"Hay là chị cầm điện thoại của em tự nhé?"
Mặt đỏ lên, ngượng nghịu : "Em cùng ."
Giang Hữu nghiêng đầu : "Tại ?"
Thấy cô che chắn kín mít, giao tiếp với khác vốn khó khăn, thể vì chút hổ mà để chị một ?
Tô Thanh Bạch đưa tay gãi gãi gáy, im lặng vài giây từ bỏ ý định rút lui:
"Vậy... Vậy em ngay lưng chị."
Bước cửa hàng nội y, nhân viên bán hàng niềm nở tiến về phía hai :
"Chào mừng quý khách, chị cần tìm gì ạ?"
Giang Hữu Tiểu Bạch.
Nhân viên bán hàng cũng Tiểu Bạch.
"Cái đó... Cô chứng sợ giao tiếp."
Tô Thanh Bạch đỏ mặt, lắp bắp :
"Làm... Làm ơn giúp cô chọn mấy bộ nội y phù hợp với ạ."
Cô nhân viên mỉm : "Dạ , cho hỏi quý cô đây mặc size nào ạ?"
Giang Hữu Tiểu Bạch.
Nhân viên bán hàng vẫn Tiểu Bạch.
Sao, ai cũng thế ?
Làm size của chị cơ chứ?
Anh sang chị , mà chị thì sớm cúi gằm mặt, thốt lấy một lời.
Ở bên ngoài chị thật sự ít , chẳng vì nên mới cùng ?
thật sự mà!
Mắt Tô Thanh Bạch vòng vòng như hình lốc xoáy, đột nhiên nhớ chuyện từng giặt đồ lót cho chị, như cứu sống, đưa mắt quanh phòng chốt một vị trí, đầu như bốc hỏa chỉ về phía cô nhân viên:
"Chắc là... Đại loại như size ạ."
Tại trung tâm thương mại, mấy thiếu niên đội bóng chuyền xem phim xong, đang hớn hở bàn tán về nội dung phim.
Nói một hồi, chủ đề chuyển sang Tô Thanh Bạch.
"Mà , mấy ngày nay Tiểu Bạch vẻ bình thường lắm nhỉ?"
" đúng, trưa thì ăn ở trường, tan học cái là cuống cuồng chạy về nhà, cuối tuần cũng chẳng tụ tập với bọn , cứ bí bí mật mật kiểu gì ."
"Không lẽ yêu ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/co-nang-binh-thuong-so-giao-tiep-lai-roi-vao-vong-xoay-tinh-si/chuong-259.html.]
"Cậu á? Ngoài việc trai, học giỏi, chơi game đỉnh, nấu ăn ngon thì..."
Nói , bạn rưng rưng nước mắt: "Ông trời thật công bằng!"
"Thôi bỏ qua , lát nữa bọn đấu với đội Phi Điểu nhé?"
Chủ đề lái sang hướng khác, Khúc Tinh thầm thở phào nhẹ nhõm, thật sự sợ bọn họ mà tiếp sẽ phát hiện bí mật của Tiểu Bạch.
Cả nhóm xuống theo thang cuốn, tầng hai là khu vực bán quần áo, ngay cạnh lối xuống thang cuốn là một cửa hàng nội y nữ.
Khúc Tinh đây chẳng bao giờ để ý chỗ bán gì, dù thấy thì cũng lướt qua thật nhanh.
giờ đây vì chuyện của Tiểu Bạch, khi thấy cửa hàng nội y, vô thức liếc thêm vài cái.
Và , thấy cái đầu màu nâu đay quen thuộc lớp tường kính trong suốt.
Đồng t.ử co rút, hít một ngụm khí lạnh.
"Anh Tinh, thế?"
"Không chứ?"
Xuống đến tầng hai, cả nhóm vây hỏi han, Khúc Tinh vội vàng xua tay:
"Không , ."
Chuyện gì thế hả Tiểu Bạch, sở thích kiểu chẳng nên giấu kín ?
Sao mua online ?
Sao cứ thích chạy cửa hàng thực tế thế ?
Hay là xã hội bây giờ cởi mở đến mức còn bận tâm đến chuyện nữa ?
Khúc Tinh cảm thấy trời đất như sầm tối, là bạn nối khố của Tiểu Bạch, thể dọn dẹp đống hỗn độn giúp bạn.
Anh định rủ cả đội nhanh ch.óng xuống để rời khỏi trung tâm thương mại.
Nào ngờ tính bằng trời tính, đám bạn thấy , thấy tầng hai bán quần áo liền bảo:
" , tớ cũng định mua mấy cái áo."
"Tớ cùng với, cái quần tập rách một lỗ ."
"Đã đến đây thì thôi."
Đừng mà!
Khúc Tinh đưa tay định ngăn cản kiểu "Phúc Nhĩ Khang", nhưng tình cờ đúng lúc Tiểu Bạch tay xách nách mang bước khỏi cửa hàng, bàn tay đang đưa liền chuyển hướng đập mạnh trán .
Thôi xong .
Tiêu đời .
Anh bạn , tự cầu phúc cho , đoạn đường phía tự bước tiếp , tớ xin kiếu.