Ánh đèn chao đảo trong hầm gửi xe tư nhân rộng lớn.
Từng hàng xe sang trọng đậu ngay ngắn như những con mãnh thú lặng câm.
Chúng trơ mắt hai gã vệ sĩ đô con kẹp c.h.ặ.t cánh tay Giang Hữu, sải bước nhanh dọc theo lối .
"Ưm... Ưm..."
Miệng Giang Hữu dán c.h.ặ.t băng keo, mồ hôi đầm đìa khiến vài lọn tóc rối bết gò má, đôi mắt cô hiện rõ vẻ tuyệt vọng khi cố sức vùng vẫy.
Thế nhưng một cô nàng nghiện nhà vốn lười vận động, thể địch nổi những gã vệ sĩ huấn luyện bài bản.
Bàn tay bọn họ cứng như gọng kìm, khiến cô tài nào thoát .
Hạ Ngôn ở phía bỗng khựng như thấy thứ gì đó, khiến đám vệ sĩ phía cũng đồng loạt dừng bước theo.
Giang Hữu về phía .
Một chiếc xe sang phiên bản giới hạn màu đen đang đỗ tĩnh lặng ở chính giữa.
Xung quanh là dàn đàn ông cao một mét tám mươi lăm, vận vest đen chỉnh tề.
Ở giữa, Hạ Bắc với đôi chân dài vắt chéo, đang lười nhác mui xe, một tay chống xuống mặt xe, tay thỉnh thoảng bật mở chiếc bật lửa.
Thân máy hình vuông đen tuyền như một khối đá hắc diệu thạch bí ẩn, tỏa ánh kim loại lạnh lẽo.
Ngón trỏ thon dài rõ đốt xương thỉnh thoảng khẽ đẩy nắp bật lửa.
Cạch... Cạch...
Tiếng va chạm kim loại khi nắp bật lửa đóng mở vang lên giữa hầm gửi xe tĩnh mịch như một tiếng b.úa, từng nhát, từng nhát nện thẳng tim , khiến kẻ khác kìm mà run rẩy.
"Em trai mến."
Khóe môi Hạ Bắc vương nét như như , đôi mắt mang theo vẻ lả lơi về phía Hạ Ngôn, giọng thong thả:
"Em định thế ?"
"Anh, ở đây?"
Hạ Ngôn hì hì bước lên bắt chuyện, liếc mắt hiệu cho vệ sĩ đưa .
Người của Hạ Bắc lập tức chặn bọn họ .
Toàn bộ bầu khí đột nhiên trở nên tĩnh lặng, ngoài tiếng thở khẽ khàng, dường như âm thanh đều biến mất trong tích tắc.
Nụ mặt Hạ Ngôn vụt tắt: "Anh, ý gì?"
"Ý gì là ý gì?"
Hạ Bắc thẳng dậy từ mui xe, giọng dịu dàng đến cực điểm.
Chiếc áo sơ mi đen tỏa ánh sáng nhẹ, tôn lên làn da trắng ngần chút tì vết.
Chiếc thắt lưng thắt ngang hông nổi bật vòng eo thon gọn săn chắc, toát lên vẻ cấm d.ụ.c đầy mê hoặc.
Hạ Ngôn nhíu mày: "Anh, đây là bạn gái em, em định đưa cô nước ngoài."
" vẻ cô sinh viên cùng em cho lắm?"
"Thế thì ?"
Hạ Ngôn thản nhiên đáp: "Chỉ cần em vui là ."
"Vậy ? Anh với bố , sẽ chuyển trường cho em nước ngoài, bọn họ đồng ý ."
Hạ Bắc trả lời ăn nhập câu hỏi khiến Hạ Ngôn nhất thời kịp phản ứng, hỏi :
"Sau đó thì ?"
Nói xong mới chợt nhận điều gì:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/co-nang-binh-thuong-so-giao-tiep-lai-roi-vao-vong-xoay-tinh-si/chuong-92.html.]
"Còn Giang Hữu thì ? Bố cũng đời nào đồng ý cho em nước ngoài học lúc ."
"Ồ, cho bố xem những việc em với cô gái , bao gồm cả một loạt hồ sơ giả em cho cô nữa...
Tóm là tiết lộ chút ít rằng sắp thăng chức. Tuy những việc em ảnh hưởng gì lớn, nhưng để đề phòng vạn nhất, cộng thêm việc đây em cũng từng nước ngoài học, nên bố đồng ý luôn ."
"Anh, tại thế?"
Hạ Ngôn trừng mắt trai , thể tin nổi :
"Chuyện liên quan gì đến đúng ?"
Trước đây rõ ràng bảo rằng nếu thích cái gì thì cứ cướp về, nhà họ Hạ nỗ lực đỉnh kim tự tháp là để chịu ấm ức.
Vậy mà bây giờ chuyện là thế nào?
Hạ Bắc trả lời, chỉ thản nhiên :
"Máy bay chuẩn xong , thôi."
"Không, , thể thế ."
Đầu óc Hạ Ngôn rối loạn vô cùng, hốt hoảng về phía Giang Hữu.
Anh xa cô, c.h.ế.t cũng .
Hạ Bắc hất cằm hiệu cho vệ sĩ tiến lên trói .
Hạ Ngôn hiểu nổi tại trai nhất định giúp Giang Hữu, nhưng một khi , trong thời gian ngắn chắc chắn thể về.
Thấy vệ sĩ ngày càng tiến gần, lao về phía Giang Hữu nhưng kịp chạm tới vệ sĩ tóm gọn.
Dù học qua võ thuật, nhưng đối mặt với những cựu binh dày dạn kinh nghiệm chiến trường, chút bản lĩnh của tỏ vô cùng yếu ớt.
Ngay giây phút vệ sĩ buông tay, Giang Hữu lập tức chạy đến nấp lưng Hạ Bắc.
Cô gỡ miếng băng keo miệng , đồng t.ử khẽ co rút .
Hạ Ngôn quỳ sụp xuống mặt Hạ Bắc.
Tóc tai rối bời, gương mặt xinh lóc đến nhem nhuốc như một chú mèo nhỏ.
Đôi mắt đào hoa đỏ rực, hèn mọn cầu xin:
"Anh, ơi, em Giang Hữu em sẽ c.h.ế.t mất... Hu hu, thương em nhất ? Tại đối xử với em như ? Em chỉ ở bên Hữu Hữu thôi, em gì chứ?"
Hạ Bắc thoáng ngẩn ngơ, dòng suy nghĩ vô thức trôi về nhiều năm .
Khi đó, từ đầu tiên mà tiểu Hạ Ngôn chính là "Anh".
Tiểu Hạ Ngôn mới tập thích lẽo đẽo theo m.ô.n.g , giống như một cái đuôi nhỏ xua mãi .
Cậu bé lảo đảo bước cố gắng đuổi theo , gọi bằng giọng sữa non nớt:
"Anh ơi, ơi..."
Cảm giác đó thật kỳ diệu, chẳng thể gọi tên, nhưng hề ghét nó.
Thế nhưng, so với đứa em trai mắt , Giang Hữu càng hợp ý hơn.
Hạ Bắc khẽ tặc lưỡi, nheo mắt chậm rãi lên tiếng:
"Thế , chúng hỏi thử Giang Hữu, nếu em ở bên em, tự nhiên sẽ ngăn cản gì."
Hạ Ngôn như vớ cọng rơm cứu mạng cuối cùng, chút do dự về phía Giang Hữu.
Vì động tác quá vội vã và hoảng loạn, gần như là bò lăn bò càng đến chân cô gái nhỏ.
"Hữu Hữu, Hữu Hữu..."
Nước mắt lã chã rơi xuống từ hốc mắt, trông lúc t.h.ả.m hại vô cùng.