Cục cưng học bá của cả nhà [Xuyên thư] - Chương 36
Cập nhật lúc: 2026-02-13 17:56:37
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Phương Bình An nhấn Weibo của cô , cái tên "Tuyết sơ tình" tên thật là Quý Tuyết Tình, ngờ là một hot girl mạng hàng chục vạn hâm mộ.
Trong lúc đang xem trộm Weibo của cô , Quý Tuyết Tình gửi tới một tin nhắn: " cũng ở Thanh Thị, ba giờ chiều nay, chờ ở quán cà phê cổng lớn."
Quý Tuyết Tình hẹn ngoài gặp mặt? Bộ ảnh tự sướng mới nhất cô đăng Weibo mặc một chiếc sơ mi trắng nam giới rộng thùng thình, vạt áo chỉ che đến đùi, vô tình để lộ khe n.g.ự.c hàng cúc áo buông lơi, biểu cảm tỏ vẻ thanh thuần đáng yêu.
Phương Bình An kiềm chế mà nghĩ ngợi lung tung, dùng keo xịt tóc chải chuốt, mặc bộ vest t.ử tế, còn đặc biệt xịt nước hoa cổ long mới khỏi nhà.
Khi đến quán cà phê, Quý Tuyết Tình bên bàn nhỏ cạnh cửa sổ, cô bưng cà phê nhấp một ngụm nhỏ, da trắng eo thon, khiến tim đập thình thịch, ánh mắt hiện lên vẻ tham lam.
Hắn xuống đối diện Quý Tuyết Tình, chằm chằm quét mắt khắp cô .
Quý Tuyết Tình nhận tầm mắt dừng ở n.g.ự.c , cố nén sự ghê tởm.
Người đàn ông mắt cao 1m7, tóc chải ngược , dùng quá nhiều keo xịt tóc trông vô cùng dầu mỡ, chiếc quần tây rõ ràng vặn bó sát chân, khi xuống, mùi nước hoa rẻ tiền xộc thẳng mũi.
Trong đầu Quý Tuyết Tình hiện lên khuôn mặt tuấn mỹ tì vết của Mục Lệ Đình, đầu mũi phảng phất như ngửi thấy mùi tuyết tùng thanh lãnh .
Nếu vì Ôn Yểu, cô lưu lạc đến mức cùng bàn uống cà phê với loại đàn ông ?
Trước bên cạnh cô là Mục Cảnh Thần ngoan ngoãn phục tùng, là Tô Mộc thanh phong tễ nguyệt, là Mục Lệ Đình mà cô hằng ngưỡng vọng. Bây giờ tất cả đều tan thành mây khói!
Mục Cảnh Thần sớm chặn cô , Tô Mộc đạt điểm cao Đại học Lâm trúng tuyển. Còn cô những thi đại học trượt vỏ chuối, mà còn cùng cha đuổi khỏi Lâm Thị, hiện tại trốn ở Thanh Thị hẻo lánh , cái gì cũng . Tất cả đều là do Ôn Yểu hại!
"Chào , Phương ," Quý Tuyết Tình nỗ lực nặn giọng nũng nịu.
Cô sẽ bỏ qua bất kỳ cơ hội nào để hạ bệ Ôn Yểu: "Anh và Ôn Yểu quen ?"
"Ôn Yểu là vợ ," Phương Bình An câu với vẻ mặt đắc ý, thấy gì sai trái.
"Anh Ôn Yểu là vợ ? Anh bây giờ cô là ai ?" Cô hừ lạnh một tiếng.
"Ôn Yểu chính là do bỏ một vạn tệ mua về vợ cho !" Phương Bình An đúng lý hợp tình, " cần bây giờ cô là ai, nhà chúng bỏ tiền nuôi cô , cô thể cứ thế mà chạy mất."
"Ý là, Ôn Yểu nhà nhận nuôi?" Quý Tuyết Tình uống một ngụm cà phê lớn để nén sự kinh ngạc trong lòng.
"Đương nhiên nhận nuôi! Nhận nuôi thì kết hôn ?"
Phương Bình An liếc xéo Quý Tuyết Tình, giống như đang cô ngốc , Quý Tuyết Tình khóe miệng giật, trong lòng thầm mắng.
"Lúc nhỏ cô một họ hàng nhà nhận nuôi, họ Vương. Sau đó nhà họ sinh con trai nên nuôi nữa, mới bán cho nhà chúng ."
"Vậy Ôn Yểu chính là nhà ..." Quý Tuyết Tình từng qua chuyện , cảm thấy buồn nôn, nhưng hễ liên tưởng đến việc đang về Ôn Yểu, trong lòng nảy sinh vài phần khoái lạc.
"Con dâu nuôi từ bé đấy! Nói thế còn hiểu ?"
Phương Bình An lộ vẻ phẫn hận: "Nhà chúng cho cô ăn uống, cho cô học, cô lắm, 12 tuổi bỏ trốn! là đồ bạch nhãn lang nuôi tốn cơm! Sau đó ở bên ngoài nịnh bợ nhà ai, đến nhà họ hàng của chuyển quan hệ nhận nuôi, từ đó bặt vô âm tín."
Quý Tuyết Tình thử hỏi: "Vậy các tìm họ hàng họ Vương hỏi cho rõ, nhận nuôi Ôn Yểu đó là ai ?"
"Mẹ đến nhà họ quậy một trận, đòi họ trả tiền, quậy lớn chuyện nên tuyệt giao luôn ." Phương Bình An như lẽ đương nhiên, "Cô xem, ai ăn kiểu đó ? Đồ bán cho nhà chuyển cho khác?"
Quý Tuyết Tình thấy thần sắc kích động, quét sạch sự khó chịu lúc mới gặp, trong lòng nảy một kế. Cô phụ họa: " , ai ăn như thế cả, bỏ tiền thì cô là của ."
Nhà Phương Bình An mấy năm nay kiếm chút tiền mọn, từ nông thôn chuyển đến Thanh Thị.
Nếu gặp Ôn Yểu thì thôi, nhưng hai ngày tình cờ thấy Ôn Yểu mạng. Cô trổ mã, trở nên xinh hơn nhiều, Phương Bình An đương nhiên thể bỏ qua như !
Hai tay nắm c.h.ặ.t, dữ tợn : "Đáng tiếc bây giờ cô Mạnh Vân Chi chống lưng, Weibo đăng đều xóa sạch."
Quý Tuyết Tình với tâm trạng , dịu dàng : "Anh đừng vội, thể đưa tiền cho , chúng mua tài khoản marketing, thuê thủy quân đẩy nhiệt độ lên. Tuy nhiên cho cô một đòn chí mạng thì bây giờ vẫn đủ, chúng đợi thời cơ, cô trèo càng cao thì ngã càng đau, hiểu ? Còn nữa, như , cư dân mạng đều về phía kẻ yếu, cứ theo lời ."
Phương Bình An ngược ngẩn : "Cô thù với Ôn Yểu ?" Muốn chỉnh đến c.h.ế.t luôn ?
Cô tự nhiên thể cho Phương Bình An phận hiện tại của Ôn Yểu, càng thể quan hệ giữa và Ôn Yểu. Tên ngu ngốc dễ lừa, lợi dụng cho .
Quý Tuyết Tình rũ mắt, c.ắ.n môi , nước mắt tuôn rơi: "Ôn Yểu, cô cướp bạn trai của ." Chỉ một câu đơn giản nhưng lượng thông tin cực lớn.
Phương Bình An lập tức tin ngay, đập bàn nghiến răng : "Tiện nhân !"
Quý Tuyết Tình dùng khăn giấy lau nước mắt, che nụ nơi khóe miệng.
Kinh Thị.
Ngày mai tập thứ hai của chương trình, hôm nay Ôn Yểu hẹn gặp Hà Minh Dĩ.
Hai cảm thấy tâm đầu ý hợp trong chương trình nên kết thúc trao đổi phương thức liên lạc. Ngay từ vòng giải Rubik 3x3, Ôn Yểu đùa mời thi đấu thêm vài khi chương trình kết thúc.
Hà Minh Dĩ là Thủ khoa khối Tự nhiên, Ôn Yểu một vấn đề thỉnh giáo , nên dứt khoát hẹn ngoài trò chuyện.
Mạnh Vân Chi thấy cô mặc một chiếc váy hoa nhỏ, nhẹ nhàng xuống lầu.
Nghi hoặc hỏi: "Em ngoài ?"
"Vâng, em gặp Hà Minh Dĩ."
"Hà Minh Dĩ!?" Mạnh Vân Chi cảm thấy kinh ngạc, giọng biến đổi, khẽ hắng giọng , "À, để chị bảo tài xế đưa em ."
Sau khi cô , Mạnh Vân Chi nhanh ch.óng lên lầu gõ cửa phòng Mạnh Vân Kình.
"Gì đấy?" Mạnh Vân Kình tựa cửa rũ mắt, vẻ lười biếng.
"Ôn Yểu ngoài hẹn hò ." Xung quanh ai khác, cô còn dùng tay che miệng nhỏ.
Mạnh Vân Kình rõ, nhíu mày: "Hẹn hò với ai?"
"Hà Minh Dĩ chứ ai!"
Cô rút điện thoại tìm kiếm, tấm poster An Bắc Lâm như nắng ấm, bên cạnh là Hà Minh Dĩ quen đối diện ống kính, trông đờ đẫn.
Mạnh Vân Kình nheo mắt, ghé sát màn hình như thủng một lỗ. Chỉ là cái tên mọt sách ? Hắn trầm giọng : " tuyệt đối đồng ý."
Mạnh Vân Chi gật đầu: "Có theo ?"
Hắn năng đanh thép: "Đi!"
Ôn Yểu đến điểm hẹn với Hà Minh Dĩ.
"Ngại quá, đến muộn." Thực Ôn Yểu đến đúng giờ.
Hà Minh Dĩ hôm nay đeo kính gọng đen, tháo kính trông văn nhã tú khí, ngũ quan nhu hòa, dễ chịu.
"Lúc lên chương trình nên tháo kính ," Ôn Yểu với ánh mắt thuần túy thưởng thức, "Như sẽ mê mẩn bao nhiêu bạn nữ ."
Hà Minh Dĩ định đưa tay đẩy kính nhưng sờ , ngượng ngùng : "Cậu đừng đùa ."
" , tối qua đến công thức đó, đó tính toán một ..." Ôn Yểu nhanh ch.óng thẳng vấn đề.
Hai , khí chút ái .
Hà Minh Dĩ nhanh ch.óng theo kịp tư duy của cô, cùng cô thảo luận hướng giải đề.
hai đang lén lút ở cách đó xa thì nghĩ như . Mạnh Vân Chi và Mạnh Vân Kình đang tấm bình phong chạm khắc, âm thầm quan sát.
"A! Chị cái thằng nhóc Hà Minh Dĩ lòng mà, hôm nay ngoài gặp Ôn Yểu chắc chắn là chải chuốt , lúc chương trình nó trông thế , tâm cơ, quá tâm cơ!" Mạnh Vân Chi lắc đầu nguầy nguậy.
Mạnh Vân Kình tư thế như xông lên ngay lập tức, thấy Ôn Yểu và Hà Minh Dĩ cùng cúi đầu đang xem cái gì đó, đôi chân dài bước ... Mạnh Vân Chi kéo .
"Em định gì?"
"Họ ghé sát quá!" Giọng Mạnh Vân Kình nặng nề, ẩn chứa vài phần ghen tuông khó nhận .
"Bình tĩnh, bình tĩnh," Mạnh Vân Chi ngược an ủi , "Chuyện còn đến mà."
Mười phút , Ôn Yểu và Hà Minh Dĩ thảo luận xong.
Hà Minh Dĩ: "Câu ngờ còn thể bắt đầu từ hướng ."
Ôn Yểu khi thông suốt cảm thấy vô cùng sảng khoái: "Mình thích xem xét nhiều khả năng khác của mỗi câu hỏi để mở rộng tư duy. Mà , đăng ký khoa Kiến trúc đúng ?"
Hà Minh Dĩ ngạc nhiên: "Sao ?"
"Vì lúc khi chơi Rubik ưu tiên chọn phương thức xây dựng cấu trúc, hơn nữa khi giải đề, thích suy nghĩ theo hướng kết cấu và mô hình." Ôn Yểu tinh nghịch, "Xem đoán đúng ?"
Hà Minh Dĩ gật đầu, chợt thấy một sợi tóc của cô vương vai, liền chỉ tay nhắc nhở: "Có sợi tóc ở đây ."
"Hửm?" Ôn Yểu nghiêng đầu xuống, phủi một cái nhưng trúng.
Hà Minh Dĩ là dân tự nhiên nghĩ nhiều, vô cùng tự nhiên đưa tay giúp cô lấy sợi tóc .
Bên , Mạnh Vân Chi đang bày dáng vẻ chị, với Mạnh Vân Kình: "Chị thấy họ thành . Chúng đừng phiền em , tuy Ôn Yểu là Tiểu cô cô của chúng , nhưng em cũng bạn bè riêng..."
Bỗng nhiên, dư quang liếc thấy động tác của Hà Minh Dĩ: "Không đúng, nó đưa tay ?"
Mạnh Vân Chi kích động rướn , định bước chân ... thì Mạnh Vân Kình tóm .
"Nó động tay động chân mà chúng còn qua đó? Muộn một phút là thêm một bậc trưởng bối, muộn một phút là ngay cả Hà Minh Dĩ cũng thành bề của chúng đấy, hiểu !" Mạnh Vân Chi quên mất lời , chân thành khuyên bảo.
"Chị bên kìa." Mạnh Vân Kình chỉ tay, Mạnh Vân Chi theo hướng ngón tay .
Cái gã đàn ông đang bồn hoa, lén lút trông quen mắt? Hắn đội mũ lưỡi trai và đeo kính râm lớn.
"Mẹ kiếp, đó chẳng là An Bắc Lâm !?"
An Bắc Lâm nhanh ch.óng nhận đang , nghiêng đầu , bốn mắt chạm với Mạnh Vân Chi, khuôn mặt cả hai đồng thời tràn đầy kinh ngạc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/cuc-cung-hoc-ba-cua-ca-nha-xuyen-thu/chuong-36.html.]
Nhờ tấm bình phong và bồn hoa cao bằng che chắn, An Bắc Lâm lết di chuyển qua phía họ.
Hai phút , hai quân hội quân!
An Bắc Lâm nhỏ giọng hỏi: "Sao các cũng ở đây?"
Mạnh Vân Chi hừ lạnh một tiếng, nghĩ đến quan hệ của với Hà Minh Dĩ là thấy bực: "Đương nhiên là theo Ôn Yểu . Còn theo tới đây gì?"
" theo Hà Minh Dĩ mà."
An Bắc Lâm mời Hà Minh Dĩ đến Kinh Thị giúp chương trình, là hướng nội, cả ngày chỉ ở trong khách sạn rời nửa bước, hôm nay hẹn với Ôn Yểu ngoài.
Với tính cách của An Bắc Lâm thì yên , liền tò mò bám đuôi ngoài. An Bắc Lâm ủng hộ em của và Ôn Yểu, cả hai đều là thiên tài học tập, xứng đôi quá còn gì.
" thấy hai đó vẻ ý tứ đấy," An Bắc Lâm , tưởng họ cũng cùng ý tưởng với , theo để hóng hớt.
Không ngờ hai đồng thanh: "Anh ý gì? Căn bản là ý tứ gì hết!"
Nhìn An Bắc Lâm, mắt họ đầy vẻ cảnh giác, từ đồng đội biến thành quân địch.
Động tĩnh của ba bên nhỏ, Ôn Yểu đương nhiên nhận , cô nghiêng đầu liếc một cái chút để ý, khi , đôi mắt lấp lánh ý .
Hà Minh Dĩ dùng ánh mắt hỏi cô.
Ôn Yểu thu dọn giấy b.út: "Đi công viên giải trí chơi ?"
"Hả?" Cậu hiểu chuyện gì.
"Mạnh Vân Chi và cháu trai nhỏ của đang ở đây," Ôn Yểu đơn giản.
Hà Minh Dĩ cảm thấy khó hiểu, Ôn Yểu tiếp tục : "An Bắc Lâm cũng ở đây nữa."
Cậu ngẩn , An Bắc Lâm cũng tới đây?
"Đi thôi, lúc chương trình họ cũng chơi nhiều, hôm nay cùng ."
Nhìn hai cùng rời , ba phía ngơ ngác.
"Làm bây giờ?"
"Tiếp tục theo đuôi!"
Họ công viên giải trí nơi chương trình đó, hai xếp hàng mua vé, nhóm Mạnh Vân Chi xếp hàng cách đó mười mấy .
Trong hàng ngũ bắt đầu xì xào bàn tán.
"Người chúng trông giống Mạnh Vân Chi nhỉ."
Mạnh Vân Chi mất tự nhiên kéo khẩu trang lên cao.
"Oa! Kia là idol An Bắc Lâm nhà ?"
An Bắc Lâm vô thức kéo vành mũ xuống thấp.
Mạnh Vân Kình thấy phiền phức : "Hai góc đợi , để mua cho." Một nhóm ba mà tới hai kẻ yên tâm.
Lại một nữa bước công viên giải trí, chân Mạnh Vân Chi vẫn bủn rủn, thấy Ôn Yểu về phía tàu lượn siêu tốc.
Cô còn thể gì? Chỉ thể theo.
Đến lượt họ, Hà Minh Dĩ định về phía cuối toa tàu thì Ôn Yểu kéo lên phía .
"Chúng phía ," Ôn Yểu trêu chọc, "Để ba họ phía ."
Suốt quãng đường cô thực sự nhịn , đầu .
Hà Minh Dĩ xuống, nghĩ đến An Bắc Lâm và những khác ở phía , diễn kịch, chỉ thể thẳng đơ một cách cứng nhắc.
Bất đắc dĩ : "Chúng là nhóm năm kỳ quặc nhất đấy."
Ôn Yểu Mạnh Vân Kình thích các môn vận động cảm giác mạnh. Mạnh Vân Chi thì nhiều nhịn tiếng , cô phía xa như vẫn thể thấy.
Ba phía còn tưởng họ hề , nhưng thực Ôn Yểu chỉ coi như đang cùng nhà chơi điên cuồng một ngày ở công viên giải trí.
Chuyến năm chơi đến vui vẻ sảng khoái, tất cả các hạng mục mạo hiểm kích thích đều trải nghiệm qua một .
Đặc biệt là An Bắc Lâm và Mạnh Vân Chi, vẫn còn tính cách trẻ con, nhưng từ khi mắt, kèm với hoa hồng và tiếng vỗ tay là nhiều sự bất tiện mỗi khi ngoài.
Nếu hôm nay quản lý của hai mặt ở đây, chắc chắn sẽ cằn nhằn dạy bảo.
Đã lâu họ vui chơi chút kiêng dè giữa đám đông như , chơi đến mức đó quên luôn mục đích ban đầu.
Chạng vạng tối, họ lượt ngang qua một con phố thương mại trong công viên.
Ôn Yểu những con cá vàng rực rỡ thu hút, cách bể cá thủy tinh, cô nửa xổm trêu đùa hồi lâu.
Trong một khoảnh khắc, cô nhớ lúc ở đảo Tình Mễ cùng Mạnh Vân Kình, họ cùng ngắm thế giới đáy biển đó.
Cùng lúc đó, Mạnh Vân Kình lộ nụ thiếu niên.
"Đi thôi," cô dậy, cùng Hà Minh Dĩ tiếp.
Mạnh Vân Kình theo, bước tiệm cá vàng bên cạnh, hỏi chủ quán lấy mấy cái vợt nhỏ. Nhắm chuẩn hướng đàn cá, nhanh tay lẹ mắt thọc xuống, lưới vợt lập tức thủng một lỗ!
Sắc mặt cứng đờ, Mạnh Vân Chi và An Bắc Lâm nể mặt , lớn thành tiếng.
"Gà mờ, để chị!" Mạnh Vân Chi xắn tay áo, cầm lấy một cái vợt nhỏ.
Không ngờ, cô đưa xuống nước quơ vài cái, vớt một con cá vàng, kịp đắc ý thì con cá chui qua lỗ thủng rơi ngoài!
Nổi giận! Lại cầm thêm một nắm vợt nhỏ, An Bắc Lâm vươn tay dài lấy một cái: " cũng thử!"
Ba họ vây quanh chậu cá vàng, rượt đuổi cả một chậu cá.
"Mạnh Vân Kình, em phục kích phía bên trái."
"An Bắc Lâm, phòng thủ phía bên , để sót con nào!"
Bên Mạnh Vân Chi chỉ huy trận địa, ba phối hợp với , vớt đầy một chậu cá vàng nhỏ.
Chủ tiệm cá vàng hớn hở, vì tiền mua vợt của họ đủ để mua cả chậu cá !
"Vớt xong ?"
Mạnh Vân Kình nhận lấy túi cá vàng lớn từ tay chủ quán, thấy giọng của Ôn Yểu.
Ba đồng thời cứng đờ, Mạnh Vân Kình , Ôn Yểu hai tay chắp lưng, nghiêng đầu chớp mắt, chút giận dữ, mỉm rạng rỡ họ.
"Chơi vui ? Cùng ăn tối nhé."
"Vâng," Mạnh Vân Kình lí nhí, đưa túi cá vàng trong tay qua, "Cho cô ."
Quý Tuyết Tình về đến nhà.
Họ đủ tiền mua biệt thự nhà phố ở Thanh Thị, hiện tại cả gia đình ba sống trong một căn hộ chung cư bình thường.
"Sao là mấy món ?" Trên bàn ăn ngày nào cũng thấy sự chê bai của Quý Ngôn Minh, ông gắp một miếng thịt bỏ miệng, giây tiếp theo liền nhổ , "Mặn thế thì ăn kiểu gì!?"
Đường Mỹ Quyên nấu ăn, mặn thì cũng cháy, nhưng chồng phàn nàn, lửa giận bốc lên đầu, khuôn mặt vàng vọt càng thêm tối sầm.
Đặt đũa xuống: "Ông ngày nào cũng chỉ kén cá chọn canh! vì việc nhà mà tay chân thô ráp hết cả , thích thì ông thuê giúp việc về mà !"
"Thuê giúp việc gì? Bà tiền thuê !" Quý Ngôn Minh tức giận, sang con gái đang cúi đầu ăn cơm, "Tuyết Tình, con liên lạc với Mục Cảnh Thần ?"
Đường Mỹ Quyên mong đợi: " đúng! Thằng bé Cảnh Thần đó từ nhỏ lời con, con cứ dịu dàng xin một tiếng, nó sẽ tha thứ cho con thôi."
"Không ," Quý Tuyết Tình trầm giọng , buông đũa phòng.
"Còn tưởng là đại tiểu thư chắc? Đều là do bà chiều hư nó."
" chiều hư? Nếu tại ông..."
Tiếng cãi vã của cha trong bếp, Quý Tuyết Tình ở trong phòng rõ mồn một.
Căn nhà quá nhỏ! Cả căn nhà còn bằng cái phòng của cô !
Điện thoại vang lên tiếng thông báo, Quý Tuyết Tình nhào tới mở , là một nam sinh từng theo đuổi cô đây.
Cô thất vọng máy.
"Sao thế, cô còn tưởng Mục thiếu đến tìm cô ? Hay là Tô Mộc?"
"Đừng mơ nữa Quý Tuyết Tình, đến Thanh Thị ."
"Nếu cô chịu ngoài bồi mấy ngày, thể cho cô ít tiền tiêu xài."
"Nếu thì đại tiểu thư như cô sống nổi nếu thiếu quần áo túi xách hàng hiệu?"
Giống như một chậu nước sôi và một chậu nước đá dội thẳng xuống đầu, mặt Quý Tuyết Tình hết đỏ trắng, trắng hồng, cô cảm thấy lục phủ ngũ tạng như bóp nghẹt, sự nhục nhã bao trùm .
Im lặng hồi lâu, cô nhắm mắt , run giọng : "Được, 100 vạn, bồi ."