Bên còn dỗ Tần Thiên Thừa , thì Đường Đường ôm c.h.ặ.t lấy chân : “Ba ơi, con, con , chỉ là con vô tình trượt chân đụng dì Kiều thôi, con cố ý .”
Bị hai họ cho ầm ĩ đến mức đầu óc nổ tung, chỉ đành sức nháy mắt với dì Trần, hiệu cho dì đưa Đường Đường xuống .
Tần Thiên Thừa vẫn bám lấy buông, nhất quyết đòi cho lẽ.
“Đủ , Kiều Mộng, cô xem bây giờ cô thành bộ dạng gì , Đường Đường vẫn chỉ là một đứa trẻ, cô tính toán với nó gì?”
Tần Thiên Thừa đang rơi trạng thái cuồng loạn như một kẻ điên, bình thản : “Anh gì , đừng so đo với trẻ con nữa. Nó chỉ là nghịch dại, tay nặng nhẹ thôi, chứ cũng cố ý.”
Với , chẳng tất cả đều là do chính chiều hư nó ?
Ngay từ đầu tiên Đường Đường vu oan cho , về phía nó .
Mọi chuyện đến nước , chẳng qua chỉ là tự gieo gì gặt nấy mà thôi.
10
Tần Thiên Thừa buông tay , bằng ánh mắt thể tin nổi, bất ngờ siết c.h.ặ.t hai vai mà lắc mạnh, dáng vẻ như kẻ phát cuồng.
“Em ý gì ! Đường Đường nó đang dối, nó hề trượt chân gì cả, nó rõ ràng đẩy xuống!”
thấy thật nực , liền ngẩng mặt lên : “Tần Thiên Thừa, bình tĩnh . Chẳng chính từng , trẻ con thì dối gì chứ. Anh là lớn , còn chấp nhặt với một đứa trẻ, lát nữa sẽ bảo Đường Đường xin .”
bắt chước đúng giọng điệu mà ngày thường vẫn dùng để với .
Mỗi một câu , sắc mặt của càng khó coi thêm một phần.
Đến khi hết, trợn mắt gân cổ gào lên với : “Xin thì ích gì? Nó suýt nữa hại c.h.ế.t !”
đón ngay lời : “ , xin thì ích gì chứ. nó hại c.h.ế.t, chẳng vốn là ?”
Trong chớp mắt, Tần Thiên Thừa như quả bóng xì , cả xụi xuống.
Anh buông tay , yếu ớt mở miệng: “Mộng Mộng, … … trẻ con cũng dối… bình thường ở mặt , nó ngoan…”
mà lạnh: “Tần Thiên Thừa, chẳng lẽ đây là đầu tiên với rằng Đường Đường thích , còn dối để vu oan cho ?
“Lúc nó đẩy ngã xuống cầu thang, gì? Mộng Mộng, nó còn nhỏ, em đừng trách nó.
“Sao bây giờ đổi thành , mới mấy ngày mà chịu nổi?
“Còn thì ? Cái kiểu sống thế , chịu đựng suốt một năm trời!
“Những chuyện , thật sự ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/con-gai-nuoi-cua-toi-muon-tro-thanh-tra-xanh/7.html.]
“Đương nhiên là .
“Chỉ là từng tin mà thôi.
“Anh thà tin một đứa trẻ nhận nuôi, cũng chịu tin chính vợ .
“Tần Thiên Thừa, lòng lệch thật quá đáng.”
Bao nhiêu tức giận, tủi , uất ức mà nuốt xuống suốt một năm nay, giờ đây như tìm lối thoát, cứ thế ào ạt trút ngừng.
Cuối cùng, chằm chằm chớp mắt, bình tĩnh đ.â.m nhát d.a.o cuối cùng:
“Anh xem, một đứa trẻ nhận nuôi, vì thể mang ác ý lớn đến với ?”
Tần Thiên Thừa hoảng thật .
Anh luống cuống đưa tay ôm lấy : “Xin em, Mộng Mộng, sai , nhất định sẽ như thế nữa, em tin .”
đẩy tay : “Tần Thiên Thừa, câu xin là lời vô dụng nhất đời ?”
“Xin em, Mộng Mộng, sẽ thành thế … xin em cho một cơ hội bù đắp, em thế nào cũng đồng ý.”
“Được thôi.” lau những giọt nước mắt đang trào dữ dội vì cảm xúc vỡ òa, đôi mắt đỏ hoe . “Ngày mai với một chuyến đến Sở Kế hoạch và Đầu tư.”
Tần Thiên Thừa cứng , trong mắt tràn đầy hoảng loạn.
“ tiếp tục ở nhà trông con nữa, cần công việc của riêng .”
“Được, , , đồng ý hết, trong nhà cứ để dì Trần chăm sóc. Em ? Về công ty nhà , về xưởng của ba?”
“ đăng ký một công ty riêng, cần cùng chụp ảnh xác nhận, đó chính là cơ hội để bù đắp cho . Hay là, đến chuyện cũng ?”
, như , ném thêm một quả b.o.m nữa: “Hai hôm đưa dì của về nhà, thấy Đường Đường vẻ với bà lắm đấy. Nhìn kỹ thì hai đó còn khá giống nữa, chừng chính dì xúi giục Đường Đường thì ?”
Lời thốt , sắc mặt Tần Thiên Thừa lập tức trở nên vô cùng khó coi: “Vậy … để ý kỹ. Mộng Mộng, em gì cũng ủng hộ, chỉ là công ty đó là do hai chúng một tay gây dựng, em nỡ lòng nào hủy nó ?”
Anh siết c.h.ặ.t t.a.y , lời lẽ chân thành tha thiết.
tâm huyết của chúng , chẳng sớm chính hủy hoại ?
Việc đăng ký công ty mới diễn thuận lợi ngoài dự đoán.
gần như chẳng cần tốn thêm lời nào, cũng khiến Tần Thiên Thừa đồng ý đưa Đường Đường lớp học hè.
còn thuê thêm một giúp việc kinh nghiệm, để chăm sóc Tần Thiên Thừa trong thời gian ở cữ sảy thai.