Cô Nàng Bình Thường Sợ Giao Tiếp Lại Rơi Vào Vòng Xoáy Tình Si - Chương 174

Cập nhật lúc: 2026-02-28 10:52:19
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Giang Hữu ngước mắt , Tống Vân đang chăm chú phần cằm cô, chỉ thấy một tiếng "tạch" giòn giã, nở nụ thẹn thùng, đôi mắt cong cong:

"Xong ."

Cô gái nhỏ chớp chớp mắt, đầu đội mũ bảo hiểm, đôi mắt đen láy trân trân, trông cực kỳ đáng yêu và ngoan ngoãn.

Ngón tay út của Tống Vân khẽ co , mặt chỗ khác, vành tai âm thầm nhuộm một màu đỏ hồng: 

“Tiểu... Tiểu Hữu, sang chỗ ăn nhé."

"Được thôi." 

Giang Hữu sải bước lên ghế , ngón tay níu lấy vạt áo .

Chiếc xe điện khởi động, gió nhẹ lướt qua mặt, Giang Hữu suy nghĩ một chút buông vạt áo Tống Vân , vòng tay ôm lấy eo .

Cánh tay cô mềm mại, chẳng chút dấu vết nào của việc vận động, cứ thế xuyên qua lớp vải áo, dán c.h.ặ.t cơ thể .

"Oàng" một cái, một luồng nhiệt xông thẳng xuống bụng , Tống Vân trợn tròn mắt, con ngươi khẽ run rẩy, cả gương mặt đỏ bừng như gấc chín.

Kít!

Tiếng phanh gấp vang lên, Giang Hữu kịp phản ứng, cả khuôn mặt đ.â.m sầm lưng Tống Vân.

Khốn thật, khó khăn lắm cô mới chủ động một

Cô xoa xoa cái mũi đang đau nhức, nhíu mày

"Tống Vân, thế?"

Thắt lưng của đàn ông thể tùy tiện ôm lấy, Tống Vân đau đầu xuống phía , may mà hôm nay mặc quần rộng nên lộ điều gì bất thường.

"Tiểu Hữu." 

Giọng còn vẻ mềm mại thường ngày mà trầm xuống, khản đặc: 

"Em ôm , ... Tim đập nhanh quá..." 

Anh còn em nữa.

Câu cuối cùng thốt lời, vì điều đó vượt quá giới hạn chịu đựng của Giang Hữu.

"À, em .”  

Giang Hữu gãi gãi má, suýt chút nữa thì quên mất Tống Vân vốn là thẹn thùng.

Xe điện khởi động , Tống Vân mím môi, một lúc mới khẽ lên tiếng: 

"Anh hết căng thẳng , em thể tiếp tục ôm ."

Người đáp lời, Tống Vân nản lòng c.ắ.n môi , đúng lúc , cô gái nhỏ bật khúc khích: 

"Thế em ôm kiểu gì?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/co-nang-binh-thuong-so-giao-tiep-lai-roi-vao-vong-xoay-tinh-si/chuong-174.html.]

Giang Hữu đưa tay tới, sờ cơ bụng

"Như thế ?"

Sắc hồng gò má Tống Vân lan nhanh xuống tận cổ.

"Hay là như thế ?" 

Tay Giang Hữu dời xuống thấp hơn.

Hơi thở nghẹn , đôi bàn tay đặt tay lái siết c.h.ặ.t, tốc độ xe điện chậm dần, yết hầu trượt lên trượt xuống, đôi mắt như phủ một lớp nước, nhỏ giọng đầy mong đợi: 

"Tiểu Hữu ơi~."

Thấp xuống một chút nữa, thấp xuống một chút nữa ... 

Nếu đang xe điện, sớm áp mặt .

Tiếc , ông trời dường như thấy lời khẩn cầu , tay Giang Hữu nhanh dừng

"Cứ ôm thế ."

"Tiểu Hữu?" 

Anh nũng đầy vẻ hài lòng.

"Sao thế?" 

Giang Hữu nhịn .

"Phở bò sắp nguội kìa."

Tống Vân hậm hực tăng ga phóng xe tiếp.

Lòng đúng là tham lam, ban đầu chỉ mong cô ôm eo, nhưng khi thấy những khả năng khác, còn thỏa mãn với việc chỉ ôm eo nữa.

Còn Giang Hữu chỉ cảm thấy trêu chọc thật là vui!

Mãi cho đến khi bóng dáng hai khuất dạng, đàn ông kính thiên văn mới vô cảm thẳng dậy. 

Trong mắt là sự thâm độc như m.á.u đang cuộn trào, tên gian phu mò đến trường

Anh cứng nhắc nhếch môi, nặn một nụ , nhưng nụ trông giống , mà vặn vẹo đầy quỷ dị.

Nắng sớm thấm đẫm những lá ngô đồng tòa ký túc xá, Tống Vân chống một chân giữ vững xe, lấy từ giỏ xe hai hộp phở bò còn bốc nghi ngút cùng Giang Hữu lên lầu.

Mọi thứ trong phòng vẫn hề đổi. 

Giá vẽ sát tường, một chiếc giường lớn, một cái bàn, hai cái ghế, và chi chít tường là những bức họa vẽ cô. 

Có những bản phác thảo bằng chì xé từ sổ tay, cũng những bức tranh màu nước đóng khung trang trọng.

Tống Vân chẳng chút ngượng ngùng lúng túng, ung dung bước trong.

 

Loading...