CÔ NÀNG BÁN TÀO PHỚ VÀ ANH CHÀNG TÚ TÀI - Chương 55

Cập nhật lúc: 2024-12-31 10:56:23
Lượt xem: 31

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/RMSvZFox8R

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngày thứ hai, tờ mờ sáng ngày mới, khi hắn tỉnh lại, vừa mở mắt, chính là một cơn buồn bã thất vọng m.ô.n.g lung. Áo ngoài trên người hắn, là cái áo hôm qua khoác cho Chu Lê, bề mặt lây dính mùi hương của nàng

Cũng là nguyên nhân hắn chịu tội cả đêm

Sau khi rời khỏi giường, vọt vào tịnh phòng tắm nước lạnh, lại giặt sạch hết thảy xiêm y đã mặc, đặc biệt là tiết khố (quần lót), hắn giặt sạch năm lần. Giặt xong phơi trên dây thừng, chờ làm xong hết thảy, trời đã sáng choang, xiêm y vừa mới giặt vẫn còn tích nước, hơi hơi lay động trong gió

Đến khi ra cửa, hắn liếc mắt nhìn tiết khố đang treo ở nơi đó một cái, trong mắt tràn đầy ghét bỏ, sau đó mở cửa đi ra

Chu Lê bên này, cửa hàng mới sắp khai trương, Lý thị ở trong tiệm quét tước vệ sinh, nàng liền về Thẩm gia thôn một chuyến, đậu nành làm đậu hoa nàng tính lấy từ trong nhà, trong nhà còn rất nhiều, không cần phải mua bên ngoài. Nàng cõng sọt đậu nành ra cửa, khi đi đến bờ sông, lại bị Ngô nương tử cản đường

Ngô nương tử cũng nghe nói chuyện Chu Lê thuê cửa hàng mặt tiền ở trấn trên, vừa thấy mặt liền châm chọc mỉa mai, nói cái gì hiện tại buôn bán không tốt, chỉ sợ ngay cả tiền thuê cũng không thể thu hồi được vân vân

Chu Lê không muốn nhiều lời cùng nàng, cười nhạt tùy ý đáp lại vài câu rồi đi. Nào biết Ngô nương tử kia lại không thuận theo, bám riết không buông tha, một hai phải quấn lấy nàng, nói từ khi Chu Lê không bán ở bờ sông, đậu hoa Ngô Tây Thi của nàng ta buôn bán khỏi phải nói là quá tốt.

Khi nàng nói lời này, không biết sao, Chu Lê liền nhớ tới hán tử râu quai nón, chui vào rừng cây nhỏ cùng nàng ta không lâu trước đây

Chu Lê thật sự lười nghe tiếp, liền đi thẳng đến trên cầu. Sau khi Ngô nương tử chế nhạo nàng một phen, tâm tình rất tốt, trở lại trước quầy hàng của mình, kiều thanh kiều khí rao hàng

Chu Lê đi xuống Tứ Động Kiều, vừa lúc đi ngang qua một đội nam tử trang phục quan sai. Chu Lê quay đầu nhìn lại, liền thấy các quan sai đi thẳng qua cầu, đến chỗ bên bờ sông kia

Những người đi trên đường đều dừng chân nhìn, chỉ thấy những quan sai đó sau khi tới bờ sông, dựng một tấm bảng gỗ lại đi vòng trở về.

Chu Lê không biết chữ, lại nghe bên cạnh có người kinh hô: “Về sau nơi này không cho đỗ thuyền? Chặc chặc, những người buôn bán bên bờ sông làm sao mà bán!”

Chu Lê hiểu rõ, từ trước đó tam thúc cũng đã nói với nàng chuyện này. Nếu không nàng cũng sẽ không hạ quyết tâm đi trấn trên mở cửa hàng.

Nàng nhìn về phía Ngô nương tử, chỉ thấy nàng ta cùng nhóm người đang vây quanh xem bảng gỗ kia, biểu tình trên mặt cũng đủ mọi sắc thái

Giờ khắc này, đáy lòng nàng thế nhưng lại sinh ra một tia vui sướng. Nàng đột nhiên ý thức được mình có hơi xấu. Nhưng nghĩ lại, xấu thì xấu thôi, người khác đối với ngươi cũng không tốt, ngươi cần gì một hai phải buộc mình đối tốt với họ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/co-nang-ban-tao-pho-va-anh-chang-tu-tai/chuong-55.html.]

Nàng lại không phải Bồ Tát trong miếu

Cõng sọt đậu nành đi vào trong tiệm, thấy Lý thị còn đang lau cái bàn, liền nhắc bà đi nghỉ ngơi. Sắp khai trương cửa hàng, Lý thị cũng hưng phấn, nơi nào cảm thấy mệt, liền cùng nàng đi nhà bếp làm đậu hoa

Chu Lê tự nhiên không lay chuyển được nương, chỉ phải để bà đi. Mẹ chồng nàng dâu hai người, một người nhóm lửa, một người ngâm đậu, vội đến khí thế ngất trời.

Không bao lâu, liền nghe gian ngoài cửa hàng có người gọi Chu Lê. Chu Lê vừa nghe, là tiếng Vương Hứa, liền đi ra ngoài xem.

Vương Hứa thấy nàng vén rèm cửa màu xanh đen đi ra, có lẽ là đang lúc làm việc, trán đầy mồ hôi mỏng, khuôn mặt trắng như tuyết cũng phiếm hồng như hoa đào, kiều mị vô cùng, liếc mắt lại nhìn hắn một cái, Vương Hứa liền cảm thấy tâm can mình đập lỡ một nhịp.

“Vương đại ca, hôm nay còn chưa khai trương, huynh tìm ta có chuyện gì sao?”

Vương Hứa gãi gãi đầu, có chút thẹn thùng lấy từ trong túi ra một cái hộp.

“Vương đại ca cũng không có đồ gì đáng giá, trong nhà có đôi vòng tay bạc cũ, ta cầm đi nấu chảy, làm thành một mặt dây chuyền Tì Hưu, cùng một cây trâm hoa lê. Đều đã mang đến miếu khai quang, coi như Vương đại ca đưa cho muội làm quà khai trương cửa hàng đi, muội cứ nhận lấy.”

Chu Lê vừa nghe là làm từ vòng tay bạc, nơi nào chịu nhận, uyển chuyển cự tuyệt nói: “Vật quý trọng như vậy A Lê không nhận được, ta chỉ là một thôn phụ hương dã, cũng mang không được đồ bạc này.”

Vương Hứa nhét toàn bộ vào tay nàng: “Muội cứ nhận lấy đi, ta còn khắc tên muội trên Tì Hưu cùng cây trâm kia, khi khai quang đại hòa thượng cũng đều đọc ngày sinh của muội, ta lấy về cũng không thể đeo, càng không thể tặng người khác.” Nói xong, không chờ Chu Lê trả hộp cho hắn, liền nói mình còn có việc, vội chạy không ngừng

Chu Lê thấy người đi rồi, mở nắp hộp ra nhìn nhìn, bên trong quả nhiên là một con Tì Hưu cùng cây trâm hoa lê, sáng lấp lánh

Lý thị tránh sau rèm cửa nhìn hết cảnh này, tuy lỗ tai bà không tốt, nhưng đôi mắt lợi hại, nhìn khẩu hình miệng là có thể phân biệt người khác đang nói cái gì.

Chu Lê nhìn bà bà một cái: “Nương, Vương đại ca thật tốt, đối với ai đều như vậy, hắn chính là xem con như muội muội.”

Lý thị thở dài: “Mặc kệ có phải xem con như muội muội hay không, tóm lại nương nói với con, nương cũng không phải như những bà bà ác độc đó, nếu con tái giá, nương chính là nương nhà mẹ đẻ của con.”

Chu Lê vô thức nhìn phía bên ngoài đường phố, cũng thật trùng hợp, trên đường tới lui nhiều người như vậy, nhưng vào lúc nàng ngẩng đầu liếc mắt nhìn một cái, Thẩm Việt đúng lúc đi ngang qua.

Thoáng nhìn thấy thân ảnh vội vàng kia, làm lòng Chu Lê hốt hoảng.

Loading...