Tần Thiên Thừa vốn vẫn cúi đầu ôm Đường Đường gì, thì bất ngờ ngẩng phắt đầu lên, hai mắt đỏ hoe, ánh khẩn thiết hướng thẳng về phía : “Mộng Mộng, ly hôn.”
, chậm rãi lên tiếng: “Được thôi.”
Nghe đến đó, gương mặt xám xịt bại hoại của Tần Thiên Thừa thoáng hiện lên chút thần sắc.
ngay đó, chút hy vọng chính câu tiếp theo của phá tan:
“Không ly hôn cũng , nhưng trong nhà cô thì sẽ . Anh đưa nó về nơi ban đầu , chúng bắt đầu từ đầu.”
Vừa dứt lời, Đường Đường ôm c.h.ặ.t lấy Tần Thiên Thừa bật nức nở: “Ba ơi, con rời xa ba. Đường Đường còn , thể mất luôn cả ba nữa.”
Tần Thiên Thừa con bé đến xót lòng, vòng tay ôm nó càng siết c.h.ặ.t hơn, miệng thì ngừng dỗ dành: “Đường Đường ngoan, ba sẽ bỏ con .”
, từng chữ từng chữ chậm rãi : “Anh nghĩ cho kỹ , nó thì .”
Còn trong lòng thì chỉ nghĩ đúng một câu: thôi nhanh lên ơi, quyết cho lẹ lên, đừng lỡ nồi lẩu ăn mừng của nữa.
12
Tần Thiên Thừa nhíu c.h.ặ.t mày, nhưng vẫn hề buông cánh tay đang ôm Đường Đường .
Nhìn bộ dạng là đủ , từ tận đáy lòng vẫn luôn tin rằng Đường Đường chính là con ruột của và Đường Điềm Điềm.
“Mộng Mộng, xin em, cho thêm chút thời gian , nhất định sẽ khiến em một nữa bằng lòng ở bên .”
Nhìn dáng vẻ giả vờ thâm tình của , thật sự lười đến mức chẳng buồn để ý, trong lòng chỉ đang tính xem thế nào để lát nữa Tần Thiên Thừa lập tức cùng đến Cục Dân chính thủ tục ly hôn.
Bên cạnh, lão Hà chẹp miệng một tiếng, xuống đồng hồ cổ tay: “Đi thôi, chọn ngày bằng gặp ngày. Vừa bạn ở Cục Dân chính, còn chen hàng một chút.”
Lão Hà ơi, thì ông cứ thêm vài câu nữa , lát nữa nồi lẩu chắc chắn phần của ông.
Tần Thiên Thừa dùng ánh mắt cầu xin : “Mộng Mộng, giờ chẳng chuẩn gì cả thì Cục Dân chính thế nào , là để hôm khác …”
lấy bản thỏa thuận ly hôn mà chuẩn từ sớm: “Không , chuẩn xong hết . Lão Hà đúng đấy, chọn ngày bằng gặp ngày. Căn nhà chúng đang ở là do ba mua, sẽ lấy . Công ty và xe đều thuộc về . Cổ phần lấy một phần nào. Tiền tiết kiệm trong nhà chia đôi. rõ hết cả , xem , nếu vấn đề gì thì ký tên.”
“Kiều Mộng, em…” Tần Thiên Thừa đẩy mạnh Đường Đường , trừng mắt như một con sư t.ử đang nổi giận.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/con-gai-nuoi-cua-toi-muon-tro-thanh-tra-xanh/9.html.]
Ba và lão Hà đồng loạt bước lên chắn mặt .
Có nhà phía che chở, cảm giác đúng là thật .
“Tần Thiên Thừa, giờ vốn coi trọng , ngờ vì một ngoài mà đối xử với Mộng Mộng như .”
Bây giờ Tần Thiên Thừa khổ cũng chẳng , càng dám thừa nhận Đường Đường là con của , cuối cùng chỉ thể ép ký bản thỏa thuận ly hôn.
Trên đường đến Cục Dân chính, ba lái chiếc xe mới của ông nhanh đến mức như bay, cuối cùng cũng kịp tất thủ tục giờ tan .
“Mộng Mộng…” Tần Thiên Thừa kéo tay , lúc đang chuẩn rời , vành mắt đỏ hoe, “Anh xin , thật sự ngờ chuyện thành thế …”
rút tay khỏi tay , khẽ chậc một tiếng: “Tần Thiên Thừa, rốt cuộc bao nhiêu bộ mặt ?
“ đừng vội, chuyện vẫn kết thúc .”
Sau khi tin Tần Thiên Thừa ly hôn, của Đường Điềm Điềm lập tức dẫn theo Đường Đường vội vã chạy tới.
Vừa thấy vẫn rời , bà bám c.h.ặ.t lấy ống tay áo của Tần Thiên Thừa, trợn trắng mắt lên tận trời: “Thiên Thừa, với con từ lâu , loại đàn bà đáng tin. Ly hôn càng , con xứng đáng với hơn. Huống chi con còn Đường Đường nữa, con gái ruột đấy.”
Cái vẻ vênh váo ngạo mạn chẳng khác nào một mụ tiểu tam mới cướp ngôi chính thất thành công.
Mẹ tức đến mức bước lên cãi cho lẽ, nhưng kéo .
Không đáng phí lời với loại ngu xuẩn .
Huống hồ, bà cũng chẳng còn vui vẻ thêm mấy phút nữa .
lấy từ trong túi bản giám định quan hệ huyết thống, đưa cho Tần Thiên Thừa, hiệu mở xem.
Ánh mắt lướt qua nhanh, cuối cùng dừng ở dòng chữ phía : “Xác suất quan hệ cha con là 0, cơ sở sinh học chứng minh Tần Thiên Thừa và Đường Đường quan hệ huyết thống.”
ghé sát tai , vui vẻ nỗi đau của khác mà chậm rãi : “Nhìn bây giờ giống hệt một kẻ đổ vỏ cho đấy.”
Tần Thiên Thừa lập tức phát điên.
Anh hung hãn trừng mắt của Đường Điềm Điềm, vẫn còn đang ngừng lải nhải, khi tất cả còn kịp phản ứng, siết mạnh lấy cổ bà , nghiến răng nghiến lợi gầm lên: “Chẳng chính bà Đường Đường chắc chắn một trăm phần trăm là con ! Bà lừa , còn chuyển cho bà bao nhiêu tiền! Đồ già khốn nạn hổ!”