"A!"
Cô dọa cho giật b.ắ.n , đang tư thế xổm liền ngã ngửa , khung ảnh tuột khỏi kẽ tay, rơi xuống đất phát tiếng "xoảng" ch.ói tai.
Đức Lý An · Tây Áo Đa chống tay lên mặt bàn, đôi hàng mi dài và dày rủ xuống, ánh mắt lướt qua bức ảnh trong khung hình đất.
Trước căn biệt thự, hai bé tóc đỏ mắt vàng đang nắm tay ống kính.
Đôi mày khẽ nhướng lên, mang theo một tầng lười biếng tan biến nổi, chậm rãi dời tầm mắt dừng nơi đôi mắt cô.
" đổi ca với khác ."
Anh bằng giọng điệu thản nhiên như thường lệ.
"Chúng thể việc cùng ."
Giang Hữu vẫn còn đang trong trạng thái thể tin nổi, thấy lời tỉnh bơ của Đức Lý An · Tây Áo Đa, giọng cô kìm mà cao v.út lên:
"Điều chỉ thế thôi ?"
Sao thể điềm nhiên như chuyện gì xảy như , cứ như thể từng gì, cứ như thể là do cô hiểu lầm .
Nếu trùng tên trùng họ thể coi là tình cờ, thì gương mặt giống hệt trong ảnh cũng là tình cờ ?
Đôi mắt vàng kim rực rỡ như ánh mặt trời chằm chằm cô, bước tới vài bước xổm xuống mặt cô, ngây thơ hỏi ngược :
"Nếu thì gì?"
"Chuyện là đàn ông, là mua , là chủ nhân của lâu đài , luôn lừa dối , ..."
Sao thể lừa chứ?
Cảm xúc của Giang Hữu phức tạp đến cực điểm, hoảng hốt, sợ hãi, tức giận và phẫn nộ, cuối cùng cảm thấy nực đến tột cùng, hốc mắt dần tích tụ một tầng sương nước.
Phải thế nào về việc từ nhỏ tiền tiêu vặt, kết giao một bạn lâu dài.
Phải thế nào về việc cô bạn cùng phòng đại học Vương Lệ Lệ thanh mai trúc mã và bạn từ nhỏ, còn cô chỉ là một bạn "thế " mỗi khi khác tìm ai chơi cùng...
Rốt cuộc thì Đức Lý An · Tây Áo Đa mặt mới hiểu , cô trút hết nỗi lòng về một tình bạn còn khiếm khuyết lên , để bây giờ cô đang tức giận đến nhường nào.
Mười chín năm cuộc đời trôi qua cực kỳ bình lặng, kể từ giây phút gặp Hạ Ngôn kỳ nghỉ hè rực lửa năm , mạch truyện dường như luôn thách thức tam quan và giới hạn chịu đựng của cô.
Đức Lý An · Tây Áo Đa hiểu nổi cơn giận của cô.
Một bình thường lúc đáng lẽ lộ vẻ chột hoặc lúng túng, nhưng đạm mạc, bình thản đến mức chẳng thèm quan tâm, điều đó khiến cơn giận của cô chỗ phát tiết, khiến cô mệt mỏi và cảm thấy kiệt sức.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/co-nang-binh-thuong-so-giao-tiep-lai-roi-vao-vong-xoay-tinh-si/chuong-225.html.]
" lừa em?"
Đức Lý An · Tây Áo Đa trần thuật :
"Chẳng là do em cứ luôn tự tự đó ?"
Cái, cái gì cơ?
Giang Hữu nhận chẳng còn thấy mệt mỏi nữa, mà thể tức giận đến phát điên.
Cô hít một thật sâu, nén những cảm xúc đang cuộn trào trong lòng:
"Được, cứ coi như đây mù mắt, cũng truy cứu gì nữa. Anh là chủ nhân ở đây đúng ? rời , tiền cái gì? một đống điện thoại của đại gia đây, họ…"
"Không nhé."
Đức Lý An · Tây Áo Đa cắt ngang lời cô bằng vẻ mặt vô hồn.
"Em là của và trai, phép rời xa chúng ."
"Hơn nữa, Giang Hữu thật quá đáng."
Biểu cảm của trông phiền muộn, giọng nhàn nhạt, đôi mắt bán trong suốt tựa như mãnh sư thảo nguyên đang khóa c.h.ặ.t lấy con mồi.
"Em chúng sẽ mãi mãi ở bên , kẻ thất hứa sẽ trừng phạt đấy."
" với !"
Lời phản bác của Giang Hữu thốt theo bản năng.
"Và ... Và ..."
"Em đang ?"
Đức Lý An · Tây Áo Đa ngắt lời cô, Giang Hữu gương mặt yêu mị đầy mê hoặc đang tiến gần .
Anh khẽ hé môi, cả Giang Hữu cứng đờ, một cảm giác ấm ướt và nóng hổi lan tỏa nơi khóe mắt cô.
"Ừm... Mặn thật."
Đầu lưỡi khẽ lướt qua, đang l.i.ế.m giọt nước mắt của cô, men theo vệt nước , mút nhẹ dọc xuống tận cằm, khi dọn sạch nước mắt ở đó, bắt đầu di chuyển lên đôi môi.
Tại chuyện đột ngột chuyển biến theo hướng cơ chứ?