Cô cúi gằm mặt, lẳng lặng bước theo .
Vưu Kim đang lải nhải mắng mỏ bỗng bước chậm , xoay chuyển chủ đề, nhướn mày hỏi:
"Biết con và động vật khác ở điểm nào ?"
Giang Hữu suýt chút nữa thì tông sầm lưng , cô lắc đầu, thực chất cô chẳng năng gì lúc .
"Bởi vì con sử dụng công cụ, còn động vật thì , đồ ngốc ạ."
Vưu Kim liếc xéo cô một cái:
"Con sử dụng công cụ thể đ.á.n.h bại cả hổ, sư t.ử gấu, vốn là những loài mạnh hơn nhiều."
Cô ngẩng đầu lên, thấy đang đan hai tay gáy, tiếp tục thong dong :
"Sức mạnh giữa đàn ông và phụ nữ dù chênh lệch đến thì vẫn chung một giống loài, cùng một kiểu hình thể thì sức lực cũng chẳng khác biệt đến mức thể san lấp.
Đừng tin mấy đứa khùng mạng bảo là phụ nữ đ.á.n.h đàn ông.
Cho dù sức lực quá chênh lệch chăng nữa, thì con , điểm khác biệt lớn nhất với động vật chính là dùng công cụ.
Này, tặng cô đấy."
Giang Hữu đờ món đồ mà Vưu Kim ném qua, đó là một con d.a.o nhỏ nhắn xinh xắn.
Thân d.a.o l.ồ.ng trong một bao bảo vệ màu đen, chuôi d.a.o thì chính là con d.a.o mà suýt chút nữa đ.â.m thủng mắt gã đàn ông .
Cô con d.a.o hồi lâu, lén lút ngước mắt lên quan sát Vưu Kim.
" , chỗ sắp đưa cô tới là nơi thường xuyên lui tới để ở."
Anh đầu , nheo mắt bằng giọng cứng nhắc.
"Đây là đầu tiên dẫn về, trong thì đừng sờ mó, lục lọi bới móc lung tung, ?"
Giang Hữu gật đầu, cúi thấp mặt xuống, kìm mà lí nhí một câu:
"Sẽ ai bất lịch sự như thế ."
Anh lạnh một tiếng, bước chân hề dừng , những lời khó vẫn cứ liên tục tuôn từ miệng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/co-nang-binh-thuong-so-giao-tiep-lai-roi-vao-vong-xoay-tinh-si/chuong-243.html.]
Cô hình thành thói quen tự động lọc bỏ những lời mắng mỏ đó, bước theo quan sát môi trường xung quanh.
Nơi tồi tàn và cũ kỹ, mặt đất là những kẻ vô gia cư co quắp chẳng rõ sống c.h.ế.t, còn cả những tên nghiện ngập thỉnh thoảng gào thét điên cuồng.
Giang Hữu vô tình chạm mắt với một gã vô gia cư, đôi mắt đục ngầu của dán c.h.ặ.t lấy cô, lảo đảo dậy, xung quanh lăn lóc vỏ chai rượu, trông vẻ là say khướt.
Cô siết c.h.ặ.t con d.a.o, theo bản năng nép sát Vưu Kim, cảm nhận một cách rõ rệt rằng còn ở đất nước quê hương an nữa.
Vưu Kim bực dọc lườm cô một cái, sang gã vô gia cư với vẻ ngạo mạn:
"Thấy bố mày mà xúc động thế cơ ?"
Anh thọc hai tay túi chiếc quần túi hộp màu đen rộng thùng thình, dậm đôi giày bốt da tiến lên một bước, vóc dáng thanh mảnh nhưng cao lớn hiên ngang, giọng khinh khỉnh cố tình kéo dài:
"Là đ.â.m từ phía , là táo bón vệ tinh , để phân nó ứ đọng xông lên tận não đến mức thần trí tỉnh táo, gặp ai cũng hả?"
Dù khuôn mặt của Vưu Kim trông non nớt, nét trẻ con vẫn tan hết khiến vẻ vô hại và trải sự đời, nhưng chỉ cần chiều cao vượt trội thôi là đủ đe dọa .
Gã vô gia cư dường như mới nhận sự hiện diện của Vưu Kim, cơn say cũng tỉnh vài phần, lập tức lủi mất dạng.
Giang Hữu nới lỏng bàn tay đang nắm c.h.ặ.t con d.a.o, ngước lên thì chạm ngay đôi mắt xanh lục.
Cô rụt cổ , hàng mi cụp xuống, chuẩn tâm lý mắng tiếp.
Quả nhiên…
Giọng điệu của mang theo sự chế nhạo chẳng hề che giấu:
" cái đồ đàn bà , ở bên cạnh mà cô vẫn nhát như cáy thế ? Ở nước chẳng câu 'cáo mượn oai hùm' ? Cô thì , đến cái gan để 'mượn oai' cũng chẳng . Thật khi chỉ một , cô sẽ sống đây..."
Giang Hữu vô thức mân mê các đầu ngón tay, im lặng cam chịu sự hạ thấp của Vưu Kim.
Trong tiếng mỉa mai của , hai tới chân một tòa nhà.
Vẫn là một nơi cũ nát và chật chội, tòa nhà trông chẳng khác gì những căn nhà xung quanh.
Bên trong là kiểu nhà trọ cho thuê, mỗi tầng là một hành lang dài, cầu thang bộ ngăn đôi hành lang hai bên trái .
Trên hành lang nhiều cửa, điều đó nghĩa là nhiều phòng ở.
Vưu Kim ngừng những lời c.h.ử.i thề, lên tầng hai dừng một cánh cửa.