hiện tại, nếu theo lời cảnh sát , lúc gặp Khâu Lĩnh thì bà c.h.ế.t, hành động lúc đó của liệu ...
Không, từng di chuyển t.h.i t.h.ể của bà . Vậy thì , chắc chắn khác đến hiện trường. Người cuối cùng giấu bà là Sử Kiện Dân là Qua Vĩ?
Còn về lý do... câu trả lời cho vấn đề chỉ thể để phía cảnh sát giải đáp thôi.
"Đường Tịnh và Lục Ninh của đài truyền hình ?"
"Chưa ." Giọng của Qua Vĩ vọng qua màn mưa, chút rõ ràng: "Họ về mối quan hệ giữa em và Khâu Lĩnh, nhận định đó là một đề tài tuyệt vời nên theo sát. Đài truyền hình phê duyệt, họ sẽ tiếp tục ở nhà nghỉ, còn về phim quảng bá cho thị trấn sẽ tách biệt với đề tài và tiến hành như thường lệ, chỉ là thời gian phát sóng lùi ."
"Được." đáp . Vở kịch đó diễn xong, phim chiếu đối với còn quan trọng. Phim quảng bá cho một thị trấn nhỏ, dù như hoa cũng chẳng tạo nên sóng gió gì lớn. Ngược là , thông qua cuốn sách đó, vài vở diễn, cùng với vụ án mạng ly kỳ , trở thành đề tài bàn tán hơn cả một vùng phong cảnh tĩnh lặng.
Nghi ngờ vẫn tan biến, nhưng ngay cả khi thực sự là hung thủ, cũng là kẻ xa. một quá khứ bi t.h.ả.m, những ân oán tình thù ly kỳ, còn một cái nghề truyền thống để mưu sinh. Đây là thời đại của lưu lượng, họ sẵn lòng sâu chuyện vì tin tưởng sự trong sạch của , cũng chờ " minh oan", mà là vì nhạy bén đ.á.n.h rằng chuyện sẽ bùng nổ một đợt thảo luận cực lớn.
Họ giúp thuê luật sư cũng chẳng qua là nợ họ một ân tình.
Quay nhà nghỉ, Đường Tịnh và Lục Ninh đón , chào hỏi và gửi lời cảm ơn tới họ. Qua Vĩ bảo tắm nước nóng cho ấm , cũng để xua vận đen.
tắm sạch mệt mỏi, xuống bàn ăn trong phòng ăn nhỏ của nhà nghỉ. Đường Tịnh và Lục Ninh đợi sẵn ở đó từ sớm.
Qua Vĩ đẩy một bát mì sốt thịt đến mặt : "Ra ăn sủi cảo, về nhà ăn mì, ăn ."
thực sự đói, cầm đũa lùa cả nước lẫn mì miệng, sợi mì dai, nước sốt cũng thơm. Qua Vĩ đặt lên bàn thêm hai đĩa thức ăn, một đĩa rau hầm và một đĩa sườn hầm.
"Đừng chỉ ăn mì, ăn chút thức ăn ." Qua Vĩ xuống, rót rượu chiếc ly nhỏ mặt : "Anh uống với em một chút, chuyện qua ."
Đường Tịnh líu lo ngớt, giơ chiếc điện thoại chứa những "thông tin mật" mà cô vất vả nài nỉ xin từ phía cảnh sát.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/con-roi-bong/chuong-17.html.]
"Chị Mai, cái gã Sử Kiện Dân đó đúng là gì!" Đường Tịnh phẫn nộ : "Vợ kể, nghiện ngập, bạo lực gia đình, còn định lừa chị về để tiếp tục hút m.á.u đấy! Thời đại nào mà còn mơ tưởng thê thành đàn, chữ nghĩa đúng là học cho phí cơm phí gạo."
Tay cầm đũa của siết c.h.ặ.t, răng c.ắ.n làn môi khô khốc.
Lục Ninh bổ sung ở bên cạnh, giọng điệu bình tĩnh hơn nhiều: "Còn về bạn đó của chị... nhà của bà lạnh lùng. Bảo họ đến thị trấn để hỗ trợ điều tra mà ai chịu đến. Đứa con trai từ nhỏ bỏ rơi nên nhận ; đàn ông cũng bảo liên quan gì đến bà . Dường như sự sống c.h.ế.t của bà chẳng ai thèm bận tâm cả."
Những lời họ như một con d.a.o khắc lạnh lẽo, cứa từng nhát, từng nhát tim .
Khâu Lĩnh, bà đều thấy chứ.
Họ dựa chút quan hệ m.á.u mủ đó để dễ dàng trói buộc bà, đ.á.n.h cắp vinh quang vốn thuộc về bà, lưng vứt bỏ bà như một chiếc giày rách.
Bà im lặng nuốt lấy tất cả, nhưng chẳng ai ghi nhớ lòng của bà.
Khâu Lĩnh ơi! Thế gian , bao giờ dành cho bà sự dịu dàng .
Trong lúc chuyện, dùng khóe mắt liếc Qua Vĩ. Trên mặt thấy chút gợn sóng nào, nỗi đau thương của Khâu Lĩnh đối với giống như một câu chuyện phiếm liên quan. Anh bình tĩnh như một ngoài cuộc, chỉ khi ánh mắt chạm với mới khẽ gật đầu, ý tứ đó hiểu, đang cảm ơn vì giữ kín đoạn quá khứ giữa và bà , kể cho ai .
Nhân lúc Qua Vĩ rời vệ sinh một lát, khẽ với hai biên tập: "Hai thể giúp một việc , tìm biên tập phụ trách cuốn sách 'Chử Dư Sinh' (Nấu nốt quãng đời còn ) xem thể lấy bản thảo gốc ban đầu ."
Đường Tịnh thông minh, nhận cố ý tránh mặt Qua Vĩ nên hiểu ý ngay, đáp: "Được, chị Mai, chuyện cứ để em lo. chị cho em thông tin độc quyền đấy!"
gật đầu, dù thì những chuyện tạm thời cũng đơn vị truyền thông nào khác tỏ hứng thú.
Qua Vĩ , thứ vẫn bình thường. Mọi ăn uống vui vẻ, tiếng mưa ngoài cửa sổ, cũng coi như là dễ chịu.
Buổi tối, cuộn chiếc giường trong căn phòng nhỏ, tâm trí bay bổng, ngoài dự đoán, Qua Vĩ mò và xuống cạnh .