Trong mắt những như Hạ Bắc, Lộc Thời Án Thẩm Dật An, cô vẫn luôn tầm thường và tẻ nhạt đến mức chẳng gì để .
trong mắt Tiểu Bạch, cô như .
"Cháo sắp nguội kìa."
Cô lên tiếng cắt ngang lời luyên thuyên của Tiểu Bạch.
Tô Thanh Bạch lập tức chuyển dời sự chú ý: "Để em múc cho."
Tại một siêu thị lớn, Tiểu Bạch vệ sinh, Giang Hữu và Khúc Tinh cùng .
Đi ngang qua khu bán đồ ăn vặt cay, những món đồ cay nồng đủ loại bày biện bắt mắt, Giang Hữu kìm mà nuốt nước miếng.
Tiểu Bạch cấm tiệt cô ăn đồ cay nóng, khiến miệng lưỡi cô mấy ngày nay nhạt nhẽo như nước ốc.
... Muốn ăn quá, nhưng chẳng tiền.
Cô chậm rãi chớp mắt, đưa tay kéo kéo vạt áo của Khúc Tinh đang bên cạnh.
Anh khi ở bên ngoài cô chuyện nhỏ, nhất là khi đang đeo khẩu trang thì càng khó rõ, thế là cúi xuống.
Một gương mặt tuấn tú kề sát ngay mắt, ôn tồn hỏi:
"Sao thế chị?"
"Chị ăn cái ."
"Tiểu Bạch dặn , chị ăn đồ cay là sẽ đau bụng đấy, nên nha."
Đáng ghét thật, chuyện mà cũng . Kể từ tuyệt thực với Tây Áo Đa, đường tiêu hóa của cô bắt đầu kém , nhưng đây cô vốn là một tay "thứ dữ" trong làng ăn cay đấy chứ!
"Ăn một chút thôi chắc ."
"Không ."
Khúc Tinh kiên quyết, sự thương lượng nào ở đây.
Giang Hữu chằm chằm Khúc Tinh, cô quá lâu, ngượng ngùng mặt chỗ khác.
Ngay lúc , cô kéo khẩu trang xuống một chút để lộ cánh môi, kiễng chân lên. Một tiếng "chụt" vang lên, cô hôn nhẹ gò má .
Khúc Tinh trợn tròn mắt, trái tim một nhịp.
Phải là kể từ nụ hôn của chị, thứ dường như đều trở nên chệch nhịp.
Đứng mặt chị, nhịp tim lúc nào cũng nhanh hơn một chút.
còn Tiểu Bạch thì ? Anh rõ bạn thích chị, nên nên...
Trong lúc đang mải suy nghĩ m.ô.n.g lung, dằn vặt đau khổ, thì Giang Hữu chỉ tay về phía quầy đồ cay:
"Mua cho chị ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/co-nang-binh-thuong-so-giao-tiep-lai-roi-vao-vong-xoay-tinh-si/chuong-266.html.]
Khúc Tinh khựng , vẻ dằn vặt đau khổ mặt biến mất sạch sành sanh, đến cả nhịp tim cũng chậm .
Anh mắt cô qua lớp kính râm, gân xanh trán giật giật.
Vì xung quanh nên hạ thấp giọng hết mức, nhưng rõ sự tức giận:
"Rốt cuộc là ai dạy chị cái trò hả!? Tiểu Bạch dạy chị là phép thế ?"
Giang Hữu sớm đeo khẩu trang ngay ngắn, thắc mắc hỏi:
"Vẫn mua cho chị ?"
Khúc Tinh thật sự đưa hai tay tóm lấy vai chị mà lắc thật mạnh cho chị tỉnh , như là !
"Mua cái đầu chị !"
Anh túm lấy cổ áo của cô, lôi xềnh xệch chỗ khác.
Tô Thanh Bạch siêu thị tìm thấy hai , thấy chị đang thụp đất, còn Khúc Tinh thì mặt mũi đen kịt bên cạnh.
Anh bước tới hỏi: "Sao thế, hai cãi ?"
Vừa dứt lời, thấy Khúc Tinh với vẻ ngập ngừng thôi, cuối cùng chỉ thở dài bất lực:
"Thôi bỏ , về nhà tớ với ."
Tô Thanh Bạch khó hiểu gãi đầu: "Ờ, chúng đến tiệm thú cưng thôi."
Tại tiệm thú cưng.
Giang Hữu chọn một chú ch.ó Becgie Đức nhỏ béo mầm và cực kỳ bám .
Tiểu Bạch xổm xuống, đầu ngón tay khẽ chạm cái đầu mềm mại của chú cún nhỏ.
Chẳng cần dùng nhiều lực, chú Becgie lảo đảo ngã lăn đất.
"Là bé gái nè!"
Giọng Tiểu Bạch trở nên nũng nịu: "Chị ơi, chị nghĩ tên cho bé ?"
"Gọi là Tả Tả, lấy theo họ của chị, tên là Giang Tả."
Giang Hữu chú cún chớp mắt, nếu đang đeo kính và khẩu trang, chắc cô vùi mặt đó mà hít hà một thật sâu .
Tiểu Bạch thủ thỉ:
"Bé Giang Tả ơi, bé tên nhé, cứ theo chị và , còn cả Khúc Tinh nữa, hằng ngày sẽ ăn no mặc ấm, yêu thương hết mực..."
Khúc Tinh theo nhân viên cửa hàng để kiểm tra sức khỏe và hồ sơ tiêm chủng cho ch.ó con, bận rộn chạy đôn chạy đáo lo thủ tục.
Nhìn hai kẻ vô tư lự , cảm thấy mệt mỏi .