"Cái đồ khốn khiếp! Không thể cứ thế ."
Thẩm Dật An một cú bật phắt dậy.
Chiếc quần đen dính đầy bụi bẩn, chẳng thèm để ý mà phủi nhẹ vài cái, đôi mắt sâu thẳm thoáng hiện vẻ bất cần đời.
Anh lôi điện thoại , gọi cho Giang Hữu.
, tài khoản Douyin của cô là do mặt dày mày dạn mới kết bạn đấy.
Ngay giây phút cuộc gọi kết nối, khóe môi Thẩm Dật An khẽ nhếch lên, đắc ý :
"Nhận máy nhanh thế, lúc nào cũng nhớ nhung tiểu thiếu gia đây ?"
" cúp máy đây."
"Ơ kìa, đợi . Tết Dương lịch em cùng tới núi Phượng Hổ một chuyến, nếu đạo sĩ ở đó em vấn đề gì, hứa từ nay về sẽ bao giờ phiền em nữa, thấy ?"
Lâm Dự xổm một bên ngắm hoàng hôn, tay thong thả chống cằm.
Nhãn cầu của nhỏ hơn bình thường khá nhiều, cộng thêm đôi mắt thường xuyên lờ đờ vô thần và làn da trắng bệch, gương mặt trông thanh tú nhưng toát vẻ quái dị, giống thở của sống, mang một nét chán đời đầy ám ảnh.
"Thật mà, gạt em gì? Nhìn mặt giống kẻ l.ừ.a đ.ả.o lắm ?"
Thẩm Dật An tiếp tục thuyết phục đầu dây bên .
Lâm Dự máy móc dời tầm mắt từ ráng chiều phía xa sang Thẩm Dật An.
Thực tế, Thẩm Dật An là một kẻ cực kỳ yêu cái .
Kiểu tóc đổi xoành xoạch, quần áo bao giờ mặc trùng mẫu, trang sức thì thể chất đầy một căn biệt thự.
Anh còn thích sơn móng tay, đặc biệt là màu đen.
Thế nhưng một ngày, khi đem bộ móng mới sơn khoe với Giang Hữu, cô chỉ lướt bằng ánh mắt kỳ quặc hỏi một câu:
"Anh hồi là trong giới Gay ?"
Thẩm Dật An lập tức xù lông, chỉ tay Giang Hữu mà mắng cô là đồ phong kiến, đồ hủ lậu, bảo rằng chẳng lẽ cứ yêu cái thì là Gay ?
Thời đại nào ?
Đàn ông cũng quyền chứ!
Mặc dù mạnh miệng là thế, nhưng kể từ ngày đó, bao giờ sơn móng tay nữa, ngay cả trang sức cũng hiếm khi đeo.
Lâm Dự quen Thẩm Dật An từ năm bảy tuổi, quá hiểu rõ bạn bao giờ bận tâm đến ánh mắt của đời, càng thể vì sự đ.á.n.h giá của khác mà đổi bản .
Thẩm Dật An miệng thì thừa nhận, nhưng hành động tố cáo cực kỳ để tâm đến cái của Giang Hữu, thậm chí đến mức "thần hồn nát thần tính".
"Vậy quyết định thế nhé."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/co-nang-binh-thuong-so-giao-tiep-lai-roi-vao-vong-xoay-tinh-si/chuong-111.html.]
Thẩm Dật An mỉm , khi yên tĩnh , trông thêm vài phần lười nhác và quyến rũ.
Lâm Dự vô vị nghĩ ngợi về những đổi gần đây của bạn , thấy câu liền khẽ nhướng mày.
Giang Hữu chẳng lẽ tin lời dối " bao giờ phiền nữa" của Thẩm Dật An thật ?
Thẩm Dật An chính là một gã vô thực thụ, mang một kiểu ác ý thuần túy.
Đến mức ép Hạ Bắc đích tay thì hạng đó thể là kẻ lành gì.
Hai ngày tết Dương lịch, Giang Hữu đột nhiên gọi văn phòng.
Hóa là trường Lam Hải, chính là ngôi trường quý tộc mà vị giáo sư đó nhắc tới.
Sau tết Dương lịch, sáu sinh viên tuyển chọn đặc biệt sẽ ba ngày đến đó để dự thính và học hỏi phương pháp giảng dạy của các giáo viên trường Lam Hải.
Cố vấn học tập: "Đây là tờ khai, em mang về điền cho kỹ, tết Dương lịch thì nộp cho thầy."
Giang Hữu do dự khi nhận lấy tờ giấy.
Lỡ như ở trường Lam Hải tình cờ gặp ai đó sức hút kỳ quái cô cho đổi thì ?
"Sao thế?"
Thấy cô gái nhỏ im lặng, vị cố vấn nhịn mà lên tiếng.
Thầy thể ngờ rằng cô học trò đến trường Lam Hải.
Ngôi trường mệnh danh là trường quý tộc , chỉ tên thôi cũng đủ từ đội ngũ giáo viên đến cơ sở vật chất đều thuộc hàng đỉnh cao.
Khi thi công chức thi cao học, nếu kinh nghiệm tại ngôi trường nền tảng, hồ sơ sẽ ưu tiên trúng tuyển hơn nhiều.
Dù ở Lam Hải giảng dạy mà chuyển sang trường khác, thì bản lý lịch thực tập tại đó cũng đủ khiến nể trọng vài phần.
Chưa kể đến những thứ đó, mức lương tại Lam Hải ngay cả với thực tập sinh cũng là mười nghìn tệ khởi điểm, khi trở thành nhân viên chính thức thì ít nhất là ba mươi nghìn tệ.
Con cao gấp nhiều so với mức lương cơ bản chỉ vỏn vẹn một nghìn sáu trăm tệ ở các trường khác.
Nếu hiệu trưởng trường Sư phạm Đằng Trung chút quan hệ với hiệu trưởng bên Lam Hải, lẽ ngay cả sáu suất thực tập cũng tới lượt họ.
Nói trắng , sáu suất là đặc quyền cá nhân của hiệu trưởng, năm suất suất nào mà chẳng bỏ tiền mua?
Chỉ mỗi Giang Hữu là gặp may mà .
Mặc dù họ đến đó cũng chỉ chân chạy vặt, dạy dỗ mấy ấm cô chiêu mặn mà với việc học hành cho lắm.
Cũng chính vì cơ hội quá nên Giang Hữu mới chần chừ, đắn đo mãi.
"Dạ, gì ạ."
Giang Hữu chào thầy cố vấn, cầm tờ khai bước khỏi văn phòng.