Cô Nàng Bình Thường Sợ Giao Tiếp Lại Rơi Vào Vòng Xoáy Tình Si - Chương 302: Ngoại truyện: Trọng sinh trở thành đại tiểu thư nhà họ Hạ (Phần 7)

Cập nhật lúc: 2026-03-01 14:05:59
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cái đau của những ngày quân dịch tới, nhưng cơn đau tăng trưởng ập đến .

Đêm đầu tiên tại trại huấn luyện quân sự, Hạ Hữu, ở cùng ký túc xá với Hạ Bắc, cơn đau cho tỉnh giấc.

Phản ứng đầu tiên của cô là để ai phát hiện, nếu sẽ tống về nhà ngay lập tức.

Lúc xuống xe quân doanh cô tham quan , ở đây dạy những thứ thực chiến thực thụ.

Nếu Hạ Bắc học mà cô học, chỉ cần nghĩ đến thôi Hạ Hữu thấy uất nghẹn l.ồ.ng n.g.ự.c.

Chỉ thông minh bằng Hạ Bắc cô chấp nhận , nhưng nếu lớn hơn Hạ Bắc hẳn một vòng mà đ.á.n.h , cô tuyệt đối thể cam lòng.

Trốn trong chăn đau đến mức mồ hôi đầm đìa, Hạ Hữu bỗng thấy mắt sáng rực, ánh đèn trần rọi thẳng đồng t.ử đang co vì đau của cô.

Là Hạ Bắc hất tung chiếc chăn điều hòa của cô .

"Chị ... Chị?" 

Hạ Bắc thấy gương mặt trắng bệch của Hạ Hữu, lập tức xoay

"Em gọi ."

"Không ." 

Hạ Hữu vươn tay chộp lấy cổ tay Hạ Bắc.

"Chị hết."

"Thế mà gọi là ?"

"Chị !"

May mắn là dù bắp chân và đùi đau đến rụng rời, kiểu đau rút cơ , nhưng sức lực của cô vẫn lớn hơn Hạ Bắc.

Hạ Hữu cưỡng ép kéo Hạ Bắc lên giường, ôm c.h.ặ.t lấy như một con gấu túi: 

"Không , đây chỉ là cơn đau tăng trưởng bình thường thôi. Em thông minh như thế, chắc chẳng cần chị giải thích cơn đau tăng trưởng là gì nhỉ?"

Hạ Bắc hỏi: "Tại ? Chị thích quân doanh đến thế cơ , định lính ?"

Hạ Hữu trả lời. 

Anh nghiêng đầu thấy đôi mắt nhắm nghiền của chị gái, cùng những giọt mồ hôi li ti lấm tấm trán và đầu mũi, rõ ràng là đang cực kỳ nhẫn nhịn.

Hai quan hệ huyết thống, sớm tối bên đ.á.n.h lộn suốt bao nhiêu năm, việc thấu hiểu đối phương trở thành bản năng ăn sâu m.á.u thịt.

Hạ Bắc tại chị gái về, bởi vì đang ở trong quân doanh .

Cô sợ sẽ đ.á.n.h bại cô.

, cái cảm giác đè xuống đất thể nhúc nhích chẳng dễ chịu chút nào.

Đây quả là một cơ hội , Hạ Bắc thầm nghĩ, liệu chị cao cao tại thượng cũng sẽ đè xuống mà lóc nhục nhã ?

Hình như bao giờ thấy chị , một cũng .

Chị giống như ngọn núi cao, còn xô đổ ngọn núi , đ.á.n.h bại cô.

Hạ Bắc bình thản lên tiếng: 

"Trong thời gian đau tăng trưởng vận động mạnh, ban ngày chị căn bản thể thành nhiệm vụ huấn luyện viên giao . Nói cách khác, dù em thì chị cũng sẽ phát hiện thôi."

"Không mượn em xen ." 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/co-nang-binh-thuong-so-giao-tiep-lai-roi-vao-vong-xoay-tinh-si/chuong-302-ngoai-truyen-trong-sinh-tro-thanh-dai-tieu-thu-nha-ho-ha-phan-7.html.]

Hạ Hữu cất giọng đe dọa đầy hung dữ.

"Hễ em mà , chị sẽ đ.á.n.h c.h.ế.t em."

Hạ Bắc im lặng đáp. 

Cho đến khi Hạ Hữu nhịn mà phát một tiếng xuýt xoa vì đau, lực khống chế lỏng một chút, Hạ Bắc bỗng vùng dậy đẩy mạnh Hạ Hữu chạy biến ngoài.

C.h.ế.t tiệt, cái đồ thâm hiểm , chắc chắn là mách lẻo

Hạ Bắc chẳng ngày một ngày hai vùng lên khởi nghĩa chủ tình hình, Hạ Hữu đuổi theo nhưng đôi chân thực sự nhẹ bẫng, bủn rủn chút sức lực.

Xong , tất cả xong đời

Hạ Hữu vật giường, cô trần nhà, trong lòng thầm nguyền rủa Hạ Bắc thậm tệ.

Hạ Hữu cứ ngỡ sẽ sớm kéo đến, đưa cô bệnh viện kiểm tra, cuối cùng là về nhà tịnh dưỡng.

Thế nhưng, chẳng ai đến cả.

Đợi đến khi trời sáng, Hạ Hữu mới Hạ Bắc thực hề mách lẻo, mà là gọi điện cho ông ngoại rằng tham gia huấn luyện quân sự nữa.

Ông ngoại dĩ nhiên là giận, sáng sớm mặt tại quân doanh.

Hạ Bắc khăng khăng rằng đợi kỳ nghỉ hè năm sẽ tham gia, lời tai ông ngoại chẳng khác nào một cái cớ thoái thác.

Dù tức giận nhưng cũng chẳng , ông ngoại đành đưa Hạ Bắc về nhà, nhốt từ đường bắt quỳ xuống phản tỉnh.

Nghe xong đầu đuôi câu chuyện, Hạ Hữu như nhấn nút tạm dừng, sững sờ đóng băng tại chỗ, đầu ngón tay vô thức cuộn .

Hạ Bắc ở quân doanh, cô dĩ nhiên cũng chẳng còn lý do gì để kiên trì.

Hạ Hữu với huấn luyện viên rằng ban đêm chân cô đau nhức dữ dội, ông ngoại cũng hạng bắt con cháu chịu khổ một cách mù quáng.

Đến bệnh viện kiểm tra tổng quát xong, Hạ Hữu trở về nhà họ Hạ.

Hai ngày , Hạ Hữu và Hạ Ngôn đến nhà ông ngoại, cô thấy Hạ Bắc trong từ đường.

Hạ Bắc cũng thấy cô.

Hạ Hữu hiểu nên cất tiếng hỏi: "Tại ?"

"Huấn luyện hai tháng chắc đ.á.n.h thắng chị, nhưng nếu em , chị nhất định sẽ đ.á.n.h em."

Ánh nắng xuyên qua khung cửa sổ chạm trổ của từ đường, để những vệt sáng lốm đốm mặt đất.

Hạ Hữu im lặng, gì thêm, Hạ Bắc cũng chẳng lên tiếng.

Cuộc chiến kéo dài từ năm bốn tuổi một kết thúc hoành tráng, cũng chẳng định luận thắng thua, cứ thế lặng lẽ khép trong một mùa hè khi tiếng ve dần thưa thớt.

Lên cấp hai, Hạ Hữu mười hai tuổi, Hạ Bắc mười tuổi, Hạ Ngôn ba tuổi.

Một ngày bình thường như bao ngày khác, nhưng xảy một chuyện động trời: Hạ Hữu nhận thư tình!

Lúc lục cặp sách, cô thấy một phong thư màu hồng phấn.

Mắt Hạ Hữu lập tức trợn tròn, giây tiếp theo, cô như kẻ trộm chuyện lén lút, vội vàng nhét phong thư xuống đáy cặp.

Đây là đầu tiên cô nhận thư tình.

Cả ngày hôm đó Hạ Hữu cứ thẫn thờ, hồn siêu phách lạc, Hạ Bắc nhanh ch.óng nhận sự bất thường của chị gái .

Mối quan hệ giữa Hạ Hữu và Hạ Bắc giờ đây còn đối đầu gay gắt như , thỉnh thoảng đ.á.n.h nhưng cũng thể chuyện hòa nhã, song cũng chỉ dừng ở đó mà thôi.

 

Loading...