CÔ NÀNG BÁN TÀO PHỚ VÀ ANH CHÀNG TÚ TÀI - Chương 68

Cập nhật lúc: 2024-12-31 15:51:13
Lượt xem: 29

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/0nhMD5lVky

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trong viện, chỉ còn Thẩm Việt nhập thần nhìn khung cửa trống rỗng. Phu quân...... Người bên ngoài nhìn thấy, hai người bọn họ, thực xứng đôi sao?

Thẩm Việt nhịn không được giương khóe miệng, nhưng thực mau, khóe miệng lại gục xuống

Hắn lại lần nữa nhắc nhở mình, quan hệ của hắn và A Lê. Hắn nhất định phải giấu kỹ những thứ xấu xa đó, không thể để bất luận kẻ nào phát hiện, đặc biệt là A Lê. A Lê tốt đẹp như vậy, không thể làm tâm tư không trong sáng của mình lây nhiễm vào nàng.

Ngày hôm nay Chu Lê không nghĩ sẽ mở cửa buôn bán. Nàng biết Lý thị hôm nay sẽ không tới, trong thôn đang tới vụ mùa, bà còn có việc đồng áng phải làm. Vương Hứa không biết hôm nay có tới không, bất quá nếu hắn tới thấy tiệm đóng cửa, sẽ tự rời đi, ngược lại không cần lo lắng.

Mua thuốc trở về, trong viện Thẩm Việt không có nhà bếp, nhưng cũng may còn có bếp lò nấu nước bằng gạch xanh, có thể nấu thuốc.

Hai người tách ra trong chốc lát như vậy, khi gặp lại, xấu hổ vừa rồi cũng có thể giảm bớt, làm bộ như không có việc gì

Nấu được một lần thuốc, Chu Lê đổ ra một chén, bưng đến cho Thẩm Việt. Thẩm Việt thấy nàng bận việc nửa ngày, lúc này cũng không có ý muốn đi, liền nói: "A Lê, ngươi mau trở về mở cửa buôn bán đi, thời gian không còn sớm."

Chu Lê nói không vội, sau đó kéo dài tới giữa trưa. Bên này nấu cơm thật sự khó khăn, Chu Lê vẫn về chỗ bên kia của mình làm thức ăn mang lại đây, hai người cùng nhau ăn, vẫn là Chu Lê đút Thẩm Việt như cũ

Trải qua vụ đút bánh bao sáng sớm, lúc giữa trưa, Thẩm Việt cũng chống đẩy vài lần, dưới kiên trì của A Lê, cũng không hề giãy giụa, xem mình như một phế nhân, tùy ý A Lê múc cơm đưa qua, hắn chỉ lo há mồm.

Hắn vừa dày vò, vừa hưởng thụ. Trong lòng như có hai tầng băng và lửa. Trong chốc lát nghĩ, chờ hết bệnh rồi, hắn sẽ đi phủ thành chờ thi hương, không cần lại ở tại thị trấn. Trong chốc lát lại thấy luyến tiếc. Trong đầu, lời nói của thánh hiền tám phương lại bắt đầu vang lên, một bữa cơm trôi qua, nói đến hắn đầu váng mắt hoa, ngoài ra còn thêm mặt đỏ tim đập.

Ăn xong cơm, Chu Lê thu thập chén đũa, múc nước trong viện rửa sạch, đặt ở một bên. Lại nổi lửa nấu thuốc cho Thẩm Việt.

Thuốc đắng, nhưng Thẩm Việt lại vui vẻ chịu đựng, một ngụm uống hết.

Thấy giờ ngọ qua đến không sai biệt lắm, Chu Lê tính trở về. Ai ngờ mới vừa đi tới cửa, tay mới đặt lên then cửa, bên ngoài liền vang lên một trận tiếng đập cửa.

Ván cửa kia chấn động, chấn động làm tay Chu Lê tê rần, giật mình lùi về sau

"Việt lang? Việt lang?" Tiếng phụ nữ trung niên. Chu Lê nghe ra, là nương của Thẩm Việt!

Chu Lê không dám mở cửa, chạy đến bên cạnh Thẩm Việt, nhỏ giọng nói: "Làm sao bây giờ? Ta ra không được, trốn chỗ nào đây?"

Thẩm Việt cũng khẩn trương, nương hắn đột nhiên tới đây làm cái gì? Sân lớn như vậy, nhưng giấu không được người, thư phòng, tịnh phòng trống trải, càng không trốn được, chỉ còn lại phòng ngủ của hắn

Hắn duỗi tay chỉ chỉ: "Ngươi đi vào phòng ta, tìm góc nào trốn đỡ."

Chu Lê gật đầu, chạy vào trong phòng, khép cửa lại, nhìn quanh một vòng, ngăn tủ quá nhỏ, nàng không đi vào, đế giường quá thấp, cũng không được...... Đơn giản chỉ đứng ở phía sau cánh cửa chờ một chút, vạn nhất Ngưu thị nói hai ba câu liền rời đi thì sao

Trong viện, chân Thẩm Việt cà thọt, đi mở cửa.

Ngưu thị thấy nhi tử, vẻ mặt lo lắng: "Nghe nói con bị thương ở cuộc thi trù nghệ, ta đến nhìn con xem sao. Ngày đó cả nhà chúng ta đều bận rộn ngoài ruộng, không đi được, không ngờ con lại bị thương."

Nói, kéo Thẩm Việt ngó trái ngó phải: "Ai nha, tay con, sao bao thành hai cái móng heo thế này? Ai nha, chân con sao lại còn què nữa?"

Ngưu thị vừa sợ vừa rống, Thẩm Việt nhấp môi, vẫn luôn không nói chuyện, thường thường liếc mắt qua phòng ngủ một cái

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/co-nang-ban-tao-pho-va-anh-chang-tu-tai/chuong-68.html.]

"Bị thương thành như vậy, con ăn cơm chưa? Có mời đại phu bốc thuốc không?" Nói, Ngưu thị thoáng nhìn bếp lò trong viện, cùng với chén đĩa bên cạnh, còn có một nồi sắc thuốc, "Xem ra con chăm sóc mình cũng không tồi, quả thật là người đi học bên ngoài mấy năm nay."

Ngưu thị hơi yên tâm chút. Buông giỏ tre trong tay xuống, xốc vải đắp ở mặt trên ra: "Đây là canh gà hầm cho con, đi hồi lâu đã nguội bớt rồi, hiện tại muốn uống không, ta hâm nóng lại cho."

Thẩm Việt lắc đầu: "Không cần, giữa trưa con thật sự đã ăn no. Trong thôn gần đây đến ngày vụ mùa, người mang canh gà đến rồi trở về đi, con nơi này khá tốt. Kỳ thật không nghiêm trọng như vậy, chỉ do viện trưởng thư viện khẩn trương, mời đại phu tới làm này làm nọ, mới bao tay con thành như vậy."

Ngưu thị giận liếc mắt nhi tử một cái: "Nương mới đến, con liền đuổi nương đi, không chào đón nương như vậy sao? Ta còn muốn nhìn xem cuộc sống hàng ngày của con, xem một mình con ở thị trấn, sinh hoạt như thế nào" Nói, liền đi về mấy cái phòng kia

Thẩm Việt có chút nóng nảy: "Không có gì để xem đâu, nương vẫn nên trở về sớm chút đi, chờ lát nữa trời tối, đường đêm không an toàn."

"Lúc này mới vừa quá ngọ a, cách trời tối còn sớm chán." Ngưu thị nhìn một vòng thư phòng, bước chân tự nhiên chuyển hướng, "Loảng xoảng", đẩy cửa phòng ngủ Thẩm Việt ra.

Thẩm Việt chân thọt, không kịp ngăn cản, nhìn cửa phòng bị mở sửng sốt trong nháy mắt. Ngưu thị đã đi vào.

Ngưu thị ở trong phòng nhìn một vòng, nói: "Phòng còn rất sạch sẽ, nghe giống như còn có mùi hương nhàn nhạt, nhưng mà sao nương thấy mùi hương này có chút quen thuộc vậy?" Ngưu thị nghi ngờ hít hà hai lỗ mũi, dò xét ở trong phòng

Thẩm Việt như lâm đại địch, kéo chân vọt vào đi, nhìn chung quanh một vòng, không thấy A Lê, âm thầm thở phào một hơi. Chỉ là nàng có thể tránh ở chỗ nào?

Ánh mắt rơi xuống trên giường, buổi sáng khi thức dậy, nhớ rõ đã kéo màn lụa ra, bây giờ lại là rũ xuống.

Mắt thấy Ngưu thị đi đến mép giường, Thẩm Việt nhảy như bay xông lên trước, ngồi vào mép giường: "Nương, con có chút mệt nhọc, người sớm trở về đi."

Mùi hương kia như có như không, bị nhi tử đánh gãy, cũng lười lại đi tìm, còn ngồi xuống cái bàn bên cạnh, cầm ấm trà lên, đổ ly nước lạnh uống: "Con ngủ đi, ta uống một miếng nước rồi đi."

Thẩm Việt không nhúc nhích, nhấp môi nhìn nàng, ngóng trông nương uống xong nước nhanh chút.

Ngưu thị thấy hắn vẫn ngồi, nghi hoặc nói: "Sao con không lên giường? Ở trước mặt nương còn thẹn thùng? Nga......" Bà bỗng nhiên lại nghĩ tới cái gì, "Có phải tay chân không tiện không? Để nương giúp con."

"Không cần, con tự làm được." Thẩm Việt nhanh chóng vén một góc màn lụa ra, đá giày chui vào, lại buông màn lụa.

Ngưu thị thấy động tác nhi tử còn tính nhanh nhẹn, cũng không thật sự tiến lên hỗ trợ, lại đổ thêm chén nước tiếp tục uống: "Không phải nói chứ, từ thôn chúng ta đi tới đây, lại đổ mồ hôi nhiều quá vậy không biết, để nương uống thêm nước."

Giờ phút này Thẩm Việt không rảnh lo nghe nương hắn nói gì đó, hắn còn nhìn đang nhìn Chu Lê trốn ở trong chăn, chỉ lộ ra hai con mắt. Ánh mặt trời ngoài cửa sổ vừa lúc tránh đi nơi này, không gian do màn lụa bao phủ đen tối, tâm hai người, đột nhiên đồng thời nhảy dựng lên.

Ngoài màn lụa, Ngưu thị thả chân đi tới: "Tuy nói là mùa hè, nhưng hai ngày trước mới vừa đổ mưa liên tục, hai ngày này thời tiết cũng mát mẻ, con ngủ trưa vẫn nên đắp chăn, đừng để bị cảm lạnh." Nói, duỗi tay kéo màn lụa ra

Nói thì chậm mà xảy ra thì nhanh, Chu Lê nhanh nhạy kéo chăn che khuất đầu, Thẩm Việt ở ngoài chăn, cũng chui vào.

Ngưu thị nhìn về phía trên giường, Thẩm Việt trùm mình kín mít, vừa lòng gật đầu: "Ừm, như vậy mới được"

Lại cảm thấy nhi tử mình hình như cũng không béo như vậy, chăn sao lại cố lấy tấm bự như vậy, nghĩ nghĩ, hiểu được, giận cười nói: "Người đã bao lớn rồi, vẫn còn giấu cái gối lót chân trong chăn như lúc còn nhỏ nga."

Thẩm Việt vì phù hợp với phỏng đoán của Ngưu thị, phía dưới chăn, giơ một chân dài lên, đặt lên "gối" mềm ấm, cười có chút cứng đờ: "Đúng vậy, ngủ như vậy mới có cảm giác bình an."

Chu Lê đang nằm nín thở trong chăn, đột nhiên bị một vật nặng đè lên, thiếu chút nữa sợ hãi kêu ra tiếng.

Loading...