Cô Nàng Bình Thường Sợ Giao Tiếp Lại Rơi Vào Vòng Xoáy Tình Si - Chương 304: Ngoại truyện: Trọng sinh trở thành đại tiểu thư nhà họ Hạ (Phần 9)

Cập nhật lúc: 2026-03-01 14:11:50
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Dĩ nhiên ." 

Hạ Hữu cúi bế Hạ Ngôn lên.

"Chị yêu em nhất mà."

Bạch Dụ Nguyệt tới, thấy khung cảnh ấm áp, chị em thuận hòa thì khỏi mỉm hài lòng.

Cánh cửa khép , phòng ngủ rơi gian yên tĩnh.

Ánh hoàng hôn hắt nghiêng qua tấm kính lớn chiếu trong phòng, cắt đôi chiếc bàn học một cách chính xác.

Bức thư tình im lìm ngay ranh giới giữa ánh sáng và bóng tối, một nửa đắm trong sự ấm áp, nửa ẩn hiện trong bóng mờ.

Một bàn tay thon dài xuyên qua tối, nhặt tờ giấy thư nổi bật lên ngay vùng sáng.

Ánh mặt trời rọi lên mu bàn tay, hiện lên một thứ chất cảm mỏng manh như gốm sứ trắng, thấp thoáng thấy những huyết quản màu xanh nhạt ẩn hiện bên như những dòng suối nhỏ quanh co.

Hạ Bắc rõ nội dung bên trong, khẽ nhướng mày.

Cứ tưởng là chuyện gì to tát, hóa là một bức thư tình, cần thiết khiến chị cả ngày hôm nay cứ thẫn thờ như ?

Hơn nữa chữ quá , nội dung thì ngây ngô, sến súa đến phát buồn nôn, qua là hạng t.ử tế gì.

Hạ Bắc thấu qua tờ giấy thư, phê bình thư tình còn một chút giá trị nào.

Chị chắc chắn sẽ đồng ý .

Hạ Bắc đặt bức thư tình về chỗ cũ, về phòng biểu đồ chứng khoán máy tính, nhưng trong lòng nảy sinh một chút bực bội mơ hồ.

Nghĩ đến phong thư hồng phấn , vạn nhất chị nhất thời nông nổi mà đồng ý thì ?

Anh cho rằng quản quá rộng nhúng tay quá sâu chuyện của chị.

Suy tính , Hạ Bắc nhấc điện thoại gọi cho đám đàn em của .

Ngày hôm , Hạ Hữu theo địa chỉ hẹn phong thư, đến khu rừng nhỏ phía trường.

Cô đang mải nghĩ xem nên từ chối nhóc thế nào cho khéo.

Không ngờ nhóc đó run cầm cập tới, thấy lời từ chối của cô thì thở phào một cái nhẹ nhõm chạy biến mất.

Hạ Hữu: "?"

Chuyện gì thế

Sao cô hiểu cái tình huống nữa ?

Cậu nhóc La Mộc Nhất về lớp ngay mà đến một góc vắng vẻ trong trường.

Ở đó vài đang lơ thơ, La Mộc Nhất lấm lét quanh một lượt, phát hiện "tiểu ác ma" ở đây mới thở phào.

Sáng nay bước chân trường, La Mộc Nhất trùm bao tải đầu, lôi tuột rừng thưa hẻo lánh.

Cứ ngỡ là gặp bọn bắt cóc, hai tay hai chân trói c.h.ặ.t .

Nghĩ đến kết cục của những vụ bắt cóc, La Mộc Nhất sợ đến mức phát , cầu xin đủ điều nhưng đều vô dụng.

Thời gian như bóng tối nhào nặn thành một khối, trôi qua bao lâu, khi cái bao tải đầu hất một cách thô bạo, ánh sáng ch.ói mắt khiến La Mộc Nhất nheo mắt .

Tầm từ nhòe mờ dần trở nên rõ nét, cuối cùng dừng ở một khuôn mặt đến quá mức. Đó là em trai của Hạ Hữu, Hạ Bắc.

Đối phương xổm mặt , giống như một con mèo quý tộc đang quan sát con mồi của .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/co-nang-binh-thuong-so-giao-tiep-lai-roi-vao-vong-xoay-tinh-si/chuong-304-ngoai-truyen-trong-sinh-tro-thanh-dai-tieu-thu-nha-ho-ha-phan-9.html.]

Ánh mắt lướt từ mái tóc rối bời của La Mộc Nhất xuống đến khóe miệng đang run rẩy vì sợ hãi.

Cái dò xét mang một sự đ.á.n.h giá thuần túy, hề lẫn lộn bất kỳ cảm xúc nào.

La Mộc Nhất cảm nhận rõ rệt sự khinh miệt kiểu "cũng chỉ đến thế mà thôi" toát từ mắt Hạ Bắc.

La Mộc Nhất cảm thấy nhục nhã, nhưng , ở nhà ba dặn nịnh bợ nhà họ Hạ, dù nịnh thì cũng tuyệt đối đắc tội.

Người nhà sẽ đòi công bằng cho , mà bản cũng chẳng thực lực.

Hạ Bắc lơ đãng lấy một con d.a.o bướm nghịch ngợm, lưỡi d.a.o xoay chuyển thoăn thoắt giữa những ngón tay thon dài, vẽ những đường vòng cung nguy hiểm mà mắt.

Sau đó, dùng sống d.a.o tì lên má La Mộc Nhất, cảm giác lạnh lẽo và cứng nhắc trượt dài xuống tận cằm.

Phía vang lên tiếng bàn tán cợt chút che giấu của mấy đứa nhóc choai choai.

"Nhìn cái vẻ nhát c.h.ế.t của nó kìa, sợ đến ngây luôn ."

"Trông thế mà cũng đòi thích chị Hạ Hữu ?"

La Mộc Nhất ngẩn một giây, ngay lập tức hiểu tại Hạ Bắc bắt đến đây.

May mà đơn thuần là bắt nạt khác.

Cậu lắc đầu lia lịa, biện minh một cách lộn xộn: 

"Không ! ! chỉ là... chỉ là ngưỡng mộ đàn chị Hạ Hữu thôi, hề ý đồ đó với chị ! Thật đấy!"

La Mộc Nhất xứng với Hạ Hữu, nhưng mỗi Hạ Hữu chuyện với đều dịu dàng, hề chút kiêu kỳ của đại tiểu thư.

Vạn nhất Hạ Hữu cũng thích thì

Gửi thư tỏ tình thì cũng chẳng mất gì.

sớm ngày hôm nay...

"Này, thẫn thờ cái gì đấy?"

Hồi ức kết thúc, mấy đứa đang lười nhác đ.á.n.h bài phát hiện sự hiện diện của , La Mộc Nhất vội vàng đáp: 

" từ chối , , là chị từ chối ."

Thời gian trôi qua thật nhanh, kể từ khi nhận bức thư tình duy nhất đó, Hạ Hữu bao giờ nhận thêm bức thư nào nữa.

Cô còn tưởng sẽ nhận nhiều thư lắm chứ.

Không Hạ Hữu tự luyến, nhưng ngoại hình của cô đến chính cô soi gương còn thấy ngẩn ngơ.

Tuy nhiên sang Hạ Bắc cũng chẳng bức thư tình nào, nên Hạ Hữu cũng để tâm thêm nữa.

Năm lớp chín kỳ một, Hạ Hữu 14 tuổi, Hạ Bắc 12 tuổi, Hạ Ngôn 5 tuổi.

Hôm nay là sinh nhật Hạ Ngôn, bé mời bạn bè đến nhà chơi, bạn nhất là Lộc Thời Án thấy Hạ Hữu lập tức đờ .

"Hạ Ngôn, chị của thật đấy."

"Chuyện." 

Hạ Ngôn đắc ý đáp lời.

"Vậy tớ thể qua chào hỏi một tiếng ?"

 

Loading...