Cô Vợ Nhỏ Đanh Đá Thập Niên 80: Đại Lão Nhà Tôi Có Mỏ Vàng - Chương 385: Nhưng Lão Nào Có Biết Tôi Là Ai
Cập nhật lúc: 2026-05-07 12:47:30
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8Km8FTK5VQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đám bắt đầu tỏ vẻ nóng ruột. Gã thanh niên tỏ bồn chồn hơn cả, sốt sắng đề nghị: “Để trong gọi họ nhé!”
Liễu Nguyệt Nha hờ hững gật đầu: “Được thôi! mà… cẩn thận chút nhé, trong đó gài bẫy đấy… Mỏ vàng mà, ai chẳng thèm khát, đề phòng trộm cướp chứ!”
Vừa , khóe mắt cô kín đáo liếc về phía chân của gã.
Gã thanh niên đang định sải bước trong, cô thế liền rụt chân ngay tắp lự: “Khụ, cái đó… thì… chờ thêm chút nữa cũng chẳng ! Vào trong đó khói bụi mù mịt, nồng nặc mùi hôi, ngột ngạt lắm…”
Mấy gã đưa mắt , ý định xung phong hang đều tan biến như bong bóng xà phòng.
Chờ đến khi tiếng đục đá trong hầm dần im bặt, Liễu Nguyệt Nha mới cất tiếng gọi thêm nữa.
Một lát , Vũ Quảng Húc dẫn theo một toán thợ lò lục tục .
Cả đám mặt mày lấm lem bụi đất, ai nấy đều đeo khẩu trang kín mít. Ra đến cửa hang, họ lượt tháo khẩu trang xuống, dán mắt những vị khách mời.
Liễu Nguyệt Nha giới thiệu: “Đây là Vũ Quảng Húc, chồng … Còn đây là đồng chí Tôn Hải Dương đến từ Cục Bảo vệ Môi trường!”
Gã đàn ông tự xưng là Tôn Hải Dương tiến lên phía , chìa tay bắt tay Vũ Quảng Húc, thái độ vẫn cố giữ nét lịch thiệp: “ là cán bộ bên Cục Bảo vệ Môi trường, hôm nay đến đây để kiểm tra hồ sơ đ.á.n.h giá tác động môi trường của mỏ vàng.”
Vũ Quảng Húc đảo mắt gã, chậm rãi đáp: “Nếu nhớ lầm, theo quy định thì hồ sơ 5 năm mới xét duyệt một mà nhỉ? Mỏ mới hoạt động đầy 1 năm, lẽ nào… quy định gì mới ban hành ?”
Dường như lường phản ứng của Vũ Quảng Húc, Tôn Hải Dương trơn tru đáp lời: “Chúng trách nhiệm giám sát và thanh tra định kỳ các hoạt động khai thác. Bất kỳ sai phạm nào đều phát hiện và xử lý kịp thời!”
Vũ Quảng Húc gật gù, ừ thì, lý lẽ cũng lọt tai đấy.
“Thế , các đồng chí kiểm tra mục nào, chúng xin dốc lòng hợp tác!”
“Trước mắt, xuất trình cho xem hợp đồng thuê đất và giấy phép khai thác vàng!”
Liễu Nguyệt Nha lập tức mở chiếc túi giấy kraft, lấy bản hợp đồng thuê đất và giấy phép khai thác vàng trao tận tay Tôn Hải Dương.
Ba gã cũng tò mò xúm xem.
Thời buổi , nhiều kẻ mượn danh hợp đồng thuê đất hoặc giấy phép khai thác khoáng sản khác để lén lút đào vàng. Những hành vi sai trái một khi phát giác đều đình chỉ ngay lập tức.
Thế nhưng, giấy tờ của Vũ Quảng Húc đều đầy đủ và hợp lệ, chẳng thể bắt bẻ nửa lời.
Tôn Hải Dương săm soi một lúc trả cho Liễu Nguyệt Nha: “Đưa xem thêm bản báo cáo đ.á.n.h giá tác động môi trường nữa!”
Liễu Nguyệt Nha nhanh ch.óng rút bản báo cáo đưa cho gã.
Báo cáo đ.á.n.h giá tác động môi trường là một văn bản do Cục Bảo vệ Môi trường cấp phép trong giai đoạn xin cấp phép của mỏ vàng các cơ sở công nghiệp. Nội dung bao gồm việc phân tích, dự báo và đ.á.n.h giá những rủi ro môi trường tiềm ẩn trong suốt quá trình xây dựng và vận hành.
Chỉ cần báo cáo đạt chuẩn, dù các giấy tờ khác hợp lệ đến thì dự án cũng sẽ đóng cửa vô thời hạn.
Ở thời kỳ , luật bảo vệ môi trường vẫn còn khá mới mẻ, pháp luật quy định một cách cứng nhắc, nhất là đối với các doanh nghiệp tư nhân hầm mỏ cá nhân. Trừ khi đơn từ khiếu nại của dân, còn thì hiếm khi sự can thiệp từ phía cơ quan chức năng.
Thế nhưng, với bản tính lo xa của Vũ Quảng Húc, chuẩn đầy đủ thủ tục giấy tờ cần thiết. Anh công việc ăn của gián đoạn giữa chừng vì bất cứ lý do lãng xẹt nào, cũng tạo kẽ hở cho kẻ nắm thóp.
Mặc dù báo cáo môi trường ở thời điểm đó chỉ mang tính hình thức, nhưng cũng dài tới hơn chục trang giấy.
Tôn Hải Dương chỉ xem lướt qua loa. Bởi lẽ một khi cầm báo cáo tay, tức là những công đoạn kiểm định đó đều suôn sẻ trót lọt.
“Bây giờ chúng sẽ kiểm tra thực địa!” Tôn Hải Dương đảo mắt một vòng quanh khu mỏ.
Vũ Quảng Húc nhún vai, giơ tay hiệu mời gã tự nhiên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/co-vo-nho-danh-da-thap-nien-80-dai-lao-nha-toi-co-mo-vang-ainf/chuong-385-nhung-lao-nao-co-biet-toi-la-ai.html.]
Tôn Hải Dương liền dẫn theo gã nhân viên kiểm tra.
Chỉ còn đàn ông trung niên và gã thanh niên chôn chân tại chỗ.
Hai gã kín đáo liếc Vũ Quảng Húc. Anh cũng vờ như thấy, mặc kệ bọn chúng bao lâu thì .
Liễu Nguyệt Nha lôi chiếc khăn tay trong túi áo , đưa cho Vũ Quảng Húc để lau mặt.
Bọn chúng mê mẩn "dung nhan" của đến thế thì lau sạch sẽ để chúng ngắm cho mắt chứ!
Vũ Quảng Húc nhận lấy khăn, mà chìa hẳn mặt mặt vợ.
Liễu Nguyệt Nha giơ tay lau lớp bụi bẩn khuôn mặt dày mặt dạn của chồng. Đám phu vàng xung quanh quá quen với cảnh nên cũng chẳng mấy bận tâm.
Ngược , hai gã thấy cảnh cảm thấy ngại ngùng, lúng túng mặt chỗ khác.
Tôn Hải Dương và gã đồng nghiệp tiến hành khảo sát vô cùng gắt gao ngóc ngách của khu mỏ, từ phạm vi khai thác cho đến t.h.ả.m thực vật, địa hình bề mặt...
Lúc trở , nét mặt hai gã tỏ rõ sự thất vọng. Tôn Hải Dương nheo mắt Vũ Quảng Húc đầy nghi hoặc: “Thảm thực vật và địa hình vẫn còn nguyên vẹn… Quá trình khai thác của các dùng sức , sử dụng t.h.u.ố.c nổ ?”
“Có dùng, nhưng chúng tính toán liều lượng cẩn thận, tuyệt đối gây sạt lở tàn phá môi trường!” Lời Vũ Quảng Húc dõng dạc, ánh mắt còn ánh lên vài tia tự mãn.
Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ
Tôn Hải Dương hít một thật sâu: “Vậy khu vực xưởng sản xuất của các đặt ở ?”
“Mỏ vàng của chúng là mỏ tư nhân, lấy xưởng sản xuất! Bọn tự đãi vàng tại chỗ thôi!”
Chẳng mỏ vàng quốc doanh thì lấy quy mô bề thế như thế!
Gã đàn ông trung niên cạnh nhịn bèn xen : “Ý là… bộ quy trình đều là đãi vàng thủ công?!”
Nếu khai thác bằng thủ công, nước thải hóa chất gây ô nhiễm, thế thì chuyến của bọn họ chẳng công cốc ? Chẳng đào bới cái nào để bắt chẹt cả!
“ thế, dựa sức !”
Tôn Hải Dương ngẫm nghĩ một chốc lên tiếng: “Thế chế độ đãi ngộ dành cho thợ mỏ của đáp ứng đúng tiêu chuẩn quy định của các khu mỏ …”
Gã kịp dứt câu, Vũ Quảng Húc lập tức cắt ngang: “Ca 8 tiếng, lễ tết nghỉ phép đàng hoàng, tiền lương còn nhỉnh hơn cả thợ mỏ quốc doanh, một năm phát 4 bộ đồ bảo hộ, kể tiền thưởng lễ tết các kiểu, chẳng thiếu thứ gì!”
“ thế, đúng thế! Bữa trưa của tụi còn cả thịt thà đàng hoàng, ăn no căng bụng luôn !” Đại Ngưu bên cạnh cũng gật gù hùa theo.
Tôn Hải Dương: “…”
Liễu Nguyệt Nha cũng tủm tỉm châm thêm một câu: “Thật chẳng ngờ các đồng chí bây giờ mẫn cán đến thế, còn quan tâm kiểm tra cả chế độ đãi ngộ của công nhân nữa cơ đấy! Bọn lưu đầy đủ hồ sơ chi tiết về thợ mỏ, từ tiền lương đến các chế độ, các đồng chí xem qua ạ?”
Tôn Hải Dương gượng gạo xua tay: “Thôi, cần !”
Gã sang gã đàn ông trung niên. Bắt tín hiệu, gã tiến lên một bước, dõng dạc : “Chúng cần kiểm tra trữ lượng tài nguyên vàng của mỏ cũng như sản lượng khai thác hàng tháng!”
“Được thôi…” Vũ Quảng Húc nở nụ đầy ẩn ý, liếc gã đàn ông trung niên, ngừng một nhịp mới tiếp: “Thế thì, phiền đồng chí cho xem thẻ công tác và các giấy tờ liên quan!”
Gã đàn ông trung niên Vũ Quảng Húc chặn , miệng lắp bắp thành lời. Gã vốn định bước lên căng, nhưng Vũ Quảng Húc đòi giấy tờ, gã đành dừng bước, đưa mắt cầu cứu Tôn Hải Dương.
Tôn Hải Dương toan rút thẻ công tác thì Vũ Quảng Húc tiếp tục: “Theo , nhiệm vụ khảo sát thuộc thẩm quyền của Sở Tài nguyên hoặc các đoàn khảo sát địa chất chứ nhỉ. Xem gọi điện hỏi Cục trưởng Trần một tiếng xem từ bao giờ Cục Bảo vệ Môi trường kiêm luôn cả công việc !”
Tôn Hải Dương sững , kinh ngạc Vũ Quảng Húc: “Anh quen Cục trưởng Trần ?!”
Vũ Quảng Húc điềm nhiên gật đầu: “ , quen ông !” ông thì chẳng là ai!