Từ sau ngày đó, lâu lâu Thẩm Việt sẽ đưa tới trong tiệm đồ vật gì đó, không phải khoai lang trong nhà ăn không hết, thì là khoai tây ăn không hết, hoặc chính là giấy và bút mực trong thư viện dùng không hết đưa tới cho Bảo Nhi dùng. Tóm lại, ba ngày năm ngày sẽ đưa đồ vật tới một lần
Khi hắn mang đồ tới, đa số đều do Lý thị nhận, Chu Lê đứng ở trong tiệm thấy hắn tới, đều sẽ mượn cớ trốn vào hậu viện.
Thẩm Việt chưa thấy được Chu Lê, cũng không hỏi.
Lý thị ngay từ đầu không phát hiện cái gì, nhưng rất nhanh đã phát hiện ra, mỗi lần Thẩm Việt mang đồ tới, đôi mắt đều luôn cố ý vô tình ngó vào trong tiệm.
Tuy rằng hắn làm rất bí mật, nhưng vẫn bị Lý thị phát hiện vài lần.
Hơn nữa gần đây, Vương Hứa cũng không có việc gì đều chạy tới bên này, hắn ngược lại, không phải tới tặng đồ, hắn tới mua đồ, hai ngày ba ngày đến mua đậu hoa một lần, có đôi khi ăn ở trong tiệm, có đôi khi đóng gói trở về.
Chỉ là khi Vương Hứa tới, Chu Lê sẽ không cố ý tìm lý do trốn đi.
Lý thị tuy thấy rõ ràng, nhưng cũng không nhắc tới trước mặt Chu Lê. Hiện giờ bà đã thả A Lê, A Lê đã tự do, gả cho ai, không gả cho ai, đều do tự nàng làm chủ.
Chỉ là có đôi khi nhìn A Lê cùng Vương Hứa chuyện trò vui vẻ trong tiệm, không khỏi nghĩ nếu một ngày nào đó Thẩm Việt bắt gặp, Vương Hứa có thể gặp A Lê dễ như trở bàn tay, mà Thẩm Việt gặp gỡ một lần cũng khó, không biết trong lòng sẽ là tư vị gì.
Rồi sau đó, Thẩm Việt thật sự bắt gặp.
Ngày này là đông chí, thời tiết còn tính sáng sủa, mặt trời có chút trắng bệch, màn trời là màu xanh nhàn nhạt, Thẩm Việt hạ học đi ngang qua cửa hàng đậu hoa của Chu Lê, trong tay cầm một hộp gỗ dài, trong đó đặt một cây bút lông, hắn tính đưa cho Bảo Nhi.
Mới vừa đi đến cửa tiệm, vừa nhấc đầu, liền thấy trong tiệm có một bóng dáng quen thuộc ngồi ở bàn.
Trong lòng hắn đại hỉ. Từ ngày ấy sau khi hắn mạo phạm nàng, đã có khoảng nửa tháng không gặp được nàng. Đang chuẩn bị tiến lên, nhưng mà ngay sau đó, lại nhìn thấy Vương Hứa ở bàn đối diện
Vương Hứa không biết đang nói cái gì, biểu tình mặt mày hớn hở, Chu Lê đang nhìn hắn, tươi cười xán lạn.
Tiếng cười trong trẻo truyền đến, Thẩm Việt dừng bước chân.
Một tư vị giống như ăn một quả táo chua sống đột nhiên thổi quét lan tràn, hắn đang tự hỏi, muốn đi qua không
Hay là không đi……
Hắn thu hồi chân, xoay người rời đi.
Vương Hứa đang kể chuyện cười cho Chu Lê, trong lúc vô tình nhìn về phía cửa, không khỏi kinh ngạc: “Di? Kia không phải tam thúc sao?”
Chu Lê nghe vậy, tim đập lỡ một nhịp, quay đầu lại nhìn. Quả nhiên thấy trên đường ngoài cửa, một bóng dáng quen thuộc càng lúc càng xa. Hắn bước chân vội vàng, rất nhanh đã biến mất ở chỗ rẽ cách đó không xa.
Hoảng hốt trong chớp mắt rất nhanh bình phục lại, nàng thu hồi ánh mắt, quay đầu, cười nói: “Vương đại ca huynh vừa mới nói Vương đồ tể kia như thế nào mà? Nói tiếp a.”
Tính tình Vương Hứa thô kệch, không chút nào lưu ý đến mảnh gợn sóng nơi đáy mắt Chu Lê, tiếp tục chọc cười. Lần trước sau khi hắn thổ lộ ở đầu hẻm bị cự tuyệt, cũng có một ít ngày không dám gặp Chu Lê, cũng đến gần đây hắn mới nghĩ thông suốt, thích một người sao có thể dễ dàng từ bỏ như vậy được? Vì thế hắn lại bắt đầu ghé cửa hàng đậu hoa.
Những ngày kế tiếp Thẩm Việt không tiếp tục qua tặng đồ, hắn ngầm quan sát vài ngày, phát hiện Vương Hứa ba ngày hai lần chạy đến cửa hàng Chu Lê, mà Chu Lê lại không có chút ý nào lảng tránh Vương Hứa.
Mà mỗi lần hắn đi, Chu Lê đều cố ý tránh hắn
Chu Lê bên này cũng nhận ra Thẩm Việt gần đây không tới tiệm, nàng âm thầm thở dài nhẹ nhõm một hơi, tam thúc nếu có thể tự mình nghĩ thông suốt cũng tốt.
Rốt cuộc nàng chỉ là quả phụ, với một một Giải Nguyên lang như hắn, thật sự không xứng.
Chỉ là ngồi ở trong viện, nhìn tường viện phía Bắc, trong lòng không hiểu sao có thêm một phần mất mát cùng buồn bã.
Có phải từ nay về sau hắn sẽ không tới nữa không?
Qua một thời gian nữa, hắn đại khái sẽ phải vào kinh khảo thí, nếu kim bảng đề danh, bộ dáng hắn lại tuấn tú như vậy, nhất định sẽ bị quan to quý nhân nhà ai trong kinh bắt đi làm cô gia.
Đến lúc đó ngay cả trở về Cam Thủy trấn cũng không thể về được
Nghĩ đến đây, n.g.ự.c liền có chút nghẹn muốn chết.
Hiện nay mới vừa ăn xong cơm chiều, Lý thị cùng Bảo Nhi về thôn, trong viện yên tĩnh vắng lặng, nàng đột nhiên nghĩ ra ngoài đi dạo một chút.
Vì thế, vào nhà khoác áo choàng, ra cửa hàng, bắt đầu lang thang đi dạo không có mục tiêu trên phố.
Hôm nay là chợ đêm mỗi nửa tháng mở một lần, ngày này chợ không đóng cửa, các thương hộ sẽ đốt đèn lồng thẳng đến bình minh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/co-nang-ban-tao-pho-va-anh-chang-tu-tai/chuong-96.html.]
Bởi vì chợ đêm mỗi nửa tháng mới mở một lần, cho nên mỗi khi vào lúc này, trên đường người đi đều nối liền không dứt, rất nhiều lúc còn náo nhiệt hơn so với ban ngày.
Chu Lê chậm rãi xuyên qua chợ đêm, lang thang không có mục tiêu đi tới trước, đi tới đi tới lại đột nhiên dừng chân.
Nàng ngẩng đầu nhìn về phía một ngõ nhỏ bên cạnh, đó là đường đi vào nhà Thẩm Việt. Nàng sao lại đi tới nơi này rồi?
Nàng xoay người, đang định trở về, ánh mắt chợt thoáng nhìn về phía ven đường cách đó không xa, một nam tử đang vịn tường đứng đó. Thân ảnh nam tử kia vô cùng không ổn, lung lay sắp đổ, phảng phất ngay sau đó, sẽ phải tê liệt té ngã trên mặt đất.
Tam thúc? Hình như uống say?
Nàng đang nghĩ ngợi có nên tiến lên đỡ hay không, liền thấy nam tử dựa vào tường trượt một mạch xuống mặt đất.
Chu Lê không hề do dự, hai bước chạy tới, ngồi xổm bên người Thẩm Việt, ngay khi tới gần, đã nghe thấy mùi rượu nồng nặc, hun đến nàng cũng muốn say theo:
“Tam thúc? Thúc còn ổn không?”
Thẩm Việt suy nghĩ hỗn độn, nghe được có người nói chuyện trước mặt hắn, ngẩng đầu lên, đôi mắt mê mang say lờ đờ nhìn về phía Chu Lê, tiếp đó say cười:
“A Lê a, ngươi đã đến rồi.”
Chu Lê nhíu mày, tam thúc sao lại uống thành như vậy?
“Tam thúc, ta đỡ thúc đi trở về.” Nói, liền nâng một cánh tay Thẩm Việt lên, vòng qua đầu vai nàng, chậm rãi nâng người từ trên mặt đất dậy.
Nghiêng ngả lảo đảo đi đến ngõ nhỏ
Chờ tới cửa, Chu Lê đã sắp không chịu nổi, đừng thấy tam thúc không mập, nhưng sau khi say rượu người tựa như nặng cả ngàn cân, đè trên vai nàng, mấy lần tưởng đâu ngã xuống.
“Chìa khóa đâu?”
Thẩm Việt đang sờ soạng lung tung trên người mình, rốt cuộc cũng sờ soạng ra được chìa khóa. Chu Lê lấy chìa khóa mở cửa, đỡ người vào sân, lại một đường đỡ tới trong phòng.
Nàng tự nhiên còn nhớ rõ phòng hắn là gian nào, mà chỉ sợ là nàng không quên được.
Đỡ người lên giường, lại cởi giày cho hắn, kéo chăn qua, thấy đều dàn xếp xong, liền tính rời đi.
Nàng không muốn ở lại lâu, rốt cuộc hiện giờ bầu không khí giữa hai người bọn họ cũng không giống như trước.
Nhưng nàng mới vừa đi tới cửa, phía sau đột nhiên dán lên tới một luồng ấm áp, một đôi cánh tay rắn chắt ôm vòng lấy eo nàng, mùi rượu nồng nặc đánh úp lại, nàng không khỏi sửng sốt.
“A Lê, không được đi.”
Chu Lê giãy giụa hai cái: “Tam thúc mau buông ra!”
Lại không thay đổi được gì, cánh tay đối phương càng siết càng chặt.
Người phía sau tựa hồ như đưa đầu tới một bên vai nàng, hơi nóng thở ra đánh vào cổ nàng, trong lòng dâng lên một trận ngứa ngáy xa lạ
Chu Lê thấy tránh thoát không được, lại không thể nói với người say rượu đạo lý nam nữ khác biệt, chỉ phải nhỏ nhẹ khuyên giải: “Được được, A Lê không đi, tam thúc, thúc buông ra trước.”
Lời vừa nói ra, gông cùm xiềng xích bên hông quả nhiên buông lỏng, nàng đang muốn nhân cơ hội hết sức tránh thoát, người phía sau lại đột nhiên dời bước tới trước mặt nàng.
Chu Lê cả kinh, ngẩng đầu nhìn về phía hắn, đem tối, không có ánh sáng, nàng thấy không rõ vẻ mặt của hắn, chỉ có thể cảm nhận được một loại cảm giác nặng nề chưa bao giờ có cùng mùi rượu bỗng chốc khóa chặt nàng lại.
Ngay sau đó, người trước mặt đột nhiên cúi đầu, ngậm lấy môi nàng.
Chu Lê duỗi tay đẩy hắn, hắn lại vững như Thái sơn, căn bản đẩy không nổi.
Không những đẩy không nổi, thế công trên môi cũng càng ngày càng mãnh liệt. Chu Lê suýt nữa ngất đi.
Tam thúc như vậy, quả thực xa lạ, cùng với hắn ngày thường như hai người khác nhau, là bởi vì say rượu sao?
Nàng nhớ tới ngày ấy tại Vọng Tinh Các ở thư viện, một lần đó, hắn cũng uống rượu, cũng muốn hôn nàng……
Nàng đưa đôi tay nâng mặt Thẩm Việt lên, dùng sức đẩy hắn ra khỏi môi mình.
“Thẩm Việt, nhìn ta.” Nàng ép buộc hắn nhìn hai mắt mình, tuy rằng trong bóng tối, khả năng cái gì cũng nhìn không thấy, “Có phải thúc muốn ta không?”