Lâm Đức Bá Cách · Tây Áo Đa bận rộn, phần lớn thời gian cô thuộc về Đức Lý An · Tây Áo Đa.
hễ Lâm Đức Bá Cách · Tây Áo Đa trở về, thời gian của cô thuộc quyền sở hữu của .
Dần dần quen với cuộc sống , cô nhận nó cũng đến mức thể chịu đựng nổi.
Giang Hữu tự nhủ như , ngày tháng cứ thế trôi , cách giải trí duy nhất của cô là sách.
Sách tiếng Anh, thỉnh thoảng Đức Lý An · Tây Áo Đa hứng chí sẽ lên từng từ một, dịch cho cô .
đa thời gian là cô tự , từ nào hiểu thì tra từ điển, còn Đức Lý An · Tây Áo Đa thì bên cạnh chơi game.
Khi chơi mệt, gối đầu lên đùi cô.
Chỉ cần Giang Hữu cúi đầu, cô sẽ chạm ngay đôi mắt vàng kim đang trân trân.
Kể từ khi Đức Lý An · Tây Áo Đa quen với sự đụng chạm của cô, "thành công" đầu tiên của , chuyện cũng giống như lúc hôn , thời gian mỗi lúc một kéo dài...
Kéo dài mãi...
Ngoài chuyện đó , cuộc sống của cô vô cùng đơn giản.
Có lẽ vì những ngày tháng quá đỗi đơn điệu nên cô tìm chút kích thích, cũng thể là vì "vết thương lành thì quên mất nỗi đau", Giang Hữu bỗng nghĩ một kế sách tuyệt (ngu) diệu (ngốc) - kế ly gián.
Cô định giả vờ yêu một trong hai , khiến họ nảy sinh nội chiến, nhờ mà cô thể trốn thoát khỏi nơi .
Càng nghĩ cô càng thấy phương pháp khả thi.
Trong những ngày Lâm Đức Bá Cách · Tây Áo Đa vắng, Giang Hữu cố gắng đưa mối quan hệ giữa cô và Đức Lý An · Tây Áo Đa trở như lúc mới quen, thậm chí còn thiết hơn.
"Đức Lý An · Tây Áo Đa."
Tay cô bưng hộp dâu tây, nhón gót chân, đưa quả dâu ở tay trái đến bên môi .
"Há miệng nào."
Đức Lý An · Tây Áo Đa chăm chú Giang Hữu.
Mái tóc cô xõa dài, diện chiếc váy xanh nhạt, chiếc cằm khẽ hếch lên để lộ vùng cổ mỏng manh, đôi mắt cong cong, trông cô lúc thật "ngon miệng" vô cùng.
Mà thực tế là cô ngon, đúng như những gì tưởng tượng, ngọt ngào khôn xiết.
Đã lâu ăn đồ ngọt, mỗi khi cơn thèm đồ ngọt trỗi dậy, tìm đến cô để giải tỏa.
Đức Lý An · Tây Áo Đa há miệng, khi cúi đầu ngậm lấy quả dâu tây, đầu lưỡi lười biếng quẹt qua đầu ngón tay cô một cái.
Giang Hữu đỏ mặt cúi đầu, bỏ lỡ vẻ mặt như đang xem kịch vui của Đức Lý An · Tây Áo Đa.
Cô vuốt tà váy, cô thích mặc váy, mà bởi vì trong tủ quần áo chẳng gì khác ngoài váy.
Trước đây cô từng hỏi xin Đức Lý An · Tây Áo Đa quần dài nhưng từ chối.
Hình như một câu rằng mặc váy cho tiện, là lời trêu ghẹo thô tục nào đó, cô cũng chẳng nhớ rõ nữa.
Trí nhớ càng lúc càng kém, nhưng , gần đây cô mới kết giao một bạn mới, chắc chắn là nữ, cô trực tiếp kiểm chứng .
"Thu Vân, mau đây."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/co-nang-binh-thuong-so-giao-tiep-lai-roi-vao-vong-xoay-tinh-si/chuong-235.html.]
Giang Hữu mỉm rạng rỡ gọi Thu Vân đang ở góc phòng.
Đám nữ hầu trong lâu đài sợ cặp song sinh, cũng dám bắt chuyện với cô, ngoại trừ Thu Vân.
Quả nhiên, Thu Vân chẳng thèm để ý đến Tây Áo Đa, cô hì hì bước tới:
"Có chuyện gì ?"
Giang Hữu chọn một quả dâu tây to nhất đút cho Thu Vân, hỏi: "Ngon ?"
"Ngon lắm."
Thu Vân cũng là nước , cô nhai sáng rực cả mắt, gật đầu lia lịa.
"Ngon thì ăn nhiều ."
Giang Hữu vén lọn tóc mai của Thu Vân tai để tránh dính miệng khi ăn.
Đức Lý An · Tây Áo Đa chằm chằm Giang Hữu đang tự một với khí, nụ mặt đổi, kéo cô :
"Hôm nay vẫn chuyện đó đấy."
Giang Hữu thấy Thu Vân thấy lời liền khựng , bước theo nữa.
...
Hôm nay Lâm Đức Bá Cách · Tây Áo Đa trở về, bàn ăn, Giang Hữu vẫn quên thực hiện cái ly gián kế của .
Thế nhưng khi cô bắt đầu hành động, chuyện diễn như mong đợi.
Họ cô với nụ đầy ẩn ý, hai đôi mắt vàng kim như thấu qua lớp vỏ bọc, bóc trần sạch sành sanh tâm tư trong lòng cô.
Giang Hữu cảm thấy nghẹt thở, ngón tay vô thức siết c.h.ặ.t vạt áo, thở trở nên nhẹ và chậm vô cùng.
Đức Lý An · Tây Áo Đa: "Sao em cứ mãi chịu khôn thế nhỉ."
Lâm Đức Bá Cách · Tây Áo Đa: "Ngu ngốc đến mức khiến thương xót."
Hai thong thả vây quanh Giang Hữu từ hai phía.
Đức Lý An · Tây Áo Đa lười biếng :
"Em tại chúng cùng lúc 'thưởng thức' em ?"
Lâm Đức Bá Cách · Tây Áo Đa dùng ngón trỏ quấn lấy một lọn tóc đen của Giang Hữu, mỉa mai:
"Đừng bảo em nghĩ đó là vì lòng chiếm hữu đấy nhé? là tâm tư thiếu nữ hão huyền."
Đức Lý An · Tây Áo Đa nhịn mà bật thành tiếng:
"Không , Giang Hữu."
Anh bằng giọng điệu vô cùng tinh quái:
"Ái chà, là vì sợ em sẽ c.h.ế.t mất đấy."