CÓ PHÚC - 17
Cập nhật lúc: 2026-04-01 12:32:58
Lượt xem: 686
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
33
Con gái c.h.ế.t nay “sống ”, tố cáo chính phụ mẫu — vụ án lập tức gây chấn động.
Hứa Ích An nhanh ch.óng bắt giam.
Hứa Tùng Sơn hoảng loạn như kiến bò chảo nóng, chạy đến Thẩm phủ cầu cứu .
“Tỷ tỷ ngươi điên ! Mau bảo Chiêu Viễn giúp thoát tội!”
Ta thản nhiên qua loa:
“Phụ chớ lo, ngay tự trời chứng.”
Sắc mặt ông còn xanh hơn cả cái gọi là “trong sạch”.
Người đến bắt truy tới Thẩm phủ, ngay mặt áp giải Hứa Tùng Sơn .
Ông vươn cổ gào:
“Bảo Chiêu Viễn cứu !”
Khi Thẩm Chiêu Viễn trở về, rơi lệ mặt , :
“Dẫu phụ từng thương , nhưng… suy cho cùng vẫn là phụ của .”
Thẩm Chiêu Viễn .
Xét từ đến nay, coi trọng tiền đồ quan lộ.
Vụ án nếu xử — sẽ là đại nghĩa diệt , công chính liêm minh, vì dân trừ hại.
… vẫn thử một .
May , khẽ vỗ vai :
“Phi Vân, ông xứng phụ .”
Một thở dài trong lòng lặng lẽ buông .
Hắn đổi đề tài:
“Nhạc mẫu tìm , đang đường đưa về.”
Tim chấn động mạnh.
Trong đầu hiện lên hình ảnh cuối gặp mẫu — gương mặt lạnh lẽo.
Hốc mắt lập tức nóng lên, nước mắt trào , theo bản năng :
“Ta… gặp bà.”
Thẩm Chiêu Viễn xoay vai :
“Phi Vân, nhạc mẫu nhớ nàng.”
Lý trí bảo nên .
Hứa gia sắp sụp đổ, mẫu chẳng bao lâu sẽ tự do — bà gặp , đứa con mang huyết mạch Hứa Tùng Sơn?
…
Ta gặp bà.
Rất .
“Ta… chỉ từ xa một chút thôi.”
Mẫu Thẩm Chiêu Viễn đưa phủ.
Tóc bà dường như bạc nhiều.
Trong tay cầm một bộ y phục, ánh sáng, từng đường kim mũi chỉ vá vá khâu khâu.
Chân như đóng đinh tại chỗ.
Ta gần như tham lam — ngoài cửa sổ, hết đến khác dùng ánh mắt khắc họa dáng hình của mẫu .
Lần — giới hạn thời gian.
Không ai giám sát.
Ta thể tùy ý, thong thả mẫu .
Nhìn mãi, mãi — mắt dần mờ , còn thấy rõ nữa.
Ta siết c.h.ặ.t vạt áo , với bà —
Bộ y phục bà may cho , nay mặc lên… vặn .
Những bộ y phục bà từng may theo tưởng tượng, khi mặc đều rộng thùng thình.
Bà thấy mặc , liền trở nên bực bội, đầu , bảo rời .
Năm nay… ăn uống đầy đủ.
Bộ y phục bà may gần nhất — vặn.
Ta lớn lên thành dáng vẻ mà bà từng mong .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/co-phuc/17.html.]
Người trong phòng dường như cảm nhận gì đó, ngẩng đầu về phía .
Ta theo bản năng né tránh, lau nước mắt rời .
Phía vang lên một tiếng gọi khẽ:
“Phi Vân?”
34
Ngày đón về Hứa gia, mây nơi chân trời đến nao lòng.
Hứa Tùng Sơn thuận miệng đặt cho cái tên — Phi Vân.
Mẫu từng gọi tên , vẫn luôn gọi là “ngươi”.
“Ngươi đến .”
“Ngươi .”
“Ngươi còn sống.”
Đây là đầu tiên bà gọi tên .
Ta sững tại chỗ một thoáng, kìm mà đầu, chạy trong phòng, lao lòng bà, ôm c.h.ặ.t lấy.
“Nương…”
Người trong vòng tay mềm mại vô cùng, bà khẽ vỗ nhẹ lưng :
“Nương đây.”
Đây là đầu tiên bà xưng với là “nương”.
Bà ôm , :
“Sau con cần chia lìa nữa, sẽ còn ai ức h.i.ế.p chúng . Con ngoan của nương… nương thương .”
Hôm nay — mới thật sự cất tiếng đầu tiên của một đứa trẻ.
Ta cứ thế mà , đến đầu óc choáng váng, nước mắt cạn khô.
Cảm nhận sự vỗ về của mẫu , ngủ trong lòng bà.
Một sự bình yên và hạnh phúc — từng .
Ta ngủ một giấc ngon nhất đời.
35
Người Hứa gia đối chất ngay tại công đường.
Thẩm Chiêu Viễn vì tránh hiềm nghi nên trực tiếp xét xử vụ án , chỉ đem bộ chứng cứ và nhân chứng tìm giao cho Thiếu khanh Đại Lý Tự.
Việc , tất sẽ để dấu vết.
Hạ nhân Hứa phủ lượt khai từng việc.
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Hứa Ích An từng sai bắt quỳ phạt, chịu đòn roi.
Hứa Ích Khang từng bắt quất roi , tò mò xem một thể nín thở nước bao lâu, thể nhịn vệ sinh bao lâu.
Mẫu và những nha còn sống đưa lên công đường, đích chỉ rõ Hứa Tùng Sơn khi say rượu nhục , tìm cớ chối bỏ thế nào — nha tại chỗ đập đầu cột mà c.h.ế.t.
Tiểu tư khai rằng — khi Hứa Tùng Sơn lệnh ném Lạc Sanh bãi tha ma, khi Lạc Sanh vẫn còn thoi thóp, nhưng vẫn coi như c.h.ế.t mà vứt .
Những chứng cứ năm xưa, từng món từng món đào , bày mặt Hứa Tùng Sơn.
Hắn mặt xám như tro, ánh mắt như quỷ dữ về phía Hứa Ích An — kẻ vẫn quỳ mà ngẩng cao đầu.
Hắn bò quỳ đến, bóp c.h.ặ.t cổ Hứa Ích An:
“Đồ súc sinh! Ta chỗ nào với ngươi mà ngươi hại cha ruột như ?!”
Dù lập tức nha dịch kéo , cổ Hứa Ích An vẫn hằn lên vết đỏ.
Nàng , :
“Chúng là một nhà — đương nhiên đoàn viên vui vẻ.”
Đích mẫu lạnh lùng sang.
Đến lúc , bà vẫn bình tĩnh như ngoài cuộc:
“Ta thật hối hận vì sinh ngươi.”
Vừa bóp cổ còn thể , nhưng câu của đích mẫu khiến Hứa Ích An như mất hồn.
Nàng lau nước mắt, hung hăng đáp :
“Ta mới là hối hận vì bà ! Sinh ở nhà bình thường còn hơn con của bài! Khi bà dùng thể để tranh sủng với cha, bà từng hối hận vì sinh ? Dù … bà cũng nỡ dùng con trai mà mạo hiểm!”
Đích mẫu thèm nàng, chỉ lạnh.
Hứa Ích An lập tức chọc giận, gào lên:
“Tại bà yêu ? Tại ?!”