Cục cưng học bá của cả nhà [Xuyên thư] - Chương 26
Cập nhật lúc: 2026-02-13 17:56:27
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mạnh Vân Kình xách hành lý theo Ôn Yểu xuống núi.
“Chúng về nhà là?”
“Đi thẳng .” Mạnh Vân Kình lười biếng.
Tối qua là , nhưng cũng là một vấn đề, Ôn Yểu từ nhỏ đến lớn từng xa nhà là bao.
“Vậy chúng ?” Nói đến ăn chơi thì vẫn nên .
“Mạnh Vân Ế một hòn đảo tư nhân nhỏ.”
Đảo của Mạnh Vân Ế? Ôn Yểu chút theo kịp, giật , cô còn từng đảo chơi bao giờ, Mạnh Vân Ế cả hòn đảo tư nhân của riêng !
“Muốn nước ngoài ?” Cô hỏi.
“Đương nhiên, ở quần đảo Ba Quốc.”
Ôn Yểu khó xử : “ mà, cháu còn hộ chiếu .”
Mạnh Vân Kình hiển nhiên nghĩ tới còn thể loại tình huống , trầm mặc một thoáng, suy tư một lát : “Trong nước thì, gần đây một hòn đảo nhỏ mới khai phá ít cảnh .”
Một bạn của thời gian dường như qua, mở một câu lạc bộ lặn biển ở đảo Tình Mễ, rủ vài . Nếu Ôn Yểu chơi, thì thể đưa nhiều nơi, lướt ván cô hứng thú ? , cưỡi ngựa cũng mà.
Mạnh Vân Kình buột miệng hỏi: “Cô cưỡi ngựa ?”
“Hả?” Ôn Yểu chớp chớp mắt, hiểu từ lặn biển biến thành cưỡi ngựa, tiếp theo săn ?
“Trước đây cháu ở buổi đấu giá giành một con ngựa với thằng nhóc Mục Cảnh Thần ? Tên là Drake, cô xem nó ?”
Theo lời , Ôn Yểu nhớ là chuyện như , cuộc thi Bác Nhã Ly, họ còn lấy con ngựa đua tên Drake cá cược diễn đàn học đường.
“Được thôi, nó ở ?” Ôn Yểu gãi gãi mặt, cũng nên hỏi thế nào.
“Ở trại ngựa đó, chúng Nam Thành .”
Ôn Yểu ngẩn nghĩ, hóa còn thể tùy tiện như ? Sao tự nhiên xuất phát Nam Thành?
Hai đến chân núi, liền thấy hơn mười vệ sĩ mặc vest đen đeo kính râm nghiêm chỉnh thành một hàng, chờ ở đó. Đợi họ đến gần, đồng thời cúi : “Ôn tiểu thư! Mạnh thiếu!” Giọng vang vọng cả con đường núi.
Ôn Yểu lùi một bước, dở dở , đây là cảnh tượng ma huyễn đến mức nào, cảnh đại tiểu thư xã hội đen ngoài trong phim cũng chẳng qua như .
“Các đều là Mạnh Vân Ế gọi tới ?” Ôn Yểu do dự hỏi.
Người cầm đầu : “Vâng, Mạnh phái chúng đến đây bảo vệ an cho Ôn tiểu thư.”
Điện thoại của Mạnh Vân Ế đến liền đến, Ôn Yểu nhấc máy, giọng ôn tồn lễ độ, nhẹ nhàng bâng quơ giải thích: “Tiểu cô cô, cháu phái vài đón hai , họ đến đó ạ.”
Ôn Yểu hàng dài những đàn ông mặc vest đen chỉnh tề, “Ách, thì là đến .” Đây là vài ? Quá khoa trương !
Mạnh Vân Ế đoán cô đang nghĩ gì, khẽ một tiếng : “Chẳng qua là vì an của ngài, cần căng thẳng.” Ngụ ý chính là: Đều là chuyện nhỏ, cần hoảng.
“Ừm, nhưng chúng cháu vẫn chuẩn về Lâm Thị.”
“Được, nghỉ hè là nên thư giãn một chút, cô nhớ đến chỗ nào? Cháu sẽ sắp xếp.”
Ôn Yểu tâm trạng : “Không cần ạ, Vân Kình sắp xếp , Nam Thành cưỡi ngựa , đó lặn biển.”
“Ừm,” Mạnh Vân Ế dị nghị, hỏi, “Đi lặn biển? Cháu một hòn đảo tư nhân ở Ba Quốc, đó cũng trại ngựa, bằng qua bên đó nghỉ dưỡng?”
“Hắn ban đầu cũng đảo của cháu, chỉ là cô hộ chiếu,” Ôn Yểu ngượng ngùng .
Mạnh Vân Ế vô cùng săn sóc : “Không , chờ cô xong hộ chiếu, cháu cùng cô. Hai định hòn đảo nào?”
“Cháu hỏi một chút,” Ôn Yểu lấy điện thoại khỏi tai một chút, ngẩng mắt hỏi Mạnh Vân Kình, “Chúng hòn đảo nào?”
“Đảo Tình Mễ.” Ôn Yểu gật đầu, ghé sát micro với Mạnh Vân Ế.
“Đảo Tình Mễ mới khai phá quả thật cũng ,” Mạnh Vân Ế , tựa như yên tâm mà nhắc nhở, “ mà, sân bay mới chuyến bay quá ít, thuyền thì dễ chịu. Cháu đó sẽ cho xin đường bay đến Tình Mễ hai ngày.”
Cúp điện thoại, Ôn Yểu rõ hỏi: “Vân Ế xin đường bay đến Tình Mễ hai ngày?”
Mạnh Vân Kình liền chuyện gì, khom lưng ghé sát cô, đến ngông nghênh.
“Mạnh Vân Ế đây là cho máy bay tư nhân của đưa chúng ! Vẫn là tiểu cô cô mặt mũi lớn nha, cháu liền thơm lây ?”
Ôn Yểu vẫn còn ngây ngốc, hóa Mạnh Vân Ế chỉ đảo tư nhân nhỏ, còn máy bay tư nhân , hóa máy bay tư nhân còn xin phép ? Hắn thể như thể lái xe tiện đường đưa cô một đoạn đơn giản và tùy tiện như chứ!
Khi một hàng vệ sĩ hộ tống khỏi thôn, Ôn Yểu nên lời cảm giác phức tạp trong lòng, mơ hồ mới Mạnh gia mạnh mẽ hơn cô thể tưởng tượng, mà cô chẳng qua chỉ chạm một góc của tảng băng chìm.
Ước chừng là chuyện chú Ngô dẫn lên núi gây sự lan truyền trong thôn, hoặc là đội hình của họ quá đáng sợ, dọc đường thấy mấy bóng , cũng tránh xa.
Đi mãi đến cửa thôn, Ôn Yểu mới thấy một phụ nữ trung niên ăn mặc giản dị, mặt đầy rối rắm đang vặn vẹo tay, là dì Ngô.
Dì Ngô đặc biệt chờ Ôn Yểu ở đây, nhưng lúc thấy cô một vòng vây quanh, dám đến gần.
Giữa Ôn Yểu và dì Ngô mâu thuẫn, cô phân rõ, thấy dì Ngô vẫn tươi dịu dàng.
Cô chủ động qua, “Dì Ngô, chúng cháu về .”
Dì Ngô chột nuốt nước miếng, rũ mi rũ mắt dám cô, nên mở miệng thế nào, bà cũng cảm thấy mất mặt. Chồng bà dẫn lên núi gây sự là giấu bà, về nhà khi bà liền mắng ầm lên.
Ôn Yểu là cô gái như , cái thằng cháu trai Ngô Tường tính tình thế nào bà thể rõ ràng chứ!? Nếu những lời khó ô uế, thể đ.á.n.h ? Đáng đời!
Hắn mà còn mặt mũi dẫn một đám xông lên núi đòi tiền? Đây là bồi thường, đây là thấy ít cướp tiền! Bà mà gả cho một kẻ tham tiền hổ như , thật là mệnh khổ!
Thế nhưng mắt bà thể đến, chồng bà đắc tội Ôn Yểu, hóa Mạnh lão gia chính là Mạnh gia ở Lâm Thị đó! Họ đắc tội tập đoàn Mạnh thị! Gia đình nhỏ nghèo như họ đối đầu với Mạnh gia chẳng là tìm c.h.ế.t !
“Dì Ngô, dì việc tìm cháu ?”
Thái độ của Ôn Yểu mặt bà vẫn như , dì Ngô thả lỏng hơn chút. Bà ngượng ngùng mở miệng, giọng the thé thường ngày: “Ôn Yểu, là cái thằng tham lam nhà dì đó, con thể nào, thể nào…”
“Dì Ngô, cháu cảm ơn dì trong thời gian giúp gia đình cháu trông nom nhà cửa.” Ôn Yểu , “Chuyện núi cứ thế bỏ qua , chúng cháu truy cứu.”
Dì Ngô vui mừng khôn xiết, vội vàng lời cảm ơn, vẫn thể quá tham lam, lòng thật sự thể báo đáp mà.
“ mà,” Ôn Yểu chuyển giọng, dì Ngô buông lòng, treo lên cổ họng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/cuc-cung-hoc-ba-cua-ca-nha-xuyen-thu/chuong-26.html.]
Ôn Yểu ý đổi : “Nhà của chúng cháu thì cần phiền dì nữa, chúng cháu sẽ mời khác đến.”
Dì Ngô ngơ ngẩn, trong lòng thể hiểu , Ôn Yểu là phận gì, ầm ĩ như , còn thể ôn tồn chuyện với bà, giáo dưỡng là cực , thể còn tiếp tục đưa tiền mời bà trông nhà.
Gật đầu, từ trong túi móc chìa khóa ngôi nhà núi trả nhanh ch.óng cho cô.
Ôn Yểu nhận chìa khóa, nữa lễ phép cảm ơn: “Khoảng thời gian thật sự phiền dì.”
Hoàn giải quyết xong chuyện , Ôn Yểu và Mạnh Vân Kình lên xe rời . Ôn Yểu cúi đầu gửi một tin nhắn WeChat cho Mạnh Vân Ế. Rất nhanh nhận hồi đáp, Mạnh Vân Ế sẽ mời một trông nhà khác đến, bảo cô cần lo lắng.
Mạnh Vân Ế luôn thể xử lý chuyện từ lớn đến nhỏ một cách thỏa đáng, đồng thời thể cảm thấy vô cùng thoải mái, bao giờ qua loa với cô, đối với Ôn Yểu giống như đối với Mạnh Sơn Trạch và Lâm Lam, cung kính đúng mực.
Đối với Mạnh Vân Ế mà , mỗi chuyện nhỏ của Ôn Yểu đều quan trọng, mà mặc kệ chuyện lớn đến , đều thể nhẹ nhàng hóa giải.
“Ai,” Ôn Yểu cảm thán , “Một đứa trẻ hiếu thuận năng lực như Vân Ế nhà chúng , cũng tiểu thư nhà nào phúc khí gả cho nha?”
“Phụt,” Mạnh Vân Kình đang xe uống nước sặc sụa, “Cô lo lắng thật sự cần thiết.”
À, phúc khí? Thật là ít thiên kim danh môn, minh tinh, mẫu mơ ước , nhưng Mạnh Vân Ế để mắt đến nửa nào ? Mấy năm nay tổn thương bao nhiêu trái tim phụ nữ.
Hừ, Mạnh Vân Ế là kẻ tâm cơ thâm độc! Mạnh Vân Ế chính là một con hồ ly ngọc diện, tâm cơ thủ đoạn trừ Mục Lệ Đình ai thể chơi ? Sự ôn nhu thật sự của cũng sẽ dành cho ngoài.
Mạnh Vân Kình liếc bên cạnh, trong lòng chút bất mãn, Mạnh Vân Ế thể bằng ? Cùng là cháu trai, còn thể cùng cô khắp nơi chơi đó, thấy cô quan tâm một chút nào!
“Thế còn cháu?” Hắn đột ngột hỏi, trong giọng mang theo vài phần tủi khó nhận .
Ôn Yểu theo lời suy nghĩ, : “Cháu đứa trẻ cũng đáng lo, thành tích kém quá thật sự , cũng bạn gái cháu ghét bỏ cháu văn hóa nha.”
Cô càng nghĩ càng thấy lý, lo lắng sốt ruột, về phía Mạnh Vân Kình vẻ mặt thương tiếc: “Ôi chao, sẽ tìm bạn gái chứ! Cháu tính tình nóng nảy như , lớn lên hung dữ, bây giờ con gái đều thích ôn nhu săn sóc, thật sự là quá sức cạnh tranh!”
Mạnh Vân Kình mặt đen , đạt mục đích, sự chú ý của Ôn Yểu bây giờ chuyển từ Mạnh Vân Ế sang , nhưng tại giống với tưởng tượng?!
Xe chạy đến sân bay, may mắn những vệ sĩ đó cùng họ xuống xe sân bay, Ôn Yểu thở phào một .
Vừa đại sảnh Ôn Yểu liền nhịn đông tây, đây là đầu tiên cô đến sân bay, đầu tiên máy bay, trong lòng tò mò, chuyến tiếp theo tràn đầy mong đợi.
Đi mấy bước cô đột nhiên chú ý thấy phía , đầu , đây chẳng là hai trong đám vệ sĩ đó ? Họ mặc thường phục, chỉ cách cô và Mạnh Vân Kình vài bước, luôn theo sát.
Họ đổi quần áo khi nào ? Ôn Yểu kiểm soát tư duy ngừng phân tán, hai đàn ông to lớn quần áo trong xe ? Hay là xuống xe chạy WC đổi? Não bộ bổ sung một chút hình ảnh, cô phụt thành tiếng.
Mạnh Vân Kình kỳ lạ cô một cái, : “Nghĩ gì ? Lấy chứng minh thư đây .”
“À,” Ôn Yểu sờ chứng minh thư đưa cho .
Mạnh Vân Kình nhận lấy, cùng với hành lý của họ tự nhiên vô cùng đưa hết cho hai phía .
“Hóa cháu họ ở đây .” Ôn Yểu .
“Mạnh Vân Ế thể yên tâm để cô ai theo.” Mạnh Vân Kình trong lòng rõ ràng, họ rõ ràng là yên tâm một đưa Ôn Yểu xa nhà.
Vệ sĩ nhanh giúp họ xong thủ tục đăng ký, Ôn Yểu là đầu tiên đến, Mạnh Vân Kình rời nửa bước dẫn cô. Sau khi qua kiểm tra an ninh, còn hơn một giờ thời gian, hai đều ăn tối, Ôn Yểu ở phòng chờ khách VIP ăn chút đồ ăn nhẹ tự chọn lót .
Qua lối VIP để lên máy bay, khoang hạng nhất trừ hai vệ sĩ phía , cũng chỉ hai họ, ghế sofa rộng rãi vô cùng. Mạnh Vân Kình thú vị Ôn Yểu, cô giống như một học sinh tiểu học ngoan ngoãn kiến thức thoát hiểm an , hiếm hoi toát vài phần ngây thơ.
“Dây an của cài đúng ?” Cô hỏi.
“ ,” Mạnh Vân Kình thò đầu một cái, phối hợp cô nghiêm túc đáp.
Nghe xong một lúc lâu, cô một tay chống miệng, nhỏ với : “ vị trí khoang hạng nhất là chỗ an nhất của cả máy bay, tỷ lệ sống sót thấp nhất.”
Mạnh Vân Kình trong lòng buồn , mặt vẫn phối hợp cô hạ thấp giọng: “Vậy là chúng xuống khoang phổ thông ?”
Ôn Yểu bĩu môi: “Vậy thì thôi .” Đương nhiên vẫn là chọn vị trí thoải mái chứ.
Máy bay cất cánh , Mạnh Vân Kình gọi cơm, tiếp viên nhanh mang đến cho họ. Bữa cơm , ngoài món chính, còn kem viên, salad trái cây và bánh kem nhỏ.
Ôn Yểu ăn nhẹ khi chờ máy bay, nhanh no .
“Sức ăn của mèo con còn lớn hơn cô.” Mạnh Vân Kình nhíu c.h.ặ.t mày, mặc kệ cô kháng nghị, đưa cho cô một ly sữa bò, nhất định bắt cô uống hết.
Ôn Yểu bưng sữa bò ghé cửa sổ cảnh đêm bên ngoài, máy bay vững vàng bay trung, trời tối bên ngoài đen như mực, gì , ánh trăng xa xa rõ ràng, thấy giống như từ mặt đất lên.
Cô an tĩnh ánh trăng, nhấp từng ngụm sữa bò trong ly.
“Nghĩ gì ?” Mạnh Vân Kình hạ ghế xuống, thẳng nghiêng đầu hỏi cô.
Ôn Yểu thu tầm mắt ngoài cửa sổ, dùng giọng bình tĩnh : “Nghĩ cách từ mặt trăng đến Trái Đất là từ 36 vạn km đến hơn 40 vạn km, giả sử máy bay bay hơn 1 vạn mét, cách giữa máy bay và mặt trăng so với mặt đất chênh lệch quả thật thể bỏ qua đáng kể.”
Mạnh Vân Kình xong hôn mê, “Cho nên?”
“Cho nên ở đây thấy ánh trăng giống như thấy từ mặt đất.” Ôn Yểu chỉ ngoài cửa sổ, nghĩ nghĩ, đổi cách nghiêm cẩn hơn, “Về mặt thị giác thì giống lớn.”
Mạnh Vân Kình: “…”
Ngoài sân bay sắp xếp sẵn xe đón họ, lập tức chở hai đến khách sạn nhận phòng.
Mạnh Vân Kình tay đút túi thong thả , thẳng tắp chằm chằm ở giữa đại sảnh, chợt thẳng , mắt trừng lớn, buột miệng thốt : “Mục Cảnh Thần!?”
Ôn Yểu theo ánh mắt ngẩng lên , thật đúng là Mục Cảnh Thần, cũng tới đây?
Mục Cảnh Thần mấy ngày nay ở nhà quả thật học hành t.ử tế, nghiêm túc khắc khổ đến mức ngay cả cha mất của cũng kinh ngạc. Hôm nay nghĩ ngoài thư giãn một chút, ai ngờ vặn gặp Ôn Yểu.
Hắn giờ phút giống như một đứa trẻ phụ bắt quả tang đang trốn học chơi, ngượng ngùng lúng túng, ấp úng Ôn Yểu, : “ nghiêm túc học học tập mấy ngày , thật đó! Chỉ hôm nay ngoài chơi một lát thôi.”
Ôn Yểu mặt biểu cảm: “À.” Trong lòng khó hiểu nghĩ, chuyện đó thì liên quan gì đến ?
Thần thái trong mắt Mục Cảnh Thần trong nháy mắt tối sầm xuống, mặt đầy vẻ thất vọng.
Tác giả lời : Hào môn nghỉ hè nước ngoài nghỉ dưỡng? Không, dịch bệnh nước ngoài quá căng thẳng, chúng núi tránh dịch, bạn cho rằng mở chế độ ruộng? Không, tiểu cô cô dẫn cháu trai lặn biển, bạn cho rằng chương bắt đầu chuyến du lịch đảo biển nắng vàng cát trắng? Không, tiểu cháu trai tùy hứng cưỡi ngựa … quả nhiên là , đầu óc chập , cảm ơn pháo hoa, cảm ơn các tiểu thiên sứ bỏ phiếu bá vương hoặc tưới dịch dinh dưỡng cho trong thời gian 2020-04-0522:05:30~2020-04-0711:47:01 ~
Cảm ơn tiểu thiên sứ ném lôi địa: Hoa Triều 3 cái; 41613073, Ăn Luôn Đám Mây, Ngự Vân Phẩm Thanh Mai, Minh Nguyệt Tịch, Hạt Dẻ Rang Đường 1 cái;
Cảm ơn tiểu thiên sứ tặng dịch dinh dưỡng: Đừng quên ., Nga Nha Mị 100 bình; Ngự Vân Phẩm Thanh Mai 59 bình; Kim Sẽ 52 bình; Ngâm 50 bình; Trie 20 bình; Vô Tâm Vô Dục 12 bình; MUZI, kkkkkkan, Trà T.ử Hưu, Ăn Luôn Đám Mây, Kim Kim, 40214429 10 bình; Thất Thất Thất Thất Gia 8 bình; 35651263, Trần Hí 7 bình; 42084280, Giang Phong Đèn Trên Thuyền Chài 6 bình; Miêu Xá, Giang Từ Hạ, Nhiễm Mặc ~, Bình Yên 5 bình; Lăng Không 4 bình; Jessie, Phi Hoa Tiên Sinh, Ái Làm Nũng Mèo, A Tràn Đầy, Xá Dư Tiên Sinh, Mộc Hề, Băng Rộng Lặc, Bạc Hà Hơi Lạnh, Vân Hạc Cửu Tiêu, Thất Nguyệt, Hắc Muội 1 bình;
Vô cùng cảm ơn sự ủng hộ của , sẽ tiếp tục cố gắng!