CÔ NÀNG BÁN TÀO PHỚ VÀ ANH CHÀNG TÚ TÀI - Chương 95

Cập nhật lúc: 2025-01-01 18:46:37
Lượt xem: 32

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/RMSvZFox8R

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trên má truyền đến xúc cảm ôn nhuận, giống kẹo mạch nha mới nấu, khi để lạnh đến nửa nhiệt độ, không cẩn thận dính vào trên da thịt. Chu Lê trố mắt, chậm rãi giơ tay, lòng bàn tay chạm vào bên má.

Một đôi mắt khó có thể tin nhìn trừng trừng nam tử kế bên, dần dần, trong mắt lại nổi lên một chút ướt át.

Thấy bộ dạng nữ tử như hoa lê ướt mưa, lã chã chực khóc, đáy lòng Thẩm Việt ngầm dâng lên bất an, hoảng hốt lan tràn trong nháy mắt. Cảm giác xúc động lạc hồn lạc phách vừa rồi đột nhiên chợt tỉnh, khi hắn đang định mở miệng giải thích, nữ tử vươn tay, đẩy hắn một cái, sức lực không lớn, nhưng hắn không hề phòng bị, ngã ngồi về sau xuống trên mặt đất.

Không có vòng vây, Chu Lê vội vàng đứng dậy vọt sang một bên.

“Ngươi... ngươi... ngươi về sau không được như vậy nữa, nếu để người khác biết chúng ta luôn như vậy, truyền ra ngoài ngươi nói ta còn làm người như thế nào đây? Ngươi còn khảo thi khoa cử như thế nào đây?” Thanh âm Chu Lê run rẩy, ngữ khí có chút hung dữ, nhưng không biết có phải bởi vì cái hôn mới vừa rồi hay không, nữ nhi gia nhìn chung có chút ngượng ngùng, nghe vào không có chút lực uy h.i.ế.p nào

Thẩm Việt thấy Chu Lê nghiêng thân mình, trên má ửng đỏ toàn là xấu hổ buồn bực. Tức khắc cũng nổi lên một ít ảo não, lý trí ngày thường bắt đầu trở về, hắn chính là người đọc sách, cư nhiên lại nhiều lần mạo phạm A Lê. Mặc dù hắn thích người ta, có một số việc cũng chỉ có thể sau thành thân mới được làm, nếu hiện tại hôn nàng, muốn nàng, thật sự giống ngụy quân tử. Tại sao hắn thấy nàng liền nhịn không được?

Là hắn tuỳ tiện. Mất sạch tri thức.

Xem ra hiện tại hắn còn chưa thể nói cho Chu Lê biết tâm tư của hắn, nếu không trực tiếp dọa nàng chạy mất, hắn phải đến nơi nào tìm. Có một số việc, cần phải tuần tự thực hiện. Nóng vội ăn không hết đậu hủ nóng

Phi phi phi! Ăn đậu hủ cái gì! Quá càn rỡ!

“Thực xin lỗi, làm ngươi sợ đi, ta chỉ muốn nói với ngươi, ngươi về sau có thể không xem ta như tam thúc, như trưởng bối nữa.”

Chu Lê ngập ngừng nói: "Vậy xem thành cái gì? Thúc vốn dĩ chính là tam thúc.”

Thẩm Việt quýnh lên: “Hoàn toàn có thể xem ta như một nam nhân bình thường.”

Những lời này vừa ra khỏi miệng, trong lòng Chu Lê kinh ngạc một chút, như bị một cây kim đ.â.m trúng. Nàng nghĩ không ra nên đáp lại như thế nào, chỉ có thể trầm mặc.

Trong khoảng thời gian ngắn, nhà bếp an tĩnh cực kỳ, gió mùa đông từ cửa sổ thổi đến, rót vào bên trong, thổi loạn tóc trên thái dương nàng, nàng duỗi tay vén ra sau tai. Thẩm Việt nhìn chằm chằm nàng, lúc này mới phát hiện cành mai nàng dùng để bới tóc, hoa mai trên mặt sớm đã bị cọ đến cánh hoa thưa thớt.

Trong lúc nhất thời hối hận đột nhiên tăng cao.

Chu Lê thấy Thẩm Việt đột nhiên đi qua bên người mình, đi vào trong sân, có chút không hiểu nguyên do, đi đến trong sân nhìn, nhưng thấy nam tử đi đến dưới một tàng cây mai, ngửa đầu nhìn đánh giá một phen, tựa hồ đang xem xét đóa hoa nào nở đẹp nhất.

Thân hình hắn cao lớn, hôm nay mặc một thân trường sam màu khói, màu sắc như vậy, nếu nam nhân khác trong thôn mặc trên người, phần lớn sẽ có vẻ quê mùa. Nhưng Thẩm Việt không giống, hắn đi ra bên ngoài học, thời gian ở trong thôn làm việc

nhà nông không dài, màu da cũng không bị phơi đen, mặc màu sắc như vậy, ngược lại tẫn hiện một loại khí độ phong nhã điệu thấp. Tựa như giai công tử trong lời kịch hay nhắc tới.

Hắn bẻ một cành mai, xoay người đi trở về. Chu Lê chạy như bay vào nhà bếp, rất sợ nam tử thấy nàng nhìn lén. Nàng cầm lấy chén, giả bộ dọn dẹp rửa sạch, hai lỗ tai lại dựng nhòn nhọn để nghe tiếng bước chân phía sau.

Tiếng bước chân từ cửa đi đến phía sau nàng, nàng liếc mắt một cái, chỉ nhìn thấy một mảnh góc áo hắn.

Nàng không biết vì sao hắn đột nhiên đi bẻ cành mai, chỉ yên lặng dọn dẹp bệ bếp, lưu ý động tác người phía sau

Đột nhiên, trên tóc truyền đến một trận cảm giác ngập ngừng. Nàng ngốc lăng, đưa bàn tay đến đỉnh đầu sờ sờ, lại phát hiện cành mai trên búi tóc đã không thấy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/co-nang-ban-tao-pho-va-anh-chang-tu-tai/chuong-95.html.]

Thẩm Việt vừa cài cành mai mới vào cho nàng, vừa nói: “Hoa mai trên tóc ngươi vì ta cọ rớt mất rồi, ta mới lấy về một cành mới.”

Mặt ngoài cành mai nếu không cố ý chà xát, sẽ có chút thô ráp, lúc cài vào sẽ bị vướng sợi tóc, sẽ ngầm có chút đau. Nhưng động tác Thẩm Việt rất chậm rất nhẹ, nàng không cảm giác được chút đau đớn nào.

Chu Lê cứng thân mình, một cử động nhỏ cũng không dám, tại nhà bếp an tĩnh vào đông, cảm giác những sợi tóc bị lôi kéo trên đỉnh đầu, bị phóng lớn vô hạn, làm thể xác và tinh thần nàng sinh ra một trận ngứa ngáy

Bởi vì Thẩm Việt trúng Giải Nguyên, nàng còn cố ý hỏi thăm người đọc sách thường đến ăn đậu hoa, một Giải Nguyên lang ngày sau tiền đồ đại khái sẽ như thế nào. Giải Nguyên lang năm sau sẽ tham gia kỳ thi mùa xuân, có khả năng sẽ trúng tiến sĩ, đến lúc đó, rất nhiều đại quan quý nhân trong kinh sẽ chờ tới lúc yết bảng để bắt rể, không chừng còn bị tiểu thư nhà quan nào coi trọng. Nếu có cơ hội tham gia thi đình, trúng Trạng Nguyên, không chừng còn có thể kết thân cùng hoàng gia, một bước lên trời. Còn nếu kỳ thi mùa xuân không trúng, kém cỏi nhất cũng có thể làm một quan viên thất phẩm

Thất phẩm, huyện lệnh đại nhân huyện các nàng, chính là quan lớn như vậy. Nàng nghe nói, huyện lệnh phu nhân, cũng là quan gia tiểu thư.

Thẩm Việt có một mảnh tiền đồ xán lạn như vậy, giờ phút này lại đang cài trâm cho một quả phụ là nàng?

Trong lòng không nói rõ là vui sướng, hay là lo lắng, mũi đau xót, hốc mắt bỗng chốc nhiễm một vòng hồng nhuận.

“Được rồi.” Sau một lúc lâu, Thẩm Việt đã tỉ mỉ chỉnh lại cành mai trên tóc đen.

Chu Lê không quay đầu lại nhìn hắn: “Tam thúc, lúc này canh giờ không còn sớm, thúc đi về trước đi, còn lại để ta dọn được rồi.”

Thẩm Việt hơi hơi hé miệng, lại không nghĩ ra lý do tiếp tục ở lại

“Ta đi đây.”

Chu Lê “Ừm” một tiếng, gật đầu.

Thẩm Việt cuối cùng nhìn cành mai trên tóc nàng một cái, chậm rãi thối lui đến cửa nhà bếp. Lại tựa như nghĩ tới cái gì đó, dừng chân.

“A Lê.”

Chu Lê quay đầu nhìn hắn: “Tam thúc còn có việc sao?”

“Có thể gọi ta một lần... bằng tên không.” Thẩm Việt tha thiết nhìn nàng, phảng phất như nếu nàng không gọi, hắn sẽ vô cùng thất vọng.

Chu Lê cắn môi ấp úng một phen: “Th……” Nhưng vẫn chuyển âm, “Tam thúc.”

“Thực xin lỗi, ta không quen.” Đôi tay Chu Lê chống trên bệ bếp, chán nản cúi đầu. Nàng sao không rõ ý Thẩm Việt, chỉ là nàng thật sự không muốn chậm trễ hắn.

“Không sao, ngươi từ từ sẽ quen.”

Chu Lê nghe vậy cả kinh, khi lại ngẩng đầu, cửa nhà bếp sớm đã trống không.

Thẩm Việt đi rồi.

Chu Lê đứng ở cạnh bệ bếp, nhìn chỗ cửa hắn đã đứng, thật lâu sau mới hồi phục lại tinh thần.

Rửa sạch chén, khi đi ra nhà bếp, trời đã vào đêm. Lý thị đi rồi, chỉ còn một mình nàng. Trước đây thời điểm như vậy cũng rất nhiều, chỉ là tối nay, nỗi lòng nàng thật lâu không bình tĩnh được, luôn cảm thấy sân này to như vậy, có chút buồn, ngẩng đầu nhìn trời, màn trời đen nghìn nghịt một mảnh, không thấy nửa ngôi sao, tấm màn đen nặng nề kia, tựa như thời khắc đều muốn đổ sầm xuống.

Nàng ra cửa đi dạo một vòng, lại trở về, rửa mặt lên giường, một đêm rối ren, giấc mộng hỗn loạn

Loading...