Công Chúa Năm Ấy Muốn Chiếm Xuân - Chương 64

Cập nhật lúc: 2026-04-01 11:56:51
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thấy Bùi Độ dìu Nguyên Vân Nhạc vén rèm bước , Tạ Hoài Châu lúc mới quăng quyển sách luôn cầm tay lên bàn, thong thả dậy hành lễ: "Tham kiến Nhàn Vương điện hạ."

 

"Thôi cô nương ?" Nguyên Vân Nhạc nén giận hỏi.

 

Tạ Hoài Châu thẳng , hiệu cho Bùi Độ lui ngoài. Hắn tiến đến mặt Nguyên Vân Nhạc, đưa tay đỡ ngài về phía chiếc lò đồng chạm rỗng mạ vàng đang cháy than đỏ rực.

 

Nguyên Vân Nhạc hất tay Tạ Hoài Châu , đáy mắt tràn đầy vẻ khí cấp bại hoại (giận quá hóa cuồng), nhưng vẫn cố nén tính khí mà hỏi: "Thôi cô nương ? Ngươi mang nàng ? Đừng phủ nhận... Tạ Hoài Minh khai sạch !"

 

Tạ Hoài Châu ấn vai Nguyên Vân Nhạc, bắt ngài xuống cạnh lò đồng, đặt tay ngài một chiếc lò sưởi tay, vẻ mặt đầy sự khó hiểu: "Chỉ một Thôi Tứ nương mà cũng đáng để Điện hạ huy động lực lượng như thế ?"

 

"Tạ Hoài Châu, ngươi đang sợ cái gì? Ngươi sợ khi triều sẽ tranh quyền với ngươi?" Nguyên Vân Nhạc siết c.h.ặ.t lò sưởi trong tay, cơn giận trong lòng bình phục đôi chút, "Năm đó, chính ngươi với rằng t.ử duệ Nguyên gia đơn chiếc, quốc chủ nhỏ tuổi...

 

Ngươi Trường công chúa giữ vững giang sơn, thành tâm nguyện còn dang dở của Người, thế nên khi quần thần quỳ lạy cầu xin chủ chính, đẩy ngươi lên Thiên t.ử sư, dốc sức trợ giúp ngươi cầm quyền!"

 

"Nay, dù triều thì định bụng cũng sẽ đồng lòng với ngươi, ngươi sợ cái gì? Hay là từ đầu tới cuối, thứ ngươi là độc chiếm đại quyền?"

 

Tạ Hoài Châu xuống cạnh Nguyên Vân Nhạc, một tay vén ống tay áo múc từ ấm cho ngài, đặt chén lên chiếc kỷ nhỏ bên cạnh: "Điện hạ, ngài những lời điên rồ của Thôi Tứ nương mê hoặc nhẹ ..."

 

Nguyên Vân Nhạc thì sững : "Lời điên rồ?"

 

Tạ Hoài Châu chăm chằm Nguyên Vân Nhạc, khuỷu tay gác lên tay vịn ghế, nghiêng về phía ngài: "Điện hạ triều, tán thành. thể Điện hạ trụ vững ? Những năm qua Bùi Độ giấu tìm danh y cho Điện hạ, .

 

Điện hạ vốn tâm can thiệp chính sự, việc triều... thực chất kẻ chủ là Thôi Tứ nương. Điện hạ cam tâm quân cờ cho nàng , chẳng lẽ vì tin những lời quỷ thần quái gở, nàng mê hoặc ?"

 

Nguyên Vân Nhạc nhíu c.h.ặ.t mày, suy nghĩ một lát mới hỏi: "Ngươi tin nàng?"

 

Tạ Hoài Châu hỏi ngược : "Điện hạ thấy nực ?"

 

Nguyên Vân Nhạc mím môi, sắc mặt biến đổi vài , mở lời: "Nếu huỵch tẹt như , thì cũng cho rõ ràng hơn. Ta cùng tỷ tỷ lớn lên, nàng tỷ tỷ , rõ hơn bất kỳ ai hết."

 

"Thôi Tứ nương dám mạo danh Trường công chúa, chắc chắn ít bí mật của Người, thậm chí còn nhiều hơn cả ngươi và ." Tạ Hoài Châu sắc mặt thâm trầm, "Điện hạ tính tình thuần lương, lòng hiểm ác."

 

Trong lò đồng, những thỏi than đang cháy đượm, ấm bốc lên nghi ngút.

 

"Ngươi cứ thẳng là ngươi thấy ngu !" Nguyên Vân Nhạc bật dậy, "Ta nhảm với ngươi nữa, giao đây!"

 

"Người ở trong tay , nếu Điện hạ tin, cứ việc sai lục soát." Tạ Hoài Châu vẫn yên nhúc nhích. Nguyên Vân Nhạc hiểu rõ Tạ Hoài Châu, dám cho lục soát thì tự nhiên ở phủ Công chúa.

 

"Ngươi giấu nàng ở ?" Nguyên Vân Nhạc nghiến răng nghiến lợi hỏi, giọng tự chủ mà cao v.út lên, "Ngươi nàng thương ? Dùng hình với nàng? Hay là... ngươi g.i.ế.c nàng ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/cong-chua-nam-ay-muon-chiem-xuan/chuong-64.html.]

 

Tạ Hoài Châu tựa lưng ghế, lạnh lùng Nguyên Vân Nhạc, mím môi đáp. Thấy Tạ Hoài Châu im lặng, Nguyên Vân Nhạc trợn tròn mắt kinh hãi, suýt chút nữa vững, thở dốc lùi hai bước, đầu óc trống rỗng.

 

"Ngươi g.i.ế.c nàng ?" Giọng Nguyên Vân Nhạc run rẩy, "Ngươi g.i.ế.c nàng !"

 

Tạ Hoài Châu cố đè nén cơn giận trong lòng, lạnh lùng Nguyên Vân Nhạc: "Thôi Tứ nương chẳng lẽ là tinh quái đầu thai, thật sự giỏi mê hoặc lòng đến thế ? Khiến Nhàn Vương thất lễ đến mức !"

 

"Tạ Hoài Châu!" Nguyên Vân Nhạc giơ cao lò sưởi tay, gần như mất kiểm soát định ném đầu Tạ Hoài Châu. Hắn dám? Hắn dám chứ! Tạ Hoài Châu vẫn trấn định tự nhược yên tại chỗ, nhướng mày thẳng mắt Nguyên Vân Nhạc.

 

"Tốt! Tốt lắm! Khá khen cho một Tạ Thượng thư, Tạ Đế sư!" Nguyên Vân Nhạc ném mạnh lò sưởi tay xuống, xoay thẳng ngoài. Những mẩu than b.ắ.n sém cả gấu áo Tạ Hoài Châu.

 

Nắp lò sưởi va bàn cờ khiến quân cờ rơi lả tả xuống đất kêu lách tách. Tạ Hoài Châu theo bóng lưng Nguyên Vân Nhạc, đưa tay phủi lớp tro bụi vạt áo. Vừa thấy Nguyên Vân Nhạc vén rèm bước , tay ôm lấy n.g.ự.c, sắc mặt khó coi vô cùng, da đầu Bùi Độ căng lên.

 

Nguyên Vân Nhạc lúc hận thể g.i.ế.c c.h.ế.t Tạ Hoài Châu! Tỷ tỷ khó khăn lắm mới trở về, họ mới ở bên bao lâu, Tạ Hoài Châu g.i.ế.c tỷ tỷ nữa! Tạ Hoài Châu đáng c.h.ế.t!

 

trung thành với tỷ tỷ đến , thâm tình đến mức nào, cũng đáng c.h.ế.t! ... bản lĩnh như Tạ Hoài Châu để thực thi quốc sách mà tỷ tỷ để . Nếu Nguyên Phù Dư g.i.ế.c, thực sự chẳng thể Tạ Hoài Châu!

 

Giang sơn họ Nguyên vẫn còn trông cậy Tạ Hoài Châu!

 

"Điện hạ! Điện hạ, ngài ?" Tầm Trúc vội vàng lao tới hốt hoảng đỡ lấy ngài.

 

Bùi Độ cũng bước nhanh tới đỡ lấy mạn sườn bên của Nguyên Vân Nhạc, hạ thấp giọng : "Điện hạ, Thôi cô nương vẫn bình an, ngài đừng nổi giận!" Nguyên Vân Nhạc đầu, đôi mắt đỏ hoe Bùi Độ đầy vẻ thám thính, thầm đoán lời Bùi Độ là thật giả.

 

"Bùi Độ tuyệt dối." Bùi Độ cam đoan, "Nếu nửa phân sai lệch, trời đ.á.n.h thánh đ.â.m!" Nghe lời , bàn tay Nguyên Vân Nhạc đang nắm c.h.ặ.t cánh tay Bùi Độ mới nới lỏng : "Nàng đang ở ?"

 

Bùi Độ mím môi: "Có Cẩm Thư cô nương chăm sóc, Điện hạ cần lo lắng. Dù ... Thôi Tứ nương đến bên cạnh Điện hạ, Tạ đại nhân nhất định điều tra rõ ràng ngọn ngành về nàng mới dám cho phép nàng tiếp cận ngài."

 

Ngực Nguyên Vân Nhạc vẫn còn thắt đau đớn, nghiến răng, buông tay Bùi Độ và Tầm Trúc , xoay vén rèm bước ngược trở trong. Thấy Tạ Hoài Châu dậy, Nguyên Vân Nhạc chỉ tay mặt , gằn giọng đe dọa: "Ngươi đối xử với nàng như , tương lai nhất định sẽ hối hận kịp!"

 

"Nếu sớm Điện hạ khi gặp Thôi Tứ nương sẽ trở nên điên cuồng như nhập ma thế , thà rằng lúc nàng ăn hồ đồ sớm lấy mạng nàng ." Tạ Hoài Châu tỏa khí thế súc sát lẫm liệt, lời lẫy.

 

"Tốt, , ! Không ngờ một kẻ thông tuệ như Tạ Phò mã là một gã mù mắt!" Nguyên Vân Nhạc nhớ những lời từng về Tạ Hoài Châu mặt Nguyên Phù Dư mà hận thể tự c.ắ.n đứt lưỡi .

 

"Ngươi... ngươi thích tin thì tùy! Ngươi mau ch.óng trả cho ! Bằng sẽ để yên cho ngươi !" Buông lời hăm dọa xong, Nguyên Vân Nhạc bừng bừng nộ khí vén rèm bước , n.g.ự.c càng đau hơn.

 

Tầm Trúc đỡ Nguyên Vân Nhạc khỏi phủ Công chúa, Liễu Mi và Dư Vân Yến theo sát phía . Ra tới cổng phủ, Nguyên Vân Nhạc mới lệnh:

 

"Liễu Mi, ngươi và Dư Vân Yến một chuyến tới Huyền Ưng vệ, bảo Dương Tiễn Thành và Hà Nghĩa Thần xuống ngục Huyền Ưng vệ kiểm tra xem Thôi cô nương nhốt ở đó ! Ta sẽ phủ Trường công chúa ở phường Bình Khang!"

 

Thôi Tứ nương ở phủ Công chúa tại phường Hưng Đạo, nếu cũng ở ngục Huyền Ưng vệ, thì chỉ còn phủ Trường công chúa ở phường Bình Khang, hoặc là hành cung ở phường Khúc Giang. Hắn sẽ tìm từng nơi một, tin là tìm thấy tỷ tỷ .

Loading...