Sau chuyện , mối quan hệ giữa hai chị em rơi xuống điểm đóng băng.
Hạ Bắc thường nhân lúc ai chú ý mà giật tóc b.í.m của Hạ Hữu, còn Hạ Hữu hễ thấy vắng là lôi đầu Hạ Bắc ấn đài phun nước.
Thấy Hạ Hữu nhà, Hạ Bắc lẻn phòng chị, lục tung thứ lên như một bãi chiến trường.
Chẳng chị cho , cứ thích đấy, những thế còn dài giường, đắp chăn của chị mà ngủ.
Hạ Hữu về thấy cảnh đó liền lập tức xông phòng Hạ Bắc, xé nát mấy cuốn sách quý giá mà nâng niu như báu vật.
Mắt Hạ Bắc đỏ lựng lên, lao giằng co với Hạ Hữu.
chẳng mấy chốc Hạ Hữu đè nghiến xuống đất, biến thành một con cá mắc cạn thể vùng vẫy.
Ai bảo Hạ Hữu sinh sớm hơn Hạ Bắc tận hai năm, ai bảo con trai khi còn nhỏ thường phát triển chậm hơn con gái chứ? Hạ Hữu cao lớn hơn Hạ Bắc hẳn một vòng, chỉ cần đè lên là đủ khiến Hạ Bắc thể nhúc nhích.
Có những đứa trẻ khi nhỏ thi cử mắng, sẽ hóa thành một "cỗ máy học tập", một kẻ lạnh lùng vô tình chỉ vùi đầu sách vở.
Ba thấy sẽ lóc t.h.ả.m thiết, hối hận thôi mà thốt lên:
"Tất cả là của ba , cầu xin con hãy trở như xưa ."
Kiểu trẻ con kiên trì mặt lạnh giỏi lắm cũng chỉ một ngày là cùng, đa là qua một đêm quên sạch cái quyết tâm "cỗ máy học tập" để khiến ba hối hận.
Hạ Bắc hề cảm thấy việc trêu chọc chị là sai, ngay từ đầu chẳng gì mà chị ghét .
Hạ Bắc luôn đợi chị lời xin , đợi chị bảo rằng chị sai khi ghét vô cớ.
Giống như cái suy nghĩ về "cỗ máy học tập", mong chờ ba lóc hối hận:
"Tất cả là của ba , cầu xin con hãy trở như xưa ."
Chỉ điều, với kiểu mặt lạnh , ba sẽ lóc t.h.ả.m thiết mà chỉ thấy mừng vì con trai trưởng thành, còn Hạ Hữu cũng chẳng bao giờ xin tự kiểm điểm, cô chỉ báo thù càng mãnh liệt hơn.
Thông thường, gặp chuyện như những đứa trẻ khác sẽ trụ vững và sớm quên . Hạ Bắc thì khác, trí nhớ cực vô cùng thù dai, đặc biệt là mối thù với chị gái.
Hạ Bắc đ.á.n.h Hạ Hữu.
Sau vài nếm mùi đau khổ, Hạ Bắc cuối cùng cũng nhận thực tế, còn lởn vởn quanh Hạ Hữu, cũng cài cắm giám sát cô nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/co-nang-binh-thuong-so-giao-tiep-lai-roi-vao-vong-xoay-tinh-si/chuong-299-ngoai-truyen-trong-sinh-tro-thanh-dai-tieu-thu-nha-ho-ha-phan-4.html.]
Hạ Hữu vốn chẳng bận tâm đến tình chị em giữa và Hạ Bắc, hiện tại cô đang đau đầu vì lớp học nghi lễ, nên chẳng hề nhận ánh mắt oán hận dần chuyển thành nỗi ám ảnh của Hạ Bắc ở phía xa.
Làm con nhà giàu cũng chẳng hề dễ dàng, ngoài các môn bắt buộc như Văn, Toán, Anh, còn đàn piano, bơi lội, nghi lễ và nhiều môn khác.
Hạ Hữu bảng điểm A+, A-, B+ mà nén nổi một tiếng thở dài thườn thượt.
Ngoại trừ ba môn chính cô cố ý kìm điểm cho tầm, còn những môn như piano, bơi lội nghi lễ cô đều thi cử nghiêm túc, kết quả môn nghi lễ chỉ B+, thậm chí còn thua cả một đứa trẻ con.
Đặc biệt là...
Hạ Bắc đạt điểm tuyệt đối các môn chính, còn các môn khác đều đạt A++.
Đàn piano Hạ Bắc chỉ cần qua là đ.á.n.h, nghi lễ cứ như thể bẩm sinh giỏi, bơi lội chẳng thấy tập tành bao giờ mà nhất khối.
Nếu đó đ.á.n.h Hạ Bắc một trận tơi bời, Hạ Hữu chắc chắn sẽ nghi ngờ Hạ Bắc cũng là trọng sinh.
Thằng bé mới bốn tuổi thôi mà!
Vốn dĩ Hạ Bắc thi chẳng liên quan gì đến Hạ Hữu, nhưng nào lấy bảng điểm , cũng cô đầy đắc ý, như thể :
"Dù đ.á.n.h thắng thì , chị cũng chỉ là một con ngốc đầu óc đơn giản, tay chân phát triển thôi."
Chuyện ai mà nhịn nổi?
Ngay lập tức cô liền cho Hạ Bắc một trận đòn, ép một ngàn câu:
" là đồ đại ngu ngốc."
Tuy nhiên, Hạ Hữu nghĩ chắc chắn Hạ Bắc bí mật "cày cuốc" riêng , đây là chuyện mà cái hạng thâm hiểm như .
Đêm khuya, Hạ Hữu xổm nơi đầu cầu thang, quan sát ánh đèn trong phòng Hạ Bắc.
Nếu "cày" thì coi như cô từng đến, còn nếu đang "cày" thật thì cô sẽ vạch trần Hạ Bắc nhạo báng một trận trò.
C.h.ế.t tiệt, gần một giờ sáng mà đèn vẫn tắt, cô ngay mà, gì đứa trẻ nào thường ngày chẳng thèm sách mà đầu khối cơ chứ.
Hạ Hữu đột ngột lao đến gõ cửa phòng, đợi Hạ Bắc mở, cô tự mở cửa xông .
Hạ Bắc thấy Hạ Hữu thì sững một lát, phản ứng cực nhanh bằng cách lùi sát tường, cô đầy đề phòng, rõ ràng là đ.á.n.h đến mức ám ảnh .