Cô Nàng Bình Thường Sợ Giao Tiếp Lại Rơi Vào Vòng Xoáy Tình Si - Chương 254

Cập nhật lúc: 2026-03-01 10:00:10
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cô đưa điện thoại cho xem: "Chị của em, cũng địa chỉ ở đây."

Tô Thanh Bạch nhận lấy điện thoại, phần điền địa chỉ, khó hiểu gãi gãi đầu ngẩng lên cô: 

"Chẳng thể ngoài ăn ạ?"

Giang Hữu cúi đầu, lắc nhẹ: "Chị ngoài, khác thấy."

Anh khẽ há miệng, sững tại chỗ: "Chị..."

Lời nghẹn nơi đầu môi, dường như nhiều điều , nhưng diễn đạt thế nào nên cứ ngập ngừng mãi.

Cuối cùng chẳng gì thêm, chỉ nở nụ rạng rỡ với cô: 

"Một quán đồ ăn nhanh sạch sẽ cho lắm, trong Wechat em lưu liên lạc của mấy chủ quán gần đây, cả thực đơn nữa, chị ăn gì cứ bảo họ mang tới."

Dáng vẻ tươi tắn khi chuyện của giống như một chai nước ngọt bật nắp, bọt khí cứ thế nổ lách tách liên hồi.

"Nếu chị họ thấy thì cứ ghi chú để đồ ở cửa là ạ." 

Anh , đầu ngón tay lướt thoăn thoắt màn hình điện thoại.

Giang Hữu nghiêng đầu, xem thao tác thế nào, cô khẽ nhích m.ô.n.g từng chút một về phía .

Tô Thanh Bạch dường như nhận hành động của cô, mà cũng như

Dáng cứng , tốc độ lướt tay màn hình chậm hẳn, nhưng đôi mắt vẫn rũ xuống điện thoại, hề nhúc nhích.

Cô thở phào nhẹ nhõm, lẽ vì "tiền án" hôn nên Tiểu Bạch tỏ kháng cự với sự gần gũi của cô. 

Nếu cô ý định đó, chắc chắn sẽ nghiêm mặt dạy bảo ngay.

Tiểu Bạch ngày thường vốn dễ tính, đơn thuần, là thế, nhưng một khi nghiêm túc thì cũng đáng sợ.

May mà với kiểu xích gần thế , phản ứng quá mạnh.

xuống bên cạnh , từ tư thế đối diện ban nãy giờ hai song hàng.

Chỉ cần một cử động nhỏ, bờ vai hai sẽ chạm .

Giang Hữu Tô Thanh Bạch chút do dự mà xóa sạch ứng dụng giao đồ ăn máy.

Có thể thấy từng đồ ăn bên ngoài gây tổn thương sâu sắc.

Anh mở Wechat, danh bạ chọn mục nhãn dán.

Bên trong là tên chủ các quán ăn kèm theo cách bao nhiêu cây .

"Chị ơi, chị ăn gì ạ?" Tiểu Bạch hỏi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/co-nang-binh-thuong-so-giao-tiep-lai-roi-vao-vong-xoay-tinh-si/chuong-254.html.]

"Gì cũng ."

Nghe , chọn một quán ở gần nhất: 

"Như thế nhé, nhật ký của chủ quán thực đơn, chị chọn xong thì nhắn cho họ, ghi chú đặt ở cửa là xong."

Sau một hồi thao tác, ngẩng đầu cô, giọng điệu nhẹ nhàng: "Xong đó ạ!"

Giang Hữu cũng về phía .

Lúc , khuôn mặt hai cách gần, gần đến mức thể rõ từng sợi lông mi cong v.út của đối phương.

Anh ngờ gần đến thế, con ngươi khẽ co rút , như điện giật mà vội vàng dời tầm mắt chỗ khác, cúi gằm mặt xuống.

Chỉ là thôi mà, Giang Hữu chẳng thấy cảm giác gì, thấy Tiểu Bạch im lặng, cô cũng im lặng theo.

Bầu khí lúc tĩnh lặng đến mức chỉ còn thấy tiếng thở khe khẽ của đôi bên, phảng phất một chút nóng bỏng và ngưng trệ.

Tô Thanh Bạch vốn kiểu thích im lặng, ngượng nghịu vài giây nhịn mà lên tiếng: 

"Bây giờ đang là giờ cao điểm buổi trưa, khách đông nên chắc chủ quán sẽ giao muộn một chút."

Giang Hữu gật đầu.

Thế là mở lòng: "Hay là chúng chơi game !"

chơi, vì cô vốn là "tay mơ", những loại trò chơi đòi hỏi thao tác kỹ thuật cao chỉ khiến cô mất hết hứng thú.

Thấy cô lắc đầu, Tiểu Bạch chống cằm, suy nghĩ xem trò gì để g.i.ế.c thời gian.

Thấy đang vắt óc suy nghĩ, Giang Hữu : "Chị xem em chơi ?"

"Ơ?" 

Anh chớp chớp mắt.

"Xem khác chơi cũng là một cái thú mà." Cô giải thích.

Trước đây cô từng xem qua livestream game, dù là đại cao thủ là streamer gà mờ thì mỗi đều một sức hút riêng.

Tô Thanh Bạch dĩ nhiên từ chối yêu cầu của chị, cầm điện thoại lên, chọn một trò chơi cực kỳ thử thách khả năng phản xạ và tốc độ tay.

Giống như chú công đang xòe đuôi khoe sắc trong thế giới loài vật .

Giang Hữu thực sự cho kinh ngạc. 

Chỉ thấy màn hình điện thoại, nhân vật que nhanh thoăn thoắt né tránh các chướng ngại vật, tiêu diệt quái vật và sát thủ hiện từ ngóc ngách.

đến hoa cả mắt, nhưng Tiểu Bạch đang thao tác thì chẳng hề nao núng, né tránh hết đến khác những cạm bẫy mà nhà phát triển dày công sắp đặt.

 

Loading...