Thẩm Việt nhìn dưa chuột trong tay, một trận mùi hương ngọt ngào dịu nhẹ sợt qua người hắn, nháy mắt trong đầu lóe lên, lại đột nhiên nhớ tới chuyện gì đó, vội vàng gọi nàng lại
"Chờ một chút."
Chu Lê thật không dự đoán được Thẩm Việt sẽ gọi nàng, khi quay đầu lại vô cùng mờ mịt: "Hả?"
Thẩm Việt nhìn về phía nàng: "Ngươi họ Chu? Là từ Chu gia thôn gả tới sao?"
Chu Lê gật đầu: "Đúng vậy, có chuyện gì không?"
"Là nhà Chu lão cha, ở hộ thứ sáu từ cửa Chu gia thôn đếm vào phải không?"
Chu Lê lại gật đầu.
"Ngươi năm nay bao tuổi?"
"Mười tám. Có chuyện gì không tam thúc?"
Thẩm Việt thu hồi ánh mắt: "Ừm, ngươi xuống núi đi, ta thuận miệng hỏi một chút thôi."
"Nga......" Chu Lê xoay người tiếp tục đi về phía dưới chân núi.
Trong lòng khó tránh khỏi cảm thấy kỳ quái, tam thúc sao đột nhiên lại hỏi nàng tùm lum tùm la? Hỏi họ gì, người chỗ nào cũng thôi đi, còn hỏi cả tuổi nàng.
Tập tục chỗ bọn họ chính là ngoại nam không thể giáp mặt hỏi tuổi cô nương, cũng như chỉ có thể hỏi khi có ý đối với cô nương này, muốn kết thân cùng nàng mới có thể hỏi.
Nhưng tam thúc lại hỏi.
Bước chân nàng xuống núi đi có chút gấp, tim thình thịch nhảy không ngừng.
Nhưng đó là tam thúc a! Là trưởng bối của nàng, trưởng bối hỏi tiểu bối, tựa hồ cũng không có gì không ổn. Hắn là tú tài, là người đã đọc sách thánh hiền, sao có thể không biết tập tục nơi này? Nhất định là tùy ý hỏi thôi.
Mà Thẩm Việt còn đứng ở tại chỗ, gió thổi qua lỗ tai còn nhiễm hồng của hắn, hắn đột nhiên cười cười.
Thì ra là nàng.
Muội muội của bạn cùng trường khi còn trong tã lót, đã bị ôm tới Chu gia thôn, đưa tới nhà Chu lão cha để làm con dâu nuôi từ bé cho nhi tử ba tuổi của bọn họ, họ của nàng cũng sửa lại họ Chu, chỉ còn giữ lại tên, A Lê.
Hắn đi hỏi bên phía Chu gia, Chu Lê vẫn luôn chỉ biết mình là nữ nhi nhà Chu lão cha nhặt về, ngay cả người Chu gia thôn cũng không biết kỳ thật là ôm trở về làm con dâu nuôi từ bé.
Bảy năm trước, nhi tử của Chu lão cha đã bệnh chết, sau đó liền gả nàng tới Thẩm gia, nhận của Thẩm gia sính lễ phong phú.
Người Chu gia thôn kể, cũng không phải nữ nhi thân sinh, là nhặt được, nhìn có thể bán được giá tốt, hai vợ chồng Chu lão cha lại tuổi già không có tiền bạc gì, mà họ cũng đã nuôi Chu Lê được một hồi, vậy thì bán. Lấy tiền bán đó làm tiền dưỡng lão. Còn việc bán cho nhi tử nhà nào, có phải tên bệnh tật hay không, ai thèm quản đâu?
Hắn mơ hồ còn nhớ nhi tử kia của Lý tẩu tử, cùng tuổi với hắn, trời sinh có bệnh tim, ba ngày té xỉu hai lần, thật là một người bệnh không lâu thân thể không khỏe mạnh.
Chu Lê bị Chu gia gả đến nơi đây, không được trượng phu yêu thương ngày nào, liền thành tiểu quả phụ, cũng đúng là đáng thương.
Hắn nhớ tới bạn cùng trường của mình, trước khi mất còn nhờ hắn cần phải tìm được muội muội, nhìn xem nàng có mạnh khỏe hay không.
Hiện tại xem ra, mạnh khỏe thì thật ra rất mạnh khỏe, nhưng cũng rất đáng thương. Thân mình Lý tẩu tử cũng không tốt, mẹ chồng nàng dâu các nàng, hai phụ nhân sinh hoạt rất không dễ dàng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/co-nang-ban-tao-pho-va-anh-chang-tu-tai/chuong-8.html.]
Chỉ là chuyện này, không thể nói cho người khác, Chu Lê lại càng không thể nói. Nghe ý tứ Chu lão cha kia, khi Lý tẩu tử hỏi cưới nàng, cũng chỉ biết Chu Lê là dưỡng nữ của hắn, không biết Chu Lê kỳ thật là con dâu nuôi từ bé.
Việc này ảnh hưởng đến thanh danh nử tử gia, chính cái gọi là một nữ chỉ gả một lần, gả lần thứ hai đã không giống như vậy nữa. Làm con dâu nuôi từ bé, đồng nghĩa với việc gả cho người một lần. Việc này cũng đủ trở thành đề tài trà dư tửu hậu, câu chuyện bát quái cho người trong thôn một thời gian dài
Chỉ là một nam tử như hắn không biết rốt cuộc phải chiếu cố một nữ tử như thế nào, mới có thể hoàn thành lời đã hứa, lại không để người khác hiểu lầm.
Mấu chốt là không thể làm Chu Lê hiểu lầm.
Thẩm Việt về đến nhà, đột nhiên muốn đổi đến ngủ trong phòng trống ở phía tây. Hắn vốn đang cùng người nhà ở mấy gian phòng tại phía đông.
Hắn đưa ra lý do là, phía tây càng thích hợp đọc sách. Vừa nghe là vì đọc sách, cha mẹ muội muội cũng tin.
Buổi tối, mọi người trong nhà về phòng ngủ từng người, Thẩm Việt đổi phòng xong từ cửa sau đi ra ngoài, liền nhìn thấy một mặt tường vây.
Bên kia tường vây, là nhà Lý tẩu tử bọn họ.
Hắn đạp ánh trăng trên mặt đất đi đến cạnh tường vây, ngẩng đầu nhìn lại, phát hiện một bụi mướp hương, từ phía đối diện bò tới tường bên này, còn nở ra hai đóa vàng vàng trên dây mướp hương xanh xanh. Tăng thêm vài phần ý cảnh điềm đạm cho phần tường đổ có chút cũ nát của bọn họ bên này
Trong lúc vô tình hắn đã hỏi qua muội muội, muội muội nói, bên kia tường vây là phòng của Chu Lê.
Hắn đang nhìn hai đóa hoa mướp hương nghĩ cái gì, chợt nghe phía bên kia tường vây truyền đến một tiếng "Loảng xoảng"
Trong lòng hắn cả kinh, theo bản năng thả người nhảy, nhảy lên thân gốc cây hòe ở chỗ chân tường, trên cao nhìn xuống về hướng bên kia tường vây, vừa lúc thấy nhà các nàng bên cạnh cũng mở cửa sau đi ra.
Trong tay nàng cằm giá nến, đang thăm dò quan sát trong sân.
"Meow ~"
Nghe được một tiếng mèo kêu, trong ánh nến cùng ánh trăng, nữ tử cười dỗi nói: "A Quất, ngươi nhìn ngươi đi, lại làm đổ chậu hoa của ta rồi." Nói, đi đến chân tường, xoay người đỡ chậu hoa bị đổ lên.
Trên cây, khi ánh mắt đầu tiên của Thẩm Việt nhìn thấy nữ tử cũng bị ngưng trệ. Bởi vì nữ tử chỉ mặc một cái áo con màu phấn hồng cùng một cái trung khố, cánh tay tuyết trắng lộ hết ra bên ngoài, làm nóng mắt hắn
Hắn yên lặng mắng mình một lần trong lòng, vì sao lại nhảy lên cây? Hành vi này còn không giống như rình coi!
Buồn cười, không ra thể thống gì!
Đúng lúc hòe hoa nở rộ, hắn ngồi trên cây hòe xoa, mùi hoa nồng nặc làm hắn không thở nổi.
Hắn bắt đầu đọc thuộc lòng sách, lời Khổng Tử - Mạnh Tử - Trang Tử - thánh hiền tám phương vận chuyển một vòng trong đầu hắn
Nữ tử đỡ xong chậu hoa, đi về phòng
Nghe được tiếng đối phương đóng cửa, hắn mới dám liếc mắt nhìn một cái, xác nhận không còn ai, hắn thở ra một hơi thật dài
Nên trở về phòng ngủ, hắn đang định leo xuống cây, lại đột nhiên ý thức được một vấn đề. Hắn đang ở chỗ rất cao!
Nhìn mình cách mặt đất thật xa, thần trí hắn nhoáng lên, đầu quay cuồng, hai chân cũng có chút run nhẹ lên.
Trước khi hắn nhảy lên cây sao lại quên mất việc này......
Hắn chịu đựng sợ hãi trong nội tâm, nhích nhích người, thật cẩn thận bám vào cành cây bò xuống từng chút một, cho đến khi không còn cành cây nào để bám, đành phải nhắm mắt nhảy xuống trên mặt đất.
Hắn từ trên mặt đất bò dậy, vỗ vỗ bụi bám trên người chật vật, lại khôi phục vẻ thư sinh trong sáng ngời ngời, dường như không có phát sinh việc gì