Nhớ tới cảnh trong mơ đêm qua, một cảm giác xấu hổ ngay lập tức làm bỏng toàn thân, vội thay đổi một thân tiết khố khô mát, lại kéo khăn trải giường xuống, cầm đi trong viện giặt sạch.
Chu Lê vốn còn lo lắng nếu lại đi thư viện đón người, gặp được Thẩm Việt nên xử lý như thế nào. Ai ngờ bệnh này của Bảo Nhi kéo đến ba bốn ngày
Nóng sốt đã giảm ở ngày thứ hai, chỉ là hài tử vẫn luôn ăn không vô, Lý thị mỗi ngày đều nấu chút cháo loãng cho hắn, hắn cũng chỉ ăn hai ba muỗng sẽ không ăn. Chu Lê nhìn hài tử không đến hai ngày đã gầy xộm, cũng không khỏi lo lắng lên.
Đứa nhỏ này ngày thường lời nói cũng không nhiều lắm, cũng rất ít giao lưu cùng Chu Lê bọn họ, lâu như vậy tới nay, Chu Lê giống như cũng chưa nghe hắn gọi qua một tiếng tỷ tỷ. Ngay cả Lý thị hắn cũng rất ít gọi, ngày mới đến hắn còn gọi vài tiếng cô mẫu, sau đó Lý thị ghi tên hắn vào gia phả Thẩm gia, kêu hắn gọi bà là nương, hài tử lại nói:
“Ta có nương, ngươi là cô mẫu.”
Rồi sau đó, Bảo Nhi thậm chí ngay cả “Cô mẫu” cũng không gọi.
Chu Lê ước chừng cũng có thể lý giải, nhỏ như vậy đã không có cha mẹ, trong nhà cũng không biết gặp biến cố gì, cha lâm chung gửi gắm bé cho cô mẫu, tuổi còn nhỏ không nơi nương tựa, nội tâm hẳn là vô cùng mẫn cảm.
Bất quá chung quy là hài tử, thân thể còn đang lớn, luôn uống cháo sao được?
Nàng nghĩ nghĩ, nhớ lần trước nàng làm cá chua cay, hài tử còn ăn vài đũa, Lý thị lo lắng người còn nhỏ ăn không được, mới không cho hắn ăn nhiều, nghĩ đến có thể hắn cũng có khẩu vị nặng.
Hiện giờ bị bệnh mấy ngày như vậy, khẩu vị hẳn tương đối nhạt nhẽo. Nàng lập tức đi mua một bó miến khoai lang đỏ, nấu miến chua cay, suy xét đến Bảo Nhi vẫn là hài tử, ớt cay không được bỏ nhiều như vậy, nhưng đậu phộng nát, đậu hủ, hạt mè, hành thái, rau thơm này đó đều phối giống nhau không ít.
Khi nàng mang mì chua cay vào nhà, Lý thị đang ngồi ở mép giường kể chuyện xưa Sơn Thần cho Bảo Nhi nghe. Ngửi được mùi vị chua cay, Lý thị dừng lại, nhìn qua hướng Chu Lê, ngay cả Bảo Nhi nằm trên giường cũng chống cánh tay ngồi dậy.
Chu Lê mang mì chua cay qua, quơ quơ trước mặt Bảo Nhi trước, trên nước mì màu hồng có rắc hạt mè, điểm xuyết hành thái, ánh mắt Bảo Nhi cũng đưa theo cái chén trong tay Chu Lê
Chu Lê cười nói: “Muốn ăn không?”
Rốt cuộc vẫn là tâm tính hài tử, đầu nhỏ thành thật gật gật.
Lý thị nhìn một tầng dầu ớt cay trên mặt, không khỏi nhíu mày:
“Bệnh hắn còn chưa hết hẳn, ăn hương vị nồng vậy không tốt đi?”
Chu Lê an ủi nói: “Nương, ớt cay con bỏ không nhiều lắm, chỉ là để Bảo Nhi có khẩu vị thôi.”
Lý thị không nói gì nữa, chỉ là vẫn ngầm lo lắng. Mà khi thấy Bảo Nhi từng ngụm từng ngụm ăn miến chua cay, liền biết, A Lê nói đúng, bà lo lắng quá dư thừa.
Lý thị nhìn A Lê kiên nhẫn đút Bảo Nhi, không khỏi nghĩ, nếu tương lai A Lê có hài tử, nhất định là một người mẫu thân ôn nhu săn sóc. Chỉ là xem thái độ của A Lê, tựa hồ một chút cũng không nóng nảy. Ngày ấy Thẩm Việt từ nhà bếp ra ngoài, biểu tình liền không thích hợp lắm, không biết lúc ấy hai người bọn họ đã xảy ra chuyện gì ở bên trong
“A Lê, con có từng nói với Việt Lang việc kia không?”
Chu Lê gắp một đũa miến, đưa đến bên miệng Bảo Nhi: “Việc nào?”
Lý thị làm bộ lơ đãng nói: “Chính là chuyện gia phả lần trước đó.”
Chu Lê ngừng đũa. Bảo Nhi mắt thấy miến đã đưa đến miệng mà ăn không được, a a kêu hai tiếng. Chu Lê lúc này mới hoàn hồn, vội đưa miến tới trong miệng hài tử
“Không phải chuyện đại sự gì, hà tất cố ý nói với tam thúc, mà cũng không liên quan đến hắn.”
Lý thị nhìn chằm chằm nàng: “Nói vậy cũng phải, vậy con đã nói với Vương Hứa sao?”
Chu Lê lắc đầu.
Lý thị nói: “Con da mặt mỏng, xấu hổ nói ra cũng không sao, trong thôn có rất nhiều người rảnh rỗi, để từ từ bọn họ truyền ra ngoài đi.”
Chu Lê không lên tiếng, vẫn còn đút Bảo Nhi.
Đang nói tới Vương Hứa, bên ngoài viện liền vang lên tiếng Vương Hứa: “A Lê có ở nhà không?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/co-nang-ban-tao-pho-va-anh-chang-tu-tai/chuong-88.html.]
Chu Lê nghe vậy, đưa chén cho Lý thị, ra khỏi phòng, khi nhìn thấy Vương Hứa, không khỏi kinh ngạc một chút. Hôm nay Vương Hứa có chút khác biệt, trên người mặc bộ xiêm y trắng mới tinh, tóc búi không chút cẩu thả, khác biệt rất lớn với Vương thợ mộc ngày thường, ngược lại có thêm vài phần văn nhã.
“Vương đại ca sao lại tới đây?”
Vương Hứa nhìn thấy Chu Lê, nhếch miệng cười rộ lên. Hắn cười như vậy, Chu Lê cũng cười, thì ra đây vẫn là Vương Hứa.
“A Lê, ta, ta có lời muốn nói với muội, có thể làm phiền muội đi theo ta một chuyến không.”
Thần sắc Vương Hứa lộ ra chút khẩn trương, Chu Lê nghĩ hắn ước chừng thực sự có chuyện quan trọng muốn tìm mình, liền vào nhà thưa cùng Lý thị, đi theo Vương Hứa
Lại không ngờ, Vương Hứa thế nhưng lại đưa nàng đến một chỗ ngõ nhỏ. Mà ngõ nhỏ kia, vừa lúc là ngõ nhỏ ngay cửa nhà tam thúc
Chu Lê nhìn xung quanh khắp nơi, xác định trong hẻm không có những người khác: “Vương đại ca, huynh sẽ không muốn nói chuyện với ta ở chỗ này chứ?”
Vương Hứa duỗi tay gãi gãi đầu: “Ta, ta quan sát rồi, chỗ ngõ nhỏ này rất ít có người ra vào.”
Chu Lê thầm nghĩ: Nàng không sợ người nhiều, nàng chỉ sợ đụng phải ai đó
“Nếu không chúng ta đổi nơi khác đi, Vương đại ca?”
Vương Hứa lại nói: “A Lê, ta nghe nói rồi” Ngày đó hắn đi đến nhà thôn trưởng của thôn bọn họ sửa cái bàn, đã nghe nói.
Chu Lê sửng sốt, nhìn về phía hắn. Nghe nói cái gì? Nàng có một loại dự cảm bất hảo.
Hắn từ trong lòng n.g.ự.c lấy ra một hộp gỗ con, đưa cho Chu Lê.
Chu Lê do dự một lát, vẫn là nhận lấy, mở nắp hộp ra nhìn, bên trong cư nhiên là một tượng gỗ. Nàng cầm lên, xoay pho tượng kia nhìn một vòng. Tay nghề mộc của Vương Hứa luôn luôn rất tốt, nàng không cần nhìn quá lâu, cũng đã nhận ra, đây là khắc nàng.
“A Lê, Vương đại ca ăn nói vụng về, cũng nói không được lời dễ nghe gì, nhưng chỉ cần muội đáp ứng, Vương đại ca sẽ đối tốt với muội cả đời”
Chu Lê đột nhiên cảm thấy tượng gỗ trong tay cực kỳ nóng, vội nhét vào hộp: “Vương đại ca, thời gian không còn sớm, chúng ta cần phải trở về.” Nói, liền tính xoay người đi.
Trong lòng Vương Hứa quýnh lên, vội giữ c.h.ặ.t t.a.y nàng: “A Lê, hiện tại muội cự tuyệt cũng không sao, Vương đại ca chờ muội.”
Chu Lê tránh thoát hắn, xấu hổ cười: “Vương đại ca, không phải A Lê đã từng nói với huynh rồi sao, A Lê không tính tái giá.”
“Chỉ là ta nghe nói muội đã không phải……”
Chu Lê ngắt lời: “Đó là do bà bà ta làm, ước chừng cũng do bà sợ người trong thôn nói ra nói vào”
Vương Hứa trầm mặc xuống, nhìn hộp pho tượng, một hồi lâu, mới nói: “Vậy pho tượng muội phải nhận lấy, coi như Vương đại ca đưa lễ vật năm mới cho muội trước đi.”
Chu Lê thấy thần sắc hắn âm thầm, cũng không muốn quá đả thương lòng người, đành đồng ý nhận lấy pho tượng.
“Vậy.... ta đi trước đây.” Vương Hứa xoay người, chán nản rời khỏi ngõ nhỏ.
Chu Lê nhìn bóng dáng hắn, lắc đầu thở dài một tiếng. Vương đại ca là người tốt, chỉ tiếc, các nàng vô duyên. Nàng không muốn tái giá.
Không biết từ khi nào trời lại bắt đầu có tuyết rơi, Chu Lê nhìn bông tuyết tinh tế dừng trên cái hộp gỗ, trong lòng buồn bã, chậm rãi đi đến đầu hẻm
Còn chưa đi được hai bước, phía sau lại truyền đến một âm thanh quen thuộc: “A Lê.”
Bước chân Chu Lê cứng lại, Thẩm Việt đã sắp chạy tới trước mặt nàng, thân hình hắn cao lớn, bóng dáng đột nhiên bao phủ nàng lại
Hắn rũ mắt nhìn hộp gỗ một cái, âm thanh hỗn loạn trong gió tuyết lành lạnh:
“Vương đại ca vừa mới nói, hắn nghe nói rồi, tam thúc tò mò, có thể nói cho tam thúc biết không, đến tột cùng là chuyện gì?”
Là chuyện gì, mới có thể làm Vương Hứa thổ lộ trịnh trọng như thế?