Cô Nàng Bình Thường Sợ Giao Tiếp Lại Rơi Vào Vòng Xoáy Tình Si - Chương 248

Cập nhật lúc: 2026-02-28 20:44:36
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Phải , , bây giờ?

Một luồng gió lướt qua, Tô Thanh Bạch lẳng lặng cúi đầu tiến lên phía đỡ chiếc xe đạp dậy. 

Đôi mắt nai con của cô, dường như quên bẵng nụ hôn chuồn chuồn đạp nước khi nãy.

Chàng thiếu niên vẫn đang đợi câu trả lời của cô, nhưng cô ai để liên lạc cơ chứ.

Giang Hữu cúi gằm mặt, c.ắ.n c.h.ặ.t môi thốt nên lời.

Tô Thanh Bạch nghiêng đầu, khi dựng xe cẩn thận, bước đến mặt cô và lấy điện thoại

"Chị ơi, chị còn nhớ điện thoại của nhà quen nào ? Để em bảo họ đến đón chị."

Cô chớp mắt, thành thật bằng giọng khô khốc: 

"Chị liên lạc với họ, chị... Chị về."

"Ơ?" 

Sau thoáng kinh ngạc, Tô Thanh Bạch dường như hiểu điều gì đó: 

"Được , để em đưa chị đến khách sạn nhé."

"... Chị tiền." 

Giang Hữu xong bất an cúi đầu, nhỏ giọng bổ sung: 

"Cũng chứng minh nhân dân."

Lần thì Tô Thanh Bạch ngẩn thật sự. 

Chuyện tiền nong thì dễ , thiếu tiền, nhưng nếu giấy tờ tùy thì...

Sắc mặt lộ vẻ đấu tranh hồi lâu, cuối cùng thấy chị mặt đang run cầm cập vì gió lạnh, đành từ bỏ ý định ban đầu: 

"Hay là... Chị về nhà em ở tạm một đêm nhé?"

Giang Hữu đột ngột ngẩng đầu lên.

Đến lúc Tô Thanh Bạch mới hậu tri hậu giác nhận : Dù là ý , nhưng cũng đang mời một cô gái về ngôi nhà mà đang sống độc .

Dù cô là chị chăng nữa, nhưng cô nam quả nữ ở chung một phòng, rõ ràng là đang chiếm hời của ...

"Em... Em ý đó !" 

Anh cuống quýt khua tay múa chân trong trung: 

"Tuy em sống một , nhưng em tuyệt đối, tuyệt đối sẽ lợi dụng chị ..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/co-nang-binh-thuong-so-giao-tiep-lai-roi-vao-vong-xoay-tinh-si/chuong-248.html.]

Anh giải thích nửa ngày trời mới nhận vẻ mặt của chị là thất vọng, mà là tràn đầy mong đợi, đôi mắt sáng rực trân trân.

Tô Thanh Bạch buông tay xuống: "..."

Anh quên mất lối tư duy chẳng giống ai của chị .

...

"Chị ơi, mất cảnh giác với đàn ông, kể cả phụ nữ cũng , chị ?"

"Ừm ừm!"

"Chị ơi, bất kể là ai dẫn chị về nhà cũng đồng ý , vạn nhất gặp thì , chị ?"

"Ừm ừm!"

"Chị ơi, nếu gặp chuyện gì khó khăn, hãy gọi điện cho em, ?"

"Ừm ừm!"

Ngồi yên chiếc xe đạp của Tiểu Bạch, xe lăn bánh với tốc độ đều đặn, phong cảnh bờ biển cứ thế lướt qua mắt Giang Hữu.

Hoàng hôn chìm khuất mặt biển, bầu trời còn sắc cam rực rỡ nữa mà dần chuyển sang màu tối mờ ảo.

Dường như cả thế giới đều trở nên yên tĩnh và vắng lặng.

Tâm trạng Giang Hữu vô cùng nhẹ nhõm, bởi vì cô tìm thấy một "phiếu cơm" dài hạn, chỉ điều "phiếu cơm" dài dòng một chút.

Ngược , Tô Thanh Bạch đang đạp xe thì chẳng mấy thoải mái. 

Anh thầm nghĩ chị quá thiếu sự phòng , cứ thế tùy tiện theo về nhà, ngộ nhỡ thì ?

Anh là con trai, thừa hiểu đôi khi con trai thể trở nên tồi tệ đến nhường nào.

Nếu là khác lừa cô gái thích về nhà dễ dàng như , chắc chắn sẽ vô cùng kích động và vui sướng, còn thì chỉ thấy nỗi lo âu của một cha già.

Tuổi còn trẻ, còn bạn gái mà nếm trải nỗi phiền muộn khi nuôi con gái .

Tại chị dễ dàng tin tưởng như

Đã dễ dàng tin thì cũng thể dễ dàng tin kẻ khác.

Tô Thanh Bạch nhịn mà dặn dò thêm vài câu, đồng thời thầm trách cha chị dạy con kiểu gì mà nông nỗi

Do quá phân tâm, bánh của xe đè lên một hòn đá nhô cao.

Giang Hữu xóc mạnh một cái, cô giật , sợ ngã nên vội vàng ôm c.h.ặ.t lấy eo của Tiểu Bạch.

Tô Thanh Bạch vốn đang luyên thuyên dặn dò bỗng im bặt, gian đột nhiên trở nên vô cùng tĩnh lặng.

 

Loading...