Ta mắt :
“Phải.”
“Ngài là quý nhân của .”
Cũng là — lưỡi kiếm của .
“Chỉ mà thôi.”
37
Sau cuộc chuyện đó, bắt đầu đêm về phủ, bận rộn ở Đại Lý Tự.
Trời dần trở lạnh.
Mẫu may cho Trường Nghi một chiếc áo bông lót, con bé thích, mặc ấm áp đòi thả diều.
Mọi đều ngăn , sợ nó lạnh.
Trường Nghi đành thôi.
Nó sấp bàn, mẫu thêu thùa.
Ta bên , hai họ, thôi.
Ta vuốt sợi chỉ trong tay, nghĩ xem nên thế nào.
Ta nên tiếp tục chiếm giữ vị trí thê t.ử của Thẩm Chiêu Viễn.
Trường Nghi còn nhỏ, nếu rời , nó ?
Còn mẫu … nguyện ý rời bỏ cuộc sống yên để cùng ?
Nếu ở … thể đối diện với tình cảm của Thẩm Chiêu Viễn.
Sợi chỉ càng gỡ càng rối.
Mẫu khẽ gõ lên đầu , lấy sợi chỉ khỏi tay :
“Chỉ thêm rối.”
Ta mím môi, để ý rằng Trường Nghi đang .
Đột nhiên, nó :
“Di mẫu, từng Trường Nghi thông minh.”
Ta khựng , theo bản năng đáp:
“ .”
Nó bĩu môi, dường như chút miễn cưỡng:
“Con thả diều .”
Ta kịp hiểu vì nó .
Nó thẳng mắt :
“Khi nhiệm vụ của con diều thành, nó thể bay , đến nơi nó đến.”
Trong đầu như tia lửa lóe lên.
“Nhiệm vụ là gì?”
“Nhiệm vụ là việc .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/co-phuc/19.html.]
“Vậy nhiệm vụ của Trường Nghi là thả diều.”
Giờ đây, Trường Nghi :
“Di mẫu, nhiệm vụ của con là thả diều.”
Ta gương mặt tươi nghiêm túc của nó, nhẹ nhàng véo má, lòng nóng lên, chỉ thể thốt :
“Cảm ơn Trường Nghi.”
Cuối cùng, vẫn lấy tờ hòa ly thư.
Thẩm Chiêu Viễn xin một đêm để suy nghĩ.
Sáng hôm , đưa đến nha môn.
Quan hộ tịch ghi chép xong, và chính thức hòa ly.
Trên đường trở về phủ, với :
“Quá khứ của nàng quá khổ, mong rằng quãng đời của nàng sẽ thuận buồm xuôi gió.”
38
Mẫu và rời khỏi Thẩm phủ.
Mang theo của hồi môn mà Hứa gia cho khi xuất giá.
Để thể hiện sự coi trọng Thẩm Chiêu Viễn, của hồi môn năm đó hề ít.
Ta rời khỏi kinh thành.
Trong của hồi môn hai cửa tiệm, mua một căn nhà xa đó.
Mẫu thích may vá.
Không còn việc nặng ở trang trại, tay bà dần trở nên mềm mại, y phục may càng ngày càng tinh xảo.
Ta nhờ nhiều dò hỏi— tám năm , ai từng cứu một thư sinh gãy tay gãy chân ở bãi tha ma .
Trường Nghi thỉnh thoảng đến tìm chúng , khi ở liền mấy ngày.
Đợi đến khi Thẩm Chiêu Viễn nghỉ phép, đến đón nó về.
Ta thường qua giữa hai cửa tiệm, lẩn trong khói lửa nhân gian.
Những lúc rảnh rỗi, dòng qua , lắng âm thanh của họ, quan sát biểu cảm của họ.
Sống động, tự nhiên.
Ánh chiều .
Ráng chiều viền lên mỗi một quầng sáng nhàn nhạt.
Giữa dòng tấp nập thấy một gương mặt mơ hồ.
Hắn từ phía cổng thành bước tới, xách theo một túi giấy.
Dường như thấy .
Hắn khẽ mỉm , tiếng động :
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
“Đây… chính là thế giới bên ngoài.”
-HẾT-