CÔ NÀNG BÁN TÀO PHỚ VÀ ANH CHÀNG TÚ TÀI - Chương 58

Cập nhật lúc: 2024-12-31 10:59:17
Lượt xem: 31

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/KbLAQ5oZQq

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau đó, bọn họ bị người nhà bắt tại trận, ngay bên trong ruộng lúa mạch, nghe nói lúc ấy toàn bộ đầu nam nhân đều trốn vào trong váy hoa dài của thiếu nữ, hết sức khó coi. Chu gia thôn từ trên xuống dưới đều mắng hai người bọn họ đồi phong bại tục.

Rồi sau đó, thiếu nữ nhảy vào sông, hương hồn chìm vào vũng lầy dơ bẩn, nam nhân rời khỏi thị trấn, rốt cuộc không có trở về.

Lúc trước Chu Lê vẫn luôn không hiểu, vì sao thiếu nữ kia lại làm chuyện như vậy với cậu họ mình, nàng cho rằng, chỉ cần xưng hô một tiếng trưởng bối, tự nhiên không có khả năng sinh ra tà tâm nam nữ

Chỉ là gần đây, nàng mới biết mình nghĩ sai rồi.

Ai…… Nàng nghĩ nghĩ liền thở ra một hơi, chiêu bài kia, cũng chỉ có nàng không biết thôi

Đang lúc suy nghĩ m.ô.n.g lung, một bàn tay lung lay nhoáng qua trước mặt nàng, nàng phục hồi lại tinh thần, nhìn người tới, lại là Vương Hứa.

Vương Hứa nhếch miệng cười: “A Lê, ngẩn người làm gì vậy?”

Chu Lê đứng lên: “Vương đại ca sao tới đây?”

Vương Hứa có chút chần chờ: “Ta…… Ta đi ngang qua nơi này, liền vào nhìn xem muội có bận không, nếu lo liệu không hết nhiều việc, có cần thì ta sẽ phụ muội.”

Chu Lê cười phất tay cho hắn xem bàn ghế trống rỗng trong tiệm:

“Sáng tinh mơ mới mở cửa, hiện nay còn chưa có người tới đâu.”

Lời nói mới vừa ra khỏi miệng, phía trước phía sau liền có hai ba người vào, giống như đã hẹn trước.

Chu Lê kinh ngạc một chút, nhanh chóng tiếp đón khách nhân. Vương Hứa cũng quen tay quen chân dẫn khách vào ngồi uống trà.

“A Lê, bên này hai chén đậu hoa mặn, nhiều ớt chút.”

“A Lê, bên này một chén ngọt!”

……

Chu Lê nhìn Vương Hứa thậm chí còn nhiệt tình hơn cả chủ tiệm là nàng, ít nhiều có chút xấu hổ, nhưng khách đang chờ, cũng không thể kêu Vương Hứa đi trước mặt mọi người, chỉ phải vén rèm cửa lên tiến vào sau bếp

Khi múc đậu hoa, nàng còn đang suy nghĩ, nên tìm cái cớ gì nói bóng nói gió một chút, để Vương Hứa đánh mất ý niệm với nàng, chỉ là người ta chưa bao giờ chính thức nhắc tới, nàng đột nhiên đi nhắc, ngược lại có vẻ kì quái

Nàng đang ở bên trong bận việc, bên ngoài bỗng nhiên truyền đến một trận kinh hô, nàng vội không ngừng chạy đến trước cửa xem. Lại thấy cạnh cửa trên, vừa rớt xuống một tấm ván cũ khắc hoa, trên tấm ván còn dán giấy Tuyên Thành viết tên cửa hàng, nện xuống trên mặt đất làm bụi bay đầy, gãy làm hai nửa.

Các khách nhân tò mò mà chạy đến cửa xem, Chu Lê ngồi xổm xuống, đỡ mặt vỡ cạnh cửa lên, ẩn ẩn mà có thể thấy được hai tầng giấy Tuyên Thành.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/co-nang-ban-tao-pho-va-anh-chang-tu-tai/chuong-58.html.]

Vương Hứa cũng ngồi xổm xuống bên cạnh nàng: “Đang yên đang lành sao lại rơi xuống vậy chứ?”

Chu Lê nhớ tới nửa đêm kia, bình tĩnh nói: “Chắc là bị lỏng ra.”

Vương Hứa sợ nàng cảm thấy không may mắn, liền cố ý an ủi: “Trên phố này đều là nhà cũ, ít nhiều cũng bị mối mọt làm tổ, thỉnh thoảng không chống đỡ được, rớt xuống cũng hết sức bình thường, A Lê yên tâm, ta sửa lại rồi ngày mai mang tới cho muội.”

Chu Lê nhìn giấy Tuyên Thành bị hư hại kia: “Vậy chiêu bài này của ta……”

Vương Hứa cũng nói là việc nhỏ, chờ lát nữa hắn liền đi tìm tiên sinh viết lại, suốt đêm là có thể khắc được chiêu bài gỗ cho nàng

Chu Lê nghe hắn nói nhẹ nhàng như vậy, hứa gửi tiền công cho hắn, rồi đưa cạnh cửa cho hắn. Vương Hứa dọn dẹp nơi cửa, mang vào tiệm để trước, tiếp tục tiếp đón khách nhân, nói là chờ đến giữa trưa lại lấy về thôn tu bổ.

Chu Lê nhìn chữ kia vài lần, cuối cùng nhịn ý niệm muốn kéo tấm giấy kia xuống giữ lại

Tới buổi trưa, trong tiệm khách khứa càng ngày càng nhiều, Chu Lê vẫn luôn bận rộn ở phía sau bếp, đằng trước toàn do Vương Hứa tiếp đón. Khi Thẩm Việt đi ngang qua cửa hàng đậu hoa, đi bên phố đối diện, vô thức liếc mắt một cái qua hướng bên này, xuyên qua cửa tiệm rộng mở thấy được Vương Hứa, ánh mắt dò tìm trong tiệm, lại không thấy thân ảnh Chu Lê

Lại nhìn phía trên cửa tiệm, trống rỗng, đừng nói chữ hắn viết, ngay cả cạnh cửa đều không thấy.

Trong lòng dâng lên chút khả nghi, nhưng cũng không đi tìm hiểu, vẫn đi về viện thuê nghỉ trưa

Đợi đến buổi chiều ngày thứ hai hạ học, hắn lại lần nữa đi lên phố này, kết quả nhìn thấy, cư nhiên là Vương Hứa bắt thang chữ A, đang khiêng một tấm chiêu bài. Chất gỗ dùng để khắc chiêu bài, chữ mặt trên kia, vẫn là năm chữ “Tiệm đậu hoa A Lê” như cũ, nhưng lại không phải bút tích của hắn

Thẩm Việt ngừng hẳn, đứng ở chỗ kia nhìn hồi lâu. Đến lúc một thân ảnh nữ tử quen thuộc từ trong cánh cửa đi ra, đỡ thang chữ A, ngẩng đầu lên nói chuyện với nam nhân đang bận rộn trên cái thang kia

Ánh tà dương buổi chiều muộn, chiếu vào mặt đường ồn ào tiếng người, xung quanh không khỏi nóng bức, làm người xao động bất an. Từ chỗ hắn nhìn lại, chỉ thấy được một mảnh mặt nghiêng của nữ tử, thu thủy mắt hạnh, lúc này đang cong như trăng non, hai má dù chưa đánh phấn, lại có ánh nắng chiều điểm trang cho nàng. Dáng người lả lướt, giống như liễu rũ mùa xuân thàng ba, tóc đen búi cao, đúng như mây rũ trăng cao

Nữ tử không biết khi nào quay đầu lại, nhìn qua bên này phố, hai người liền nhìn nhau như cách chân trời góc biển, ngựa xe như nước, xung quanh ồn ào, nhưng khi tầm mắt chạm nhau, toàn bộ đều an tĩnh lại

Hai người đều có một lát thất thần, phảng phất như một cái liếc mắt này, thời gian như đã qua ba thu

Nam tử phản ứng lại trước, lập tức thu hồi ánh mắt, vội vàng rời đi.

Chu Lê nhìn bóng dáng kia dần dần đi xa, đáy lòng có thứ gì sôi trào lên, ngay sau đó, nàng kéo váy đuổi theo.

“Tam thúc!”

Đuổi theo sau, nàng gấp gáp gọi

Thẩm Việt quay đầu lại, trong lòng một trận binh hoang mã loạn.

Loading...