Con Rối Bóng - Chương 11

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2025-12-29 17:19:13
Lượt xem: 139

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6fawO0me9o

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Bị lừa như thế, lúc đó chị ầm lên ?"

"Muốn chứ, nhưng nếu ầm lên thì chẳng ai chống lưng cho , chịu thiệt cuối cùng vẫn là thôi. chỉ rời xa cái gia đình đó, mấy năm đó coi như đem cho ch.ó ăn."

"Chị và đó còn liên lạc ?"

"Không."

"Nghĩ kỹ , nghĩ cho thông hãy , rốt cuộc là ?"

"Không liên lạc gì hết." lắc lắc cái đầu đang nặng trĩu: " rời làng Bắc năm ba mươi ba tuổi, tròn mười năm , từng gặp ." ngước mắt lên, giả vờ ngơ ngác hỏi: "Anh ... xảy chuyện gì?"

"Chúng xác minh , c.h.ế.t núi hoang chính là Sử Kiện Dân."

"Làm thể?" Cảm xúc của dường như đột ngột mất kiểm soát, giọng tức thì tăng lên vài tông.

"Sao thể?" Một nam cảnh sát bên cạnh đột nhiên cắt ngang lời , ánh mắt sắc lẹm chằm chằm .

--- Chương 8 ---

Sử Kiện Dân c.h.ế.t , đương nhiên trở thành nghi phạm. Với quá khứ giữa , cùng với nỗi hận thù cố chấp thể xóa nhòa , phía cảnh sát đầy đủ lý do để nghi ngờ . Họ liên tục tra hỏi chuyện cũ, như chìm đau khổ nhiều, may mà trong máy của Lục Ninh còn lưu giữ những lời bộc bạch lúc say rượu đêm đó của .

Sau khi tìm hiểu về quá khứ của và Sử Kiện Dân, sự nghi ngờ trái càng nặng nề hơn. Động cơ quá rõ ràng, cộng thêm đoạn video ghi một cách "trùng hợp" như , trái trông giống như một vở kịch dàn dựng công phu. Lời bộc bạch đêm đó của là lời thật lòng lúc say, là một kịch bản mưu đồ khác, trong nhất thời thật khó phân định.

Mặc dù Đường Tịnh và Lục Ninh chứng cho rằng đoạn thổ lộ đó bắt nguồn từ yêu cầu của họ, chỉ để phong phú thêm câu chuyện về với tư cách là kế thừa di sản phi vật thể. Dù , vẫn mời đồn cảnh sát, trong phòng thẩm vấn để tiếp nhận tra hỏi.

"Anh cảnh sát," ngước mắt lên, cẩn thận hỏi: "Sử Kiện Dân rốt cuộc là c.h.ế.t như thế nào?"

Hai vị cảnh sát trao đổi ánh mắt, lớn tuổi hơn đẩy mấy tấm ảnh đến mặt . mím c.h.ặ.t môi, đón lấy.

Trong ảnh là một tòa nhà bỏ hoang từ lâu núi hoang mà trong trấn đều quen thuộc. Trước nhà đầu tư khai thác núi hoang để xây khách sạn nghỉ dưỡng, nhưng ngay khi khởi công thì những chuyện tà môn liên tục xảy , còn mất mạng. Sau lời đồn rằng động chạm đến long mạch chôn chân núi. Tòa nhà cứ thế để , giờ đây trở thành trạm tiếp tế tạm thời cho dân phượt và là nơi ẩn nấp của một thợ săn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/con-roi-bong/chuong-11.html.]

Tuyết đọng nuốt chửng bãi phế tích , trong phế tích một " băng" cứng đờ, chính là Sử Kiện Dân.

Trên mặt một lớp băng mỏng, lớp băng hiện màu hồng đào và xanh tím quái dị, khóe miệng kéo giãn một cách tự nhiên, tạo thành một nụ quỷ dị kinh hoàng như . Một nửa tuyết phủ lấp, chỗ tuyết nhô lên ở mắt cá chân nhuốm thành một màu đỏ tươi đập mắt.

Dạ dày trào lên nước chua, nôn khan hai tiếng, dời tầm mắt khỏi bức ảnh: "Anh đang ?"

"Kiểu 'nụ ' một thuật ngữ chuyên môn gọi là 'nụ co quắp', là triệu chứng khi c.h.ế.t cóng." Cảnh sát kiên nhẫn trả lời.

"Vậy là Sử Kiện Dân c.h.ế.t cóng?"

"Pháp y bước đầu nhận định, bẫy thú giấu trong đó kẹp c.h.ặ.t, dẫn đến mất m.á.u, hạ nhiệt và phát sinh nhiều phản ứng căng thẳng."

Nhiều cách diễn đạt chuyên nghiệp của cảnh sát chỉ hiểu lờ mờ, nên hỏi: "Vậy là c.h.ế.t đau đớn?" Dứt lời, một tia khoái cảm suýt chút nữa vọt khỏi cổ họng.

"Cái c.h.ế.t của khiến chị thấy hả ?" Cảnh sát dường như bắt cảm xúc của , giọng điệu bằng phẳng nhưng sắc bén.

"Có một chút." kéo khóe miệng: "Anh hận nhất đời , dù qua bao nhiêu năm, vẫn nguyền rủa c.h.ế.t t.ử tế. ... nguyền rủa phạm pháp chứ, thưa cảnh sát?"

"Đơn thuần nguyền rủa quả thật cấu thành tội phạm." Một cảnh sát đầu đinh, đeo kính tiếp lời, lấy một túi vật chứng, trong túi là một dải ruy băng màu hồng bạc màu xám xịt, lờ mờ nhận hình dạng chiếc nơ bướm. "Đã thấy cái bao giờ ?"

"Một cái... nơ bướm." Mắt và giọng của dường như một thứ gì đó trong ký ức xa xăm kéo , run rẩy hỏi: "Tìm thấy ở ?"

"Trong túi lót bên trong áo của Sử Kiện Dân."

Lý trí dần trở , cuối cùng cũng thấu đây là cái bẫy cô giăng cho . Chiếc nơ bướm đó là trò đùa thuở thiếu thời của chúng , cũng là mật hiệu cam kết với , thấy nó cho đối phương một việc để báo đáp. Cho nên, cái c.h.ế.t của Sử Kiện Dân là "món quà" cô tặng cho .

Và món quà hậu hĩnh cần qua . Vậy nên cô giúp cô g.i.ế.c , g.i.ế.c ai? Qua Vĩ ?

Da đầu như ai đó túm c.h.ặ.t, cô hiểu rõ Sử Kiện Dân là hận nhất, thì Qua Vĩ chính là hận nhất? rõ ràng , dù tình yêu của họ thành thì cũng là yêu của cô ...

 

Loading...