chiếc đèn tường phục cổ màu đen sáng rực suốt dọc đường, xuống cầu thang xoắn ốc, họ đến mật thất thứ hai. Không gian ở đây lớn. Tất cả đều tập trung tinh thần cao độ, ngay cả bé Nhục Nhục cũng gia nhập trò chơi.
Điều khiến Ôn Yểu đau đầu nhất xuất hiện!
Bé Nhục Nhục lúc cần ba nữa, cứ bám sát lưng chị Ôn Yểu rời nửa bước.
Tần Thường xoa cái đầu trọc của con trai, như trút gánh nặng: "Tốt quá, Ôn Yểu, con trai chú nhờ cháu nhé."
[Ha ha ha, thần linh ơi, trông trẻ kìa.]
[Ôn Yểu: Trong lòng em khổ mà em .]
Lần mật thất khóa mật mã mà yêu cầu tìm chìa khóa. Không gian rộng, tám tản các góc tìm kiếm.
"Ôn Yểu, em thấy ai là vùng?" An Bắc Lâm sáp gần cô, nhân lúc những khác chú ý, khẽ khàng hỏi.
Dù cũng từng chơi công viên giải trí cùng , và Mạnh Vân Chi còn tình nghĩa "tác chiến theo dõi", An Bắc Lâm nghĩ họ là vùng. Tổ chương trình thể tìm hai cô gái yếu đuối vùng chứ? Có tìm thì cũng tìm hoặc Hà Minh Dĩ chứ, , họ . Vậy thì còn ai nữa? Chẳng lẽ để một đứa bé như Nhục Nhục vùng .
Ôn Yểu buồn , hỏi đúng đấy!
Cô vô cùng nghiêm túc dùng ánh mắt chất vấn đảo qua một vòng, đột nhiên lùi một bước lớn, chỉ : "Chẳng lẽ là ?"
An Bắc Lâm hoảng hốt, vội vàng giải thích: " thề! Tuyệt đối , em xem trông lương thiện và tuấn thế , diễn nổi vai vùng?"
Ôn Yểu vẫn dùng ánh mắt dò xét : "Không thì còn ai nữa?"
An Bắc Lâm bé Nhục Nhục bên cạnh cô, kéo cô sang một bên, hạ giọng : " thấy chắc là Ảnh đế Vệ Dung và Giang Hinh Di. Em nghĩ xem, Nhục Nhục là trẻ con, thể nào là bé , chỉ thể là họ thôi."
Lời loại trừ nhóm của Ôn Yểu ngoài.
Ôn Yểu sắc mặt đổi: "Nghe cũng lý, nhưng nếu cô là vùng, tại dẫn dắt chúng ?"
An Bắc Lâm thầm nghĩ, Ôn Yểu tuy thông minh nhưng vẫn còn quá đơn thuần.
"Vừa ăn cướp la làng đấy, hiểu ?"
Như bừng tỉnh đại ngộ, cô trầm ngâm : "Được, lát nữa em nên bầu cho ai ."
An Bắc Lâm mãn nguyện gật đầu, cảm thấy một việc lớn, nếu ván thuận lợi bắt vùng là nhóm Vệ Dung và Giang Hinh Di, thì chắc chắn là MVP của cả tập.
"Vậy nếu thế, hai nhóm chúng hợp tác ." Ôn Yểu .
"Được, em hợp tác thế nào?" An Bắc Lâm chút nghi ngờ.
"Chúng hiện tại phương pháp loại bỏ khách quý của vùng, cần tìm chìa khóa họ." Ôn Yểu khó xử liếc bé Nhục Nhục.
An Bắc Lâm thầm nghĩ, , việc động não cứ để em lo. Hắn vỗ n.g.ự.c: "Em cứ yên tâm , để trông trẻ cho!"
Ôn Yểu với vẻ mặt cảm kích: "Vậy thì cảm ơn nhiều lắm."
Phòng livestream nghiêng ngả.
[An Bắc Lâm, tấm lá chắn hảo cho vùng.]
[Idol của thể ngốc nghếch như ha ha ha.]
[Ôn Yểu: Cảm ơn nhé.]
An Bắc Lâm dắt bé Nhục Nhục một bên: "Nhục Nhục ơi, chị Ôn Yểu của cháu đang bận việc chính sự, để chú chơi với cháu nhé?" Hắn giống như một hàng xóm, mang theo khí chất thiện ấm áp, cùng Nhục Nhục chơi trò chơi trong góc.
Không Nhục Nhục theo, Ôn Yểu sự yểm hộ của Mạnh Vân Chi tìm thấy mật mã Sudoku ở một góc tường. Cô nhanh ch.óng dùng tính nhẩm giải câu Sudoku và nhấn các phím mật mã.
Còn kịp thở phào nhẹ nhõm, Vệ Dung một nữa lưng cô.
"Ôn Yểu." Ông mỉm ấm áp.
"Vệ lão sư," Ôn Yểu chút căng thẳng mặt ông, quan hệ giữa hai đặc biệt, cô nên xưng hô thế nào, chỉ đành gọi theo những khác.
Vệ Dung lắc đầu, : "Góc chú vẫn tìm qua." Ánh mắt ông ôn hòa, nhưng dường như mang theo sự sắc sảo thể thấu tâm can khác.
Tim Ôn Yểu đập thình thịch, cô l.i.ế.m môi : "Cháu tìm , ở đây gì ạ."
"Vậy ?" Vệ Dung nheo mắt, về phía cô vài cái.
"À, Vệ lão sư, khi chương trình kết thúc, cháu mời chú ăn một bữa nhé?"
Ôn Yểu cuống quá hóa liều, thốt một câu như , nhưng thực tế đây cũng là lời thật lòng của cô, về tình về lý cô đều nên trò chuyện hẳn hoi với Vệ Dung một .
Vệ Dung thu hồi ánh mắt khỏi góc mật mã Sudoku . Nụ mang theo vài phần nuông chiều: "Được, thể."
[ khẳng định 100%, Vệ Dung Ôn Yểu là vùng.]
[Ảnh đế Vệ Dung sủng cô quá, ghen tị đấy.]
[Emmm cảm giác lạ, Vệ Dung chẳng luôn ân ái với Khúc Nhã Văn , thể đối xử với cô gái khác như trong chương trình chứ!]
[Ngạch, nghĩ nhiều quá ? Ảnh đế Vệ Dung hơn Ôn Yểu tận 20 tuổi mà.]
Cuối cùng họ cũng tìm thấy nam châm, thông qua xe đồ chơi điều khiển từ xa để hút chìa khóa khỏi một cái lỗ nhỏ ở góc tường. Khi cửa mở , Tần Thường và bé Nhục Nhục đưa . Ôn Yểu sớm nhân lúc Nhục Nhục theo mà lén xịt chút nước mũ áo của bé, hiệu cho tổ chương trình loại bỏ hai cha con họ ở ván .
Tiếng loa vang lên: "Nhóm Tần Thường loại, mời ba nhóm còn bỏ phiếu bầu vùng."
Giang Hinh Di cùng nhóm với Vệ Dung, hỏi ý kiến ông: " thấy là Ôn Yểu và Mạnh Vân Chi?"
Vệ Dung ngước mắt, Ôn Yểu mất tự nhiên tránh ánh mắt của ông. Ông khẽ : " thấy Ôn Yểu ."
An Bắc Lâm thấy còn do dự, liền thẳng: " , bầu cho Vệ Dung và Giang Hinh Di." Sau đó mới hỏi đồng đội của : "Cậu ý kiến gì chứ?"
Hà Minh Dĩ đương nhiên cũng tin tưởng Ôn Yểu, lắc đầu đồng ý.
Mạnh Vân Chi : "Vậy chúng cũng bầu giống nhóm họ ." Chiến thắng ở ngay mắt, cô kìm biểu cảm nữa.
Bỏ phiếu kết thúc, nhóm Vệ Dung nhận hai phiếu và loại. Những đeo mặt nạ xuất hiện đưa họ .
"Chúng thắng ?" An Bắc Lâm phấn khích toét miệng .
Tiếng loa vang lên: "Người chơi bắt vùng, tiếp theo mời hai nhóm còn lượt tiến hai mật thất, nhóm nào thoát khỏi lâu đài sẽ là MVP của tập !"
Không bắt vùng? An Bắc Lâm há hốc mồm, cảm giác như một tia sét đ.á.n.h trúng, đến bước còn gì mà hiểu nữa chứ. Hắn run rẩy chỉ tay hai cô gái đang tươi như hoa : "Hai ..."
Ôn Yểu che miệng , vô cùng xin : "Ngại quá, chúng em là vùng."
An Bắc Lâm bi phẫn gào lên: "Uổng công tin tưởng em như !"
Hà Minh Dĩ hề tức giận vì lừa: "Mật thất cuối cùng, sẽ dốc lực."
Cậu là một đối thủ đáng tôn trọng, Ôn Yểu gật đầu: "Mình cũng ."
Mật thất cuối cùng bốn phía đều là những màn hình điện t.ử lớn, màn hình hiện lên dày đặc và nhanh ch.óng những dãy và công thức. Mạnh Vân Chi chỉ một cái thấy hoa mắt ch.óng mặt, cô cũng hiểu gì nên lùi góc phòng, nhường gian cho Ôn Yểu yên tĩnh suy nghĩ.
Không giấy b.út, Ôn Yểu ngẩng đầu, ghi nhớ nội dung màn hình ở giữa não, xoay xem màn hình thứ hai, tìm kiếm quy luật tính toán trong đầu.
Thời gian từng giây từng phút trôi qua, Mạnh Vân Chi hai tay nắm c.h.ặ.t, mắt dám chớp, chằm chằm cô. Ôn Yểu vẫn chút hoảng loạn, biểu cảm chuyên chú, trầm tĩnh thong dong nhưng dường như ẩn chứa sức mạnh vô hạn.
Mạnh Vân Chi nghĩ, Tiểu cô cô của cô nhỏ hơn cô tận bảy tuổi, lúc đầu ba chuyện ở nhà, cô vô cùng khinh thường, một cô bé từ nông thôn lên dựa cái gì mà phận cao như ở Mạnh gia? khi tiếp xúc, ngay cả chính cô cũng từ lúc nào bắt đầu vô thức chú ý đến từng hành động của cô. Thấy cô đạt giải nhất trong nhóm gia tộc sẽ thấy vui, thấy khen cô sẽ thầm nghĩ cô xứng đáng, thấy cô đối xử với Mạnh Vân Kình thì chút ghen tị. Còn bây giờ, cô ỷ và tin tưởng Ôn Yểu.
Bỗng nhiên, Ôn Yểu cử động, cô bước tới cạnh cửa mật thất.
Mạnh Vân Chi sực tỉnh, vội hỏi: "Giải ?"
Cô đáp, cúi nhấn một nút bấm, một màn hình nhỏ hiện , mười ngón tay thon dài của cô lướt nhanh bàn phím nhập một chuỗi . Cuối cùng, cô nhẹ nhàng nhấn phím "Enter", cánh cửa chậm rãi dịch chuyển, ánh nắng bên ngoài chiếu , Mạnh Vân Chi thích ứng nheo mắt .