Con Rối Bóng - Chương 8

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2025-12-29 17:17:15
Lượt xem: 154

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1gCFB1MZa3

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trong lúc tán gẫu, chủ đề xoay xoay cuối cùng về cái xác nam núi hoang. Lục Ninh dường như cực kỳ hứng thú với chuyện , sáng sớm ngoài ngóng, mang về tin tức mới. Cái xác nam đó thợ săn, cũng khách du lịch bụi, mà là một con nghiện, đại khái là để trốn nợ mới trốn núi hoang, kết quả là c.h.ế.t cóng.

"Con nghiện ?" khẽ lặp một câu, giọng điệu mang theo sự oán hận mà chính cũng nhận : "Hại hại . C.h.ế.t là xong chuyện, đỡ khổ khác."

" , nếu là con nghiện thì đúng là đáng để đồng cảm." Đường Tịnh phụ họa.

"Chỉ phát hiện một cái xác thôi ?" cầm một quả trứng luộc, gõ nhẹ lên góc bàn hai cái.

"Chỉ một cái thôi mà..." Giọng Lục Ninh mang theo sự do dự: "Chị Mai, chị... thấy tin tức gì khác ?"

nhận lỡ lời, vội vàng : "Không , chỉ thuận miệng hỏi thôi."

Họ truy cứu sâu thêm, thở phào nhẹ nhõm. Sau bữa ăn, dọn dẹp bát đũa, Lục Ninh gọi Đường Tịnh bên núi hoang cảnh sát vẫn còn ở đó, là qua đó xem thử. Đã đến đây , nếu thể ghi quá trình phá án thì cũng coi như là một thu hoạch ngoài ý .

Nhìn bóng lưng họ rời , khẽ : "Trẻ tuổi thật , ngay cả c.h.ế.t cũng sợ, còn chủ động sáp gần."

"Chị sợ c.h.ế.t ?" Qua Vĩ tựa khung cửa, bỗng nhiên hỏi.

"Sợ, mà cũng sợ. Mạng của một , ông trời định sẵn ." năng hờ hững, , lời hỏi nhưng chần chừ hồi lâu, thậm chí nhất thời thẫn thờ.

"Chị Mai, tối qua... em chị đau chứ?"

Chủ đề đổi đột ngột khiến hình ngay lập tức, một cơn chột ập đến, kéo theo cả cơ thể cũng thấy yếu nhược.

"Xin , hôm qua uống nhiều quá, đó... chẳng nhớ gì cả."

"Không nhớ gì ?" Cậu khẽ một tiếng: "Vậy tại xin ? Em còn gì mà."

Trong lời của ẩn chứa cái bẫy trêu chọc, còn đường lui, chỉ đành đ.â.m lao theo lao: "Xin , dù cũng lớn hơn nhiều như , luôn coi là bậc hậu bối. Cậu, vợ con ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/con-roi-bong/chuong-8.html.]

"Cô quá khứ của em, mặc dù bây giờ em lương. Vả , hồi em ở vùng Giang Chiết, còn từng cặp với những chị lớn tuổi hơn chị nhiều, chị chị nhớ gì, thật sự chút đáng tiếc... Em còn hỏi chị, tay nghề của em mai một ." Thấy im lặng, khéo léo chuyển chủ đề: "Chị... tại luôn cảm thấy núi hoang chỉ một cái xác? Chẳng lẽ..."

siết c.h.ặ.t chiếc bát trong tay, nếu lúc nó vỡ tan, sự chột và bí mật của sẽ còn chỗ nào che giấu.

Qua Vĩ biểu hiện giống như một nội tình.

Có lẽ, khi c.h.ế.t, cô hề gặp mặt . Cô của bây giờ, còn vẻ bóng bẩy, còn tinh thần, giống như một già mục nát.

"A Vĩ." Ngày thường, gọi là ông chủ Qua, lúc đổi cách xưng hô, giọng cố ý dịu dàng và mang vẻ nịnh nọt: "Chuyện lung tung đấy."

--- Chương 6 ---

Kế hoạch nảy sinh biến , tự nhủ đừng hoảng, nếu thật sự là một xác nam thì liên quan đến . Lùi một vạn bước, cho dù t.h.i t.h.ể của cô phát hiện, thì đó cũng trong dự tính của chúng . Tuyệt đối tự loạn bước chân, tự hù dọa chính , để vô cớ rước lấy sự nghi ngờ.

Hai ngày , tĩnh tâm thiện những công đoạn cuối cùng cho phần đầu của con rối bóng. Chờ khi nó thành, đem ráp nó với phần cắt bằng da lừa từ : áo da, quần ống loe, giày cao gót, còn cả một cây đàn ghi- nhỏ, trông phong trần. Lắp xong que điều khiển, thử cử động nó hòm diễn một hồi.

Con rối mắt dường như thực sự thổi hồn , lẽ tĩnh lặng, nhưng thấy tiếng của cô : " , sống cho dáng con , để cho những kẻ coi thường sáng mắt ." thậm chí rõ nét ngạo nghễ nơi khóe môi, cái tư thế chẳng chịu cúi đầu .

Chúng từng là quen cũ, ở giữa bặt vô âm tín nhiều năm, đến khi gặp chẳng chút xa lạ. Cô từng sống thành dáng vẻ mà tận đáy lòng khát khao, bao nhiêu năm trôi qua, vẫn nhớ rõ diện mạo của cô lúc đó, rõ ràng như thuở ban đầu.

Buổi tối sẽ chính thức cảnh diễn kịch. dựng sân khấu từ sớm ở giữa sân, treo tấm màn bằng lụa trắng gọi là "màn sáng", những con rối, phông nền, và các đạo cụ nhỏ đều chuẩn sẵn sàng. Diễn kịch bóng thể thiếu đèn, năm xưa theo ông nội diễn thường dùng bóng điện, trừ khi chủ nhà đặc biệt yêu cầu phong vị cổ xưa thì mới tốn công thắp đèn dầu.

Lần đầu tiên, quyết định dùng đèn dầu. Ngọn lửa chao đảo yên, hắt lên khiến con rối cũng khẽ run rẩy, giống hệt như cuộc đời trôi nổi bất định của và cô . Một thể điều khiển nhiều con rối, múa, mở miệng hát, chỉ nhạc cụ kèm là dựa cuộn băng cassette chuẩn từ .

Mọi thứ sẵn sàng. Để tăng thêm bầu khí, trong trấn còn cử vài dân đến đóng vai khách xem ủng hộ.

tấm màn sáng, diễn một câu chuyện trong vở "Nấu Cạn Kiếp Người" mà từng hát đây: Nặn Tượng Bồ Tát.

 

Loading...