Cục cưng học bá của cả nhà [Xuyên thư] - Chương 25
Cập nhật lúc: 2026-02-13 17:56:26
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Phòng đối diện vẫn sáng đèn, ánh sáng hắt chiếu Mạnh Vân Kình, Ôn Yểu do dự hỏi một : “Mạnh Vân Kình, cháu sợ sét đ.á.n.h ?”
Mạnh Vân Kình ngoài miệng gì, cơ thể thành thật mà run nhè nhẹ.
“Xoạt” một tiếng, nhà gỗ một nữa chìm bóng tối, xong ! Bị sét đ.á.n.h cắt điện.
“Cô cùng cháu một lát.” Ôn Yểu dắt đến bàn bát tiên ở đại sảnh, mỗi chiếm một mặt, Mạnh Vân Kình ôm cánh tay gục xuống bàn, mày mặt rũ xuống, thở thoi thóp.
Hai nhất thời gì, cô nghĩ nghĩ, từ quầy tiếp tân nhảy mấy cây nến thắp lên, rót cho Mạnh Vân Kình một chén nước.
Tiếng sấm ầm vang, một tiếng tiếp nối một tiếng, đó lâu mưa to tầm tã đổ xuống. Mưa gió bao phủ giữa trời đất, ngôi nhà gỗ lẻ loi trông càng nhỏ bé, hạt mưa từng tiếng nện mái nhà, âm thanh vang dội đến mức họ dường như đang ở bên ngoài.
Liếm l.i.ế.m môi khô khốc, Mạnh Vân Kình bưng chén nước Ôn Yểu rót cho , ực ực uống cạn.
“Cháu vẫn chứ?”
“Vâng.”
Ôn Yểu vẫn cảm thấy khi hung dữ thì hơn, đó chính là một con ch.ó săn lớn uy phong lẫm lẫm, giống bây giờ, như một chú ch.ó con bắt nạt, thật đáng thương.
Mưa càng lúc càng lớn, Ôn Yểu quen thức đêm, gục xuống bàn mắt đờ đẫn, mắt nhắm cố mở , đầu óc một mảng hỗn độn, thời gian nhắm mắt dần dần kéo dài… Đột nhiên mở , lắc lắc đầu nhỏ sang xem tình hình Mạnh Vân Kình.
Ừm, thứ bình thường. Ôn Yểu dám ngủ , dậy rót cho một chén nước, uống xong tỉnh táo ít.
“Hay là chúng trò chuyện ?”
“Nói gì ạ?” Mạnh Vân Kình hỏi.
“Tùy cháu.”
Mạnh Vân Kình trầm mặc một lúc lâu, bắt đầu : “Khi đó cháu còn xuất ngũ, cùng bố cháu chạy khắp nơi trong quân đội, họ ở , nhiệm vụ là thứ đều bảo mật, một cuộc điện thoại cũng thể gì, khi vài tháng liền điện thoại. Cháu nhỏ hơn chút thì ở Thanh Bình Viên, họ sợ trả thù, đưa về khu đại viện an hơn.”
Hắn chuyện đầu cuối, chìm đắm cảm xúc của , Ôn Yểu hết buồn ngủ, chỉ yên lặng một lắng .
“Thường xuyên sống cùng bảo mẫu, lớn ở nhà bà để tâm, nhà bà việc , liền nhốt cháu trong phòng. Nói với cháu trong phòng mắt đang chằm chằm cháu, bảo cháu chạy lung tung.”
“Buổi tối mất điện trong phòng tối, rõ gì cả, như thể thật sự mắt đang giám sát cháu, trời mưa.” Giọng Mạnh Vân Kình khàn khàn bất lực, : “Ôn Yểu, thật sự đang giám sát, cháu phá cửa, trốn qua cửa sổ, nhưng động tác, liền bắt đầu sét đ.á.n.h, một tiếng tiếp nối một tiếng, cảnh cáo cháu chạy lung tung.”
Ôn Yểu kéo ghế gần cô hơn, đau lòng vỗ vỗ đầu . Trong lòng dâng lên lửa giận, khi đó Mạnh Vân Kình vẫn còn là một đứa trẻ con mà, bảo mẫu sợ hãi thất trách sẽ mang đến tai họa cho , đem tất cả những điều đó đổ lên đầu một đứa trẻ con! Quá độc ác!
“Sau đó thì ?”
“Bị cháu phát hiện, sa thải bảo mẫu. Sau chuyện đó cháu buổi tối thường xuyên ngủ yên, sợ hãi nhiều thứ, nhưng hậu duệ quân nhân thiết huyết cho phép yếu đuối, bố cháu nhét cháu quân đội, chuyên môn tìm huấn luyện thể trạng và ý chí cho cháu, cháu còn nhỏ, sờ bò lăn lộn đổ m.á.u đổ mồ hôi ông cũng nửa điểm đau lòng.”
“Cháu quả thật biến thành kẻ nhát gan, nhưng cháu kìm sự nóng nảy trong lòng, khó chịu liền tìm đ.á.n.h , dù nắm đ.ấ.m cứng, hơn nửa là khác cháu đ.á.n.h. Mẹ cháu với cô cháu từ nhỏ là ma vương hỗn thế trong viện , thật là mới như , vì chuyện đ.á.n.h cháu ít bà đ.á.n.h.”
Tiếng mưa rơi dần dần nhỏ , Ôn Yểu lặng lẽ lắng , tâm trạng phức tạp.
“Mạnh Vân Kình, thật cháu đ.á.n.h , cháu chỉ là sợ hãi, cháu cưỡng chế di dời những ánh mắt đó đúng ?”
Vì nội tâm sợ hãi, nhưng ngay cả sợ hãi cũng phép, tự cưỡng chế xuống, dựng lên bộ giáp cứng rắn nhất che giấu những nỗi sợ hãi đó, ép trở nên nóng nảy thô bạo, cộng thêm vấn đề giấc ngủ kinh niên, Mạnh Vân Kình mới thể là bộ dạng hiện tại.
Thế nhưng con từ đến nay vì vẻ ngoài hung ác và nắm đ.ấ.m mới trở nên mạnh mẽ, chiến thắng nỗi sợ hãi trong nội tâm mới là mạnh mẽ thực sự.
Mạnh Vân Kình chấn động, từng những điều với ai, nhưng cũng từng ai châm chích vạch trần bí mật sâu thẳm nhất của như .
Ôn Yểu chuyển chủ đề, dịu dàng hỏi : “Vân Kình, cháu chuyện gì mà dám ?”
“Có,” Mạnh Vân Kình nhỏ, “Lặn biển.”
Nhảy dù, leo núi, đua xe, nhảy bungee… Hắn đều dám thử, duy chỉ lặn biển, càng sâu biển rộng cái cảm giác bịt kín cô độc đó, như thể ở một thế giới khác, tối đen trống rỗng gì, cảm giác ánh mắt giám sát khi còn nhỏ xuất hiện.
Ôn Yểu đầu óc chuyển liền hiểu , cô : “Vậy cô cùng cháu thử nhé?”
“Hả?” Mạnh Vân Kình theo kịp tốc độ chuyển chủ đề của cô.
“Lặn biển, ?”
Mạnh Vân Kình khẽ , trong ngôi nhà gỗ nhỏ sâu trong núi, ngoài phòng mưa gió bão bùng, tiểu cô cô nhà dẫn lặn biển? Chuyện gì khó .
“Sau khi mưa tạnh thì xuất phát,” . Trong lòng dâng lên ấm, gần như xông lên khóe mắt.
Ngày hôm , cơn mưa khí núi rừng đặc biệt trong lành, lẫn chút hương cỏ cây và đất bùn. Ôn Yểu cùng Mạnh Vân Kình thức trắng một đêm, cho đến khi chân trời sáng.
Cô ngáp một cái, gõ gõ hai cái cổ cứng đờ, với Mạnh Vân Kình: “Cô ngủ bù đây, hôm nay nếu cháu đói thì tự xuống núi tìm gì ăn , chờ cô tỉnh ngủ chúng sẽ .”
Nói xong lê dép lê về phòng, chạm gối ngủ say như c.h.ế.t.
Khi tỉnh là một hai giờ chiều, Mạnh Vân Kình ở nhà. Ôn Yểu bếp tự nấu cho một bát mì, mới bắt đầu động đũa, Mạnh Vân Kình thở hổn hển chạy về.
“Trong bếp còn .” Ôn Yểu húp một ngụm, ngẩng mắt , “Cháu…”
“Sao, ?” Mạnh Vân Kình căng thẳng.
Ôn Yểu chấm chấm má của : “Chỗ của cháu bẩn.”
Hắn dùng mu bàn tay lau một cái, quả thật dính chút bùn đất, lủi WC rửa mặt. Một thoải mái tươi tắn , Ôn Yểu múc sẵn cho một bát mì lớn. Ánh mắt lóe lên, xuống yên lặng ăn.
“Cháu ?”
“Đi dạo một chút thôi.”
Vẫn ăn xong, ngoài cửa một đám cãi cọ ầm ĩ, một đàn ông kêu: “Ôn Yểu, cô đây!”
Ôn Yểu nhíu mày, nhiều như tìm ? Mạnh Vân Kình bật dậy, che mặt cô, dáng vẻ như Ôn Yểu còn gì rõ, đau đầu : “Cháu gây rắc rối ?”
“Đánh .” Mạnh Vân Kình ánh mắt lảng tránh dám cô, giống như một đứa trẻ sai chuyện.
“Đánh ai?”
“Thằng tóc xanh hôm qua, cháu về đụng , miệng bẩn quá nhịn .”
Hắn đ.á.n.h Ngô Tường, Ôn Yểu gật đầu tỏ vẻ . “Cô mở cửa .”
Vòng qua mở cửa, ngoài phòng hơn mười , dẫn đầu là chồng dì Ngô, chú Ngô, tiếng kêu chính là của .
Chú Ngô hùng hổ chất vấn cô: “Ôn Yểu, cháu trai nhà cô đ.á.n.h cho tàn phế, cô xem giải quyết thế nào !” Hắn kéo Ngô Tường bên cạnh cho cô xem, Ngô Tường đúng lúc kêu la quỷ quái.
Hóa Ngô Tường là con trai của trai , cháu trai của chú Ngô, thật là trùng hợp.
Ôn Yểu chằm chằm đó một lúc lâu, miễn cưỡng phân biệt cái đầu heo tóc xanh quả thật là Ngô Tường. Hắn rõ ràng vết thương đều ở mặt, tay dùng băng vải băng bó treo lên, nhưng thấy nửa phần vẻ đau đớn, giọng cũng giả thật sự, là giả vờ.
“Chỗ nào tàn?” Cô nhàn nhạt hỏi.
Ngô Tường lóc gào khan: “Tay gãy ! Mặt hủy hoại ! Oa, còn nội thương, n.g.ự.c đau quá!”
“Khác , mặt hủy hoại? Rõ ràng so với ban đầu còn giống hơn một phần!” Đây là chạy lên núi ăn vạ, Ôn Yểu lướt qua , trực tiếp hỏi chú Ngô: “Chú chú giải quyết thế nào?”
Thân thích bên cạnh mồm năm miệng mười.
“Đáng thương quá, đ.á.n.h thành cái dạng gì ?”
“Chi phí chữa bệnh cũng lên đến vạn chứ.”
“Còn cái gì đó, đúng , tiền bồi thường tổn thất tinh thần!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/cuc-cung-hoc-ba-cua-ca-nha-xuyen-thu/chuong-25.html.]
“Đây là mầm độc đinh của nhà họ đó.”
Ôn Yểu thờ ơ lạnh nhạt, nửa điểm ảnh hưởng, chú Ngô chờ những khác ồn ào gần đủ, mới mở miệng: “Ôn Yểu, cô bây giờ tiền, chúng quan hệ , giúp cô chuyện t.ử tế với trai , sẽ chấp nhặt với cô. Cô cứ đưa 50 vạn, chúng đại sự hóa tiểu.”
“ , thể hòa giải thì hòa giải , cô bé.”
“Các chỉ hai , nếu khoản bồi thường đưa, cũng đừng nghĩ khỏi thôn Vân Đỉnh chúng !”
“ , trả tiền thể !”
Nhóm diễn đủ trò trắng trợn, nhưng thấy Ôn Yểu mặt bình thản, sợ hãi, bộ dạng mềm cứng ăn, cũng chút nắm chắc.
Ôn Yểu hừ một tiếng hỏi: “ bồi thường ? Chú hỏi xem vì đ.á.n.h?”
Ngô Tường , giọng the thé chỉ Mạnh Vân Kình : “ chỉ thuận miệng một câu, , đ.á.n.h thành thế !”
“Cậu là đồ ăn mày? Hay là mắng tiện? Hay là những lời quá đáng, khó hơn?” Ôn Yểu tiến đến mặt , từng bước ép sát, lạnh lùng .
Chú Ngô ở đầu kéo cổ phản bác: “Mắng cô hai câu thôi, đáng để tay tàn nhẫn như !”
“Chú Ngô,” Ôn Yểu châm chọc mở miệng, “Chú sớm chiếm đoạt nhà ? Nhà chú chỗ ở, liền nhớ thương nhà khác, cháu trai chú vết thương nhỏ căn bản , còn kêu nhiều đến tống tiền, trộm cướp đây!”
Chú Ngô vạch trần ngay mặt, tức đến hộc m.á.u liền xông tới, “Cô bậy bạ gì đó!”
Mạnh Vân Kình phía lời nào lập tức tiến lên một bước, bảo vệ Ôn Yểu.
Ôn Yểu từ lưng thò mặt , tiếp tục : “Nói chú hai câu thôi, còn đ.á.n.h thành.” Ăn miếng trả miếng.
Không khí giằng co dứt, chú Ngô và bọn họ dứt khoát xé rách mặt: “Hôm nay cô nhất định đưa tiền, nếu chuyện chúng để yên!”
“Đưa tiền cũng .” Ôn Yểu bỗng nhiên đổi giọng.
Mạnh Vân Kình nghi hoặc liếc cô một cái, xen .
Cô vẫn sợ ? Đã sớm , một cô bé con thể năng lực gì. Chú Ngô và Ngô Tường mặt lộ vẻ vui mừng.
“Sớm như xong .” 50 vạn sắp đến tay, chú Ngô giấu vẻ tham lam.
Ôn Yểu mày mặt khẽ nhếch, lạnh lẽo : “ mà, kiện Ngô Tường tội phỉ báng. Một khi tội danh thành lập, cũng cần bồi thường tổn thất cho .”
Chú Ngô nghẹn họng trân trối: “Phỉ báng là tội gì?”
“Hắn từ cấp hai bắt đầu, tung tin đồn thất thiệt, bịa đặt sự thật giả dối, gây tổn thương thể đảo ngược cho !” Ôn Yểu cố ý nghiêm trọng, đoán chắc họ hiểu, thuận miệng bịa giống chuyện như .
Cô lấy điện thoại , trực tiếp gọi cho Mạnh Vân Ế, hai tiếng , điện thoại nhấc máy.
Bật loa ngoài, “Vân Ế, cô và Vân Kình ở đây gặp chút rắc rối.”
Giọng đàn ông đầu dây bên chợt lạnh: “Vấn đề gì?”
Ôn Yểu ba câu xong chuyện , Mạnh Vân Ế trầm giọng : “Được, cháu lập tức phái một luật sư qua đó.” Tập đoàn Mạnh thị vốn dĩ đội ngũ luật sư nổi tiếng nhất, tất cả đều là tinh trong ngành mời với lương cao.
“Ừm,” Ôn Yểu cố ý hỏi, “Tội phỉ báng cấu thành, thể yêu cầu bồi thường bao nhiêu?”
Mạnh Vân Ế vô cùng phối hợp: “Ít nhất 500 vạn.”
“500 vạn!?” Những đến gây sự ở đây kinh ngạc đồng thanh hô to.
Chú Ngô cố gắng bình tĩnh, nghi ngờ hỏi: “Cái tội gì đó, thật sự bồi thường nhiều như ? Nếu theo lời cô , nhà hàng xóm thường xuyên mắng hói đầu, chẳng cũng thể kiện ?”
“Hy vọng các vị rõ ràng,” giọng Mạnh Vân Ế rõ ràng truyền từ điện thoại, “Ôn Yểu là tứ tiểu thư của Mạnh gia chúng , em gái của gia chủ, cũng là trưởng bối của , mắng cô chính là mắng Mạnh gia chúng .”
Những khác gật đầu, hình như là chuyện như thật, Ôn Yểu là con gái của Mạnh lão, vai vế trong nhà nhất định cao, đây chẳng cùng mắng c.h.ử.i tổ tông thì tương đương với mắng c.h.ử.i cả nhà . Ai thể chịu cái khí ?
“Ngoài cô cũng là cổ đông lớn của Mạnh thị chúng , danh dự của cô tổn hại, sẽ gây ảnh hưởng cực lớn đến Mạnh thị chúng , nếu gây biến động giá cổ phiếu, động một chút đó là tổn thất hàng nghìn tỷ, chuyện Mạnh thị chúng tuyệt đối sẽ bỏ qua.”
Mạnh thị! Là Mạnh thị tập đoàn Lâm Thị mà họ nghĩ đến ?! Nghe thấy những lời những đó sợ đến run rẩy.
Ôn Yểu mặt biểu lộ, trong lòng nhịn đến lợi hại, đen tối thì vẫn là Mạnh Vân Ế đen tối, đều sắp kéo cả dải Ngân Hà. Cố tình còn đến mức những thôn dân đó ngây như phỗng, theo vòng bẫy của .
“Vậy , cháu sắp xếp .” Ôn Yểu xong, cúp điện thoại.
Nói với chú Ngô: “Vậy bây giờ chuyển 50 vạn của cháu trai chú cho chú, chờ luật sư của đến, chúng sẽ bàn chuyện khác.”
Chú Ngô nhảy dựng lên, tay run rẩy tư thế ấn xuống: “Đừng đừng, cần! Ôn Yểu, chuyện chúng còn thể thương lượng.”
Có hỏi: “Ôn Yểu, Mạnh thị là tập đoàn Mạnh thị Lâm Thị ?”
Ôn Yểu gật đầu, : “ , nếu các cho rằng còn thể mấy cái Mạnh gia?”
Mọi ở đây chấn động, trong thôn đều đồn Mạnh lão gia là hào môn, tiền! ai cũng dám đem Mạnh gia cùng Mạnh gia của tập đoàn Mạnh thị Lâm Thị nghĩ đến một khối chứ!
Gan của Ngô Tường đều sắp dọa vỡ, chỉ cầu Ôn Yểu cần truy cứu chuyện bắt nạt cô đây nữa, còn dám chọc cô.
“Chú, bỏ , chúng bỏ .”
Chú Ngô mặt trắng bệch, run rẩy : “ Ôn Yểu, , Mạnh tiểu thư, chuyện các vị đại nhân chấp nhặt với tiểu nhân, chúng xin , ngài cũng đừng chấp nhặt.” Nói xong đè Ngô Tường xuống cùng cúi đầu ngừng xin .
Ôn Yểu giả vờ kinh ngạc: “Thế 50 vạn đó?”
“Bỏ !” Chú Ngô cẩn thận hỏi, “Thế chuyện kiện phỉ báng đó.”
Ôn Yểu tỏ ý kiến : “Các về , sẽ suy xét .”
Họ còn dám gì khác, một đám xám xịt chạy xuống núi, Ngô Tường, thương nặng, chạy nhanh nhất!
Một màn hài kịch dừng ở đây, Ôn Yểu vỗ tay một cái, : “Chúng thu dọn hành lý .”
Mạnh Vân Kình thôi, vẫn còn khí áp thấp. Ôn Yểu luôn đối với ôn nhu, đ.á.n.h với Mục Cảnh Thần cũng , khi sợ hãi cũng , mặc kệ gây bao nhiêu phiền phức cho cô, cô đều sẽ giúp giải quyết.
Mẹ luôn bảo vệ tiểu cô cô của , nhưng Mạnh Vân Kình rõ ràng, nào mà Ôn Yểu bảo vệ ?
“Sao vẫn còn vui?” Ôn Yểu kỳ lạ.
Hắn ấp úng : “Cháu đ.á.n.h , cô giận ?” Hắn đột nhiên sợ thấy cô thất vọng về , ngại phiền phức.
“Sẽ ,” Ôn Yểu , “Không hy vọng cháu đ.á.n.h , chỉ là cho cháu nắm đ.ấ.m thể giải quyết vấn đề, hơn nữa cô thấy cháu thương.”
Mạnh Vân Kình chấn động, ngờ cô như .
Ôn Yểu , ánh mắt về phía ấm áp: “Huống hồ, hai cháu đ.á.n.h đều là vì cô, cô nên cảm ơn cháu.”
Lồng n.g.ự.c Mạnh Vân Kình dâng lên một loại cảm động khó tả, thực từ đến nay chỉ là động đối với Ôn Yểu, vì phận của cô, vì lời dặn dò của nhà.
khoảnh khắc , hồi tưởng những điểm nhỏ nhặt từ khi ở chung đến nay, mới thực sự coi cô như quan trọng nhất của . Sau nhất định bảo vệ cô , nghĩ.
Tác giả lời : Bỗng nhiên nghĩ đến một BUG, tác giả đây vẫn luôn coi Ôn Yểu là học sinh học kỳ 1 lớp 11, tháng 7 thi xong nghỉ hè, cái học kỳ ! Nói cách khác Quý Tuyết Tình hẳn là đầu tháng 6 thi xong đại học mới tham gia Bác Nhã Ly, cũng thôi học, cô học đại học. Tốt nghiệp quá nhiều năm ngốc … Hôm nay sẽ cố gắng sửa những BUG ảnh hưởng cốt truyện trong văn bản , các bé đáng yêu qua cần xem. Về các điểm kiến thức Toán học và Vật lý nhắc đến đây, cũng là học kỳ 1 lớp 11, cái thì đổi. Cảm ơn các tiểu thiên sứ bỏ phiếu bá vương hoặc tưới dịch dinh dưỡng cho trong thời gian 2020-04-0500:07:58~2020-04-0522:05:30 ~
Cảm ơn tiểu thiên sứ tặng lôi địa: là một superschol 3 cái; Hoa Triều, Khẽ Dận, Vây ~zZ, Fuyu 1 cái;
Cảm ơn tiểu thiên sứ tặng dịch dinh dưỡng: Nhớ mãi quên, 80 bình; Hoa Hạ t.ử đằng 20 bình; Điệp 16 bình; Bạc hà , Tiêu Du, Hạ Màn, Bảy dặm hương, XIXIHH 10 bình; Nguyệt Sơn 9 bình; Vũ Chi Dã, Thành 5 bình; Phong Tay Áo, Fuyu, Lạc Nhu Nhu 2 bình; Băng Rộng Lặc, Tinh Vũ Sao Trời, Du Hoặc Khuyên Tai, Ngôn Hi Bảo Bảo, Vicky Mèo, Cam Chỉ, A Tiểu Mị Nha 1 bình;
Vô cùng cảm ơn sự ủng hộ của , sẽ tiếp tục cố gắng!