hất tay Tần Thiên Thừa thẳng ngoài.
“Kiều Mộng, em ý gì ?” phía vang lên tiếng hét ch.ói tai của Tần Thiên Thừa.
đầu , dùng chính giọng của chậm rãi : “Chẳng luôn xã giao mệt, còn mỗi ngày chỉ ở nhà chăm con mà cũng xử lý nổi mối quan hệ với Đường Đường ? Bây giờ đổi ở nhà hưởng phúc đấy.”
“ còn đang giường bệnh, em là ! Em còn là ?” Tần Thiên Thừa tức giận gào lên.
thở dài: “Mộng Mộng, Đường Đường vẫn còn nhỏ, tìm con bé , lát nữa sẽ thăm em.”
Tần Thiên Thừa giường, vẻ mặt đầy kinh ngạc, hai hàng lông mày cau c.h.ặ.t .
Trước khi kịp mở miệng, bình thản : “Kiều Mộng, em là lớn , đừng lúc nào cũng so đo với trẻ con.”
Sắc mặt Tần Thiên Thừa lập tức đổi, hiểu đang ngạc nhiên điều gì.
Những lời , chẳng cũng từng với ?
Trong bữa tiệc mừng thọ sáu mươi tuổi của ba . Khi đó Đường Đường mới đến nhà, con bé gặp lạ, cũng hiểu nên đặc biệt nhờ dì Trần đến chăm sóc nó.
Bữa tiệc bắt đầu, ba đang hớn hở khoe rằng ông một con rể .
Tần Thiên Thừa nhận một cuộc điện thoại mặt vội vàng rời .
Anh : “Mộng Mộng, Đường Đường ở nhà một sợ, về xem một lát sẽ ngay.”
kéo , định dặn lái xe cẩn thận.
Anh tưởng , mặt bao nhiêu liền hất tay , giọng lạnh nhạt : “Kiều Mộng, em là lớn , đừng chấp nhặt với trẻ con.”
Vì sẽ ngay, nên ba cứ đợi về cả nhà cùng cắt bánh. Chúng chờ mãi đến mười giờ tối, Tần Thiên Thừa vẫn , gọi điện cũng bắt máy.
lo xảy chuyện, chỉ thể vội vàng cắt bánh xong chạy về nhà.
Khi về đến nơi, Tần Thiên Thừa đang ôm Đường Đường trong lòng, ngủ say.
Hình ảnh hai họ tựa khiến thoáng chốc cảm thấy chính là cha ruột của Đường Đường.
4
Ngày hôm , dẫn Đường Đường đến bệnh viện thăm Tần Thiên Thừa.
Vừa thấy , nhịn mà trách móc: “Em , đợi em cả đêm.”
Cảm giác chờ đợi, dễ chịu đúng ?
Đường Đường chui từ phía : “Dì Kiều, dì đừng trách ba.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/con-gai-nuoi-cua-toi-muon-tro-thanh-tra-xanh/2.html.]
Khi thấy con bé, mắt Tần Thiên Thừa sáng lên, ánh mắt cũng trở nên dịu dàng hơn: “Đường Đường, hôm qua con chạy ? Ba lo c.h.ế.t .”
Hôm qua tìm thấy Đường Đường, thật sự lo lắng, dù thích con bé đến cũng thể bỏ mặc một đứa trẻ ở ngoài một .
và dì Trần tìm khắp khu chung cư mấy vòng, tìm gọi, còn nhờ ban quản lý trích xuất camera. Xem xong mới phát hiện con bé căn bản hề xuống lầu, mà trốn trong tủ quần áo, mặc cho chúng gọi thế nào cũng lên tiếng, lúc đó dì Trần mới gọi điện cho “Tần Thiên Thừa”.
Đường Đường giường bệnh của Tần Thiên Thừa, mắt rưng rưng nước: “Dì Kiều, con xin , hôm qua ba vội đưa dì đến bệnh viện nên để con ở nhà một , con sợ, con ngoài tìm hai nhưng đường. Con cố ý đẩy dì , ba con . Dì Kiều, dì đừng giận con, là con , con chỉ sợ sẽ còn ba nữa…”
“Dì Kiều, con đặc biệt mua bánh nhỏ cho dì, dì mau ăn thử .” Đường Đường ngoan ngoãn đưa chiếc bánh đến mặt Tần Thiên Thừa.
Anh định ăn, chiếc bánh đột nhiên rơi xuống đất, chiếc bánh chocolate xinh lăn một vòng dính đầy bụi bẩn.
Tần Thiên Thừa còn kịp hiểu chuyện gì xảy thì thấy Đường Đường rụt rè kéo tay , xin :
“Dì Kiều, con xin , con sai , dì đừng giận con.”
“ …” Tần Thiên Thừa mở miệng giải thích.
Chưa kịp xong, Đường Đường dùng đôi mắt long lanh : “Ba, ba đừng trách dì Kiều, là con , là con cầm chắc.”
Những chuyện như thế , lúc đầu cũng để tâm, chỉ nghĩ là đứa trẻ mới đến môi trường xa lạ nên sợ hãi, vì thế mới ôm hết về .
Cho đến khi mối quan hệ giữa và Tần Thiên Thừa ngày càng , mới nhận , càng như , Tần Thiên Thừa càng cho rằng gì đó với Đường Đường, khiến con bé sợ đến thế.
đành giảng hòa, đưa tay nhẹ nhàng xoa đầu Đường Đường an ủi: “Không , lẽ dì Kiều chỉ là quá mệt thôi.”
“À, bánh nhỏ, dì Kiều còn ăn mà.” Đường Đường lon ton chạy , lấy từ trong túi giấy một chiếc bánh khác, đưa đến miệng Tần Thiên Thừa.
Gương mặt Tần Thiên Thừa lập tức trở nên vui vẻ, như thể chuyện thật sự chỉ là một sự cố nhỏ.
lạnh lùng hai họ như cha hiền con thảo, vui vẻ ăn hết cả chiếc bánh.
Không lâu , thở của Tần Thiên Thừa bắt đầu trở nên dồn dập.
Anh há miệng thở gấp, mồ hôi lạnh chảy dọc theo má, da nổi lên dày đặc những nốt mẩn đỏ.
Hai tay sức cào cổ, cả ngừng giãy giụa.
vội vàng chạy ngoài gọi bác sĩ.
Khi cùng bác sĩ , Tần Thiên Thừa trợn trắng mắt, ngửa giường, hai chân co giật liên hồi.
Còn Đường Đường một bên, ánh mắt đờ đẫn, đang nghĩ gì.