Công Lược Nam Chính Sau Khi Thất Bại - 11

Cập nhật lúc: 2026-02-06 02:46:57
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

 

"Hoa, bà xem ai về ?"

Mẹ Ôn đầu , bắt gặp ánh mắt của Ôn Lẫm, bà thoáng kinh ngạc.

"Lẫm Lẫm?"

Ôn Lẫm lập tức bước tới, nắm c.h.ặ.t t.a.y bà: "Mẹ, con nghỉ phép nên về thăm nhà đây."

Ngay giây , tay cô Ôn hất mạnh .

"Không! Cô Lẫm Lẫm của ! Cô là đồ l.ừ.a đ.ả.o! Cô trông giống Lẫm Lẫm!"

Thư Sách

Bàn tay lơ lửng giữa trung, tim Ôn Lẫm chùng xuống. cô nhanh trí nghĩ cách.

Cô lén hủy tấm "Thẻ Dịch Dung", để lộ khuôn mặt thật mỉm :

"Mẹ, xem nào? Con Lẫm Lẫm thì là ai?"

"Mới mấy năm gặp, nhận cô con gái ?"

Mẹ Ôn đang định xua đuổi thì ngẩng đầu lên, mặt, bà sững sờ trong giây lát.

Trước mắt bà, chẳng là đứa con gái lớn mà bà ngày đêm mong nhớ đó !

"Lẫm Lẫm!"

Mẹ Ôn lao tới ôm chầm lấy cô, nức nở.

"Con nhớ c.h.ế.t! Sao biền biệt mấy năm trời về thăm nhà lấy một ?"

"Gầy , mặc cũng phong phanh quá. Có một bên ngoài sống khổ lắm ?"

"Không , con sống lắm..."

Ôn Lẫm ôm lấy , cảm nhận ấm tình lâu gặp, hốc mắt cũng đỏ hoe.

nhớ bao lâu rúc lòng như thế .

Hai con đang hỏi han đủ chuyện thì thấy tiếng bố Ôn reo lên đầy kinh hỉ:

"Y tá! Mau gọi y tá!"

"Lan Lan tỉnh !"

Nghe thấy tên con gái út, Ôn vội vàng buông Ôn Lẫm , chạy vọt tới bên giường bệnh.

"Lan Lan? Con tỉnh ? Có chỗ nào thoải mái ?"

"Con ăn gì uống gì cứ với , vui cũng , đừng dọa nữa nhé..."

vì quá vui mừng.

Các bác sĩ y tá chạy kiểm tra, đó kết luận:

"Tạm thời còn gì đáng ngại. Hai ngày tới cho bệnh nhân ăn nhiều đồ bổ m.á.u, nghỉ ngơi tại giường, tuyệt đối tự ý vệ sinh một ."

Vậy là qua cơn nguy kịch.

Mọi đều thở phào nhẹ nhõm. Ôn Lẫm ở phía cùng, bỗng nhiên thấy căng thẳng.

Em gái Ôn Lan Lan từ nhỏ tinh quái, chuyện gì cũng qua mắt con bé. Cô với phận lúng túng hiện tại, nên giải thích thế nào đây?

Chưa kịp nghĩ đối sách, Ôn lên tiếng : "Cái con bé , gọi mãi dậy, chị con về là tỉnh ngay. là chị em khác..."

Bà vẫy tay gọi Ôn Lẫm: "Lẫm Lẫm đây, xa bao năm về lạ lẫm với em ?"

Bất đắc dĩ, Ôn Lẫm đành bước tới.

"Lan Lan..."

Chưa kịp gì, cô Ôn Lan Lan cắt ngang.

Cô bé với khuôn mặt tái nhợt, đôi mắt lanh lợi đảo qua đảo bố chị.

"Chị, chị về ."

Cô bé thế mà đoán ngay màn kịch của bố và chị gái.

Thấy Ôn Lẫm gật đầu, Ôn Lan Lan sang :

"Mẹ, con uống sữa chua."

"Được , mua ngay. Con ăn gì nữa ? Đồ ăn vặt cũng , hôm nay chiều hết."

Mẹ Ôn bây giờ đối với con gái út đúng là cầu gì nấy.

"Gì cũng ạ." Ôn Lan Lan yếu ớt, "Mẹ cùng bố cho đỡ nặng."

"Con chuyện riêng với chị."

Bố Ôn quyến luyến rời . Trong phòng bệnh chỉ còn hai chị em.

Không đợi Ôn Lẫm mở lời, Ôn Lan Lan :

"Chị là diễn viên bố em thuê về để dỗ em vui ? Cảm ơn chị chịu giúp đỡ."

"Chị... chấp nhận đóng giả chị ?"

Ôn Lẫm nhớ rõ hồi nhỏ Lan Lan bám cô nhất.

"Vốn là , nhưng dù cũng là để dỗ em vui, chị nên ."

"Hơn nữa..." Ôn Lan Lan ngập ngừng, cúi đầu, giọng chùng xuống.

"Chị giống chị gái em lắm. Cứ như thể chị thực sự trở về nhiều năm xa cách ."

"Em nhớ chị lắm."

Ôn Lẫm nắm c.h.ặ.t t.a.y, bỗng nhiên đưa quyết định.

"Vậy em cứ coi chị là thế của chị ."

"Vừa bọn chị đang du lịch, mấy ngày tới chắc cũng phiền gia đình em, chúng hợp tác nhé."

Ôn Lan Lan cô, bật :

"Bọn chị?"

"Thế 'bọn' ở ạ?"

"Ở đây ."

Một giọng nam vang lên. Cánh cửa đẩy , Giang Cảnh Bạch sải bước dài .

Tay trái xách một túi cao A giao, tay ôm một hộp thực phẩm chức năng bổ não.

"Đây là... rể hả?" Ôn Lan Lan lắc đầu, tặc lưỡi cảm thán, "Chị, chị hưởng thật đấy."

" cẩn thận nhé, đàn ông trai thường đáng tin ."

Ôn Lẫm nghẹn lời, chợt nhớ Lan Lan tự sát vì tình. Định hỏi nhưng thôi.

Cứ thế cũng .

"Chị sẽ cẩn thận."

Nói xong Ôn Lẫm mới nhận mải lảng tránh chủ đề mà quên phủ nhận quan hệ của hai . Cô chỉ đành nụ ranh mãnh môi Giang Cảnh Bạch.

Một lát , bố Ôn xách túi lớn túi nhỏ .

"Lan Lan, Lẫm Lẫm, mua đồ ngon về đây. Tối nay ăn gì, ..."

Lời dứt, bà khựng khi thấy Giang Cảnh Bạch.

Ôn Lẫm vội bước lên: "Mẹ, đây là bạn trai con."

Trong lòng cô bỗng dâng lên chút hồi hộp khó tả.

Cứ như thể cô đang dẫn bạn trai thật về mắt gia đình .

Mẹ Ôn gật đầu hài lòng, buột miệng:

"Cậu trai tướng mạo thật đấy, trông giống hệt thằng bé Tiểu Ngộ ngày xưa."

Nghe thấy cái tên lâu nhắc đến, Ôn Lẫm sững sờ.

Từ sâu trong ký ức, một khuôn mặt tuấn tú dần hiện lên, từ từ chồng khít lên khuôn mặt của Giang Cảnh Bạch.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/cong-luoc-nam-chinh-sau-khi-that-bai/11.html.]

Cô dường như hiểu, vì nguyện ý ở bên cạnh Giang Cảnh Bạch lâu đến .

Người mà cô nhắc đến tên là Lê Ngộ.

Là mối tình đầu ngây thơ thuở thiếu thời của cô.

"Lẫm Lẫm, chào Tiểu Ngộ về ăn cơm nào!"

Tiếng giục giã của là âm thanh quen thuộc mỗi ngày trong suốt thời tiểu học của Ôn Lẫm.

Mỗi ngày tan học, Ôn Lẫm đều sang nhà Lê Ngộ bài tập, tiện thể nhờ giảng bài.

Hai nhà ở sát vách, quan hệ thiết. Lê Ngộ lớn hơn cô 3 tuổi, là Liên đội trưởng ba vạch, học giỏi nhất khối.

"Dạ!"

Ôn Lẫm hét to đáp lời, nhét vội cuốn bài tập toán lớp 2 chiếc cặp sách in hình công chúa màu hồng.

"Anh Tiểu Ngộ ơi em về ăn cơm đây, chào nhé."

"Chờ chút."

Bị gọi , Ôn Lẫm đầu ngơ ngác.

"Anh Tiểu Ngộ, bài tập em xong hết mà, kiểm tra sai nào ."

"Anh ."

Thiếu niên đeo khăn quàng đỏ chỉnh tề mỉm , để lộ lúm đồng tiền nhàn nhạt.

"Lại định tặng hộp b.út cho ?"

Hắn đưa trả chiếc hộp b.út in hình hoa dâu tây cho cô.

"A, em suýt quên mất. Cảm ơn Tiểu Ngộ, em về đây!"

Ôn Lẫm thè lưỡi, cầm lấy hộp b.út tung tăng chạy về nhà.

Trên bàn cơm, bố thường hỏi chuyện học hành.

"Hôm nay con học xong hết , Tiểu Ngộ kiểm tra chỉ sai hai bài thôi."

"Chuẩn bài mới cũng xong . Anh Tiểu Ngộ còn cho con xem bài tập lớp 5 của nữa, khó ơi là khó."

"Hôm nay Tiểu Ngộ còn cho con cái bánh chưng bà nội gói, ngon hơn gói nhiều..."

Ôn Lẫm cứ lải nhải ngớt.

Đối diện, bố bỗng phì .

"Lẫm Lẫm, con cái bánh chưng đưa con cũng là do dì Lê mang sang ?"

"Hả?"

Ôn Lẫm ngượng ngùng gãi đầu.

"Thế ạ? Con cứ tưởng gói. Sao ăn giống cái Tiểu Ngộ cho con nhỉ?"

Bố lắc đầu bất lực.

"Không vị khác , mà là con cảm thấy cái gì thằng Tiểu Ngộ cho cũng là ngon nhất."

"Bé tí tay khủy tay hướng ngoài ."

Mẹ đ.á.n.h nhẹ vai bố.

"Nói linh tinh mặt con cái. Ăn cơm ."

"Anh sai ?" Bố vẫn ấm ức, "Người bảo con gái lớn giữ trong nhà, đây con gái lớn giữ ."

"Thì thằng bé Tiểu Ngộ thế cơ mà. Cao ráo trai, học giỏi sạch sẽ, chẳng hơn ông chú trung niên bụng phệ nhà ông . Con gái thích chơi với nó là bình thường."

Mẹ bênh vực, sang trêu Ôn Lẫm:

"Lẫm Lẫm, con thích Tiểu Ngộ ?"

Ôn Lẫm gật đầu cái rụp:

"Thích ạ."

Mẹ tiếp tục "dụ dỗ": "Thế lớn lên con lấy Tiểu Ngộ nhé?"

Ôn Lẫm cần suy nghĩ: "Vâng ạ!"

lúc đó, giọng một phụ nữ vang lên từ ngoài cửa:

"Thế thì quá, con dâu nhé. Nói lời giữ lấy lời đấy."

Dì Lê xách hộp bánh đậu xanh . Mùa hè nóng nực, cửa nhà nào cũng mở toang cho thoáng gió.

"Dì Lê." Ôn Lẫm lễ phép chào, "Dì sang chơi ạ?"

"Sang thăm con dâu chứ . Này, dì mua bánh đậu xanh, ngon lắm."

Ôn Lẫm xua tay quầy quậy:

"Dì Lê, con lấy , dặn tùy tiện nhận đồ của khác."

Mẹ Ôn : "Con bé , của ngon vật lạ chứ . Cầm về cho thằng Tiểu Ngộ ăn ."

Dì Lê giả vờ giận dỗi: "Kìa, bảo con dâu , giờ coi như ngoài thế hả?"

"Cái là họ hàng biếu, Tiểu Ngộ nó cứ nằng nặc đòi dì mang sang cho Lẫm Lẫm đấy. Giờ mang về nó dỗi cho xem."

"Thằng bé ..." Mẹ Ôn lắc đầu, "Lẫm Lẫm, cảm ơn dì con. Rồi bếp lấy cho bà thông gia hai đĩa sủi cảo hôm qua gói mang về."

Ôn Lẫm chạy tót bếp, chẳng hiểu "bà thông gia" nghĩa là gì. Chỉ thấy tiếng vui vẻ vang lên lưng.

Cô cứ tưởng những ngày tháng êm đềm sẽ kéo dài mãi mãi.

ba năm , một ngày học về, Ôn Lẫm thấy bố trầm mặc trong phòng khách.

Thấy cô về, đưa tay , giọng nặng trĩu:

"Lẫm Lẫm, bỏ cặp sách xuống . Cùng gặp Tiểu Ngộ cuối."

Ôn Lẫm khí ngột ngạt dọa sợ, ngơ ngác gật đầu.

Nửa giờ , cô theo bố đến bệnh viện.

Trên tấm bảng khu nội trú mấy chữ to, nét b.út phức tạp mà cô từng thấy nhiều tivi: KHOA UNG BƯỚU.

Ôn Lẫm thấy dì Lê mắt đỏ hoe ngoài hành lang.

"Mẹ ơi, dì Lê ở đây? Mẹ bảo nhà dì đưa Tiểu Ngộ chơi xa cơ mà?"

"Suỵt!"

Mẹ trả lời, chỉ đẩy nhẹ cô về phía .

Dì Lê thấy họ đến vội dậy, giọng run rẩy:

"Lẫm Lẫm đến ? Vào con, Tiểu Ngộ đang đợi bên trong."

Ôn Lẫm cứ thế đẩy phòng bệnh trong sự hoang mang tột độ.

Màu trắng ch.ói mắt, mùi t.h.u.ố.c sát trùng nồng nặc khiến cô hắt xì một cái. Lúc cô mới giường bệnh.

"Anh Tiểu Ngộ?"

Ôn Lẫm vội chạy gần. "Anh Tiểu Ngộ, thế?"

Lê Ngộ đó, gầy rộc , mũi cắm ống thở nối với chiếc máy kêu tit tit bên cạnh. Dù còn nhỏ nhưng Ôn Lẫm cũng hiểu đây chuyện lành gì.

Cô bắt đầu hoảng loạn.

"Anh Tiểu Ngộ, bảo chơi với bố mà? Sao viện thế ?"

Suốt một tháng qua, Lê Ngộ vẫn gửi bưu cho cô, nơi nào cũng . Cô cất kỹ tất cả trong ngăn kéo.

『Lẫm Lẫm, đảo Hải Nam lắm. Mọi thích bơi lội, nhưng em nhớ nhé, bố ở bên tuyệt đối lén bơi một , nguy hiểm lắm.』

『Lẫm Lẫm, đến thăm trường đại học nhất cả nước . Người ở đây giỏi lắm, học ở đây. Em cũng học thật giỏi để thi cùng nhé?』

『Lẫm Lẫm, kẹo hồ lô phố ngon cực. em nhớ, bố mua cho thì tuyệt đối ăn, cũng theo lạ ?』

『Lẫm Lẫm, nhiều nơi ăn nhiều món ngon lắm. Em nhớ đừng kén ăn nữa, cà chua và cà rốt cho sức khỏe, cao lớn xinh thì ăn nhiều nhé.』

Rất nhiều năm , khi Ôn Lẫm những tấm bưu , nước mắt cứ thế trào báo .

Bởi vì cô thực sự lời , theo từng điều dặn, để lớn lên thật .

 

Loading...