Thẩm Việt nghĩ, mình vốn dĩ đã hổ thẹn với nàng, hiện giờ biết rõ nàng có khó xử, còn không ra tay tương trợ, thật sự không xứng đạo quân tử
Sư gia huyện nha là sư huynh khi hắn ra ngoài cầu học quen biết được, mang theo bạc đi nhờ hắn hỗ trợ, hẳn là không thành vấn đề.
Thẩm Việt tìm được sư huynh, đi theo sư huynh ăn thịt uống rượu cùng mấy quan gia trong nha môn một đêm, ói ra bảy tám lần, cuối cùng lấy được công văn xin buôn bán có đóng dấu đỏ trong tay
Đợi đến ngày hôm sau hắn mang công văn cưỡi ngựa về Cam Thủy trấn, nửa đường lại gặp mưa to. Hắn sợ công văn thật vất vả mới có được đang cất trong lòng n.g.ự.c bị ướt, dứt khoát cởi áo khoác ra bọc công văn kín mít, lại đến bên hồ sen hái hai mảnh lá sen bao ở bên ngoài. Cạnh hồ sen có chút trơn, hắn thiếu chút nữa ngã vào trong hồ
Sáng sớm hôm sau, còn một đoạn thời gian mới đến giờ dạy học ở thư viện, Thẩm Việt một mình đi vào trên cầu Tứ Động Kiều. Hắn cũng không phải về thôn, chỉ là đứng ở nơi đó nhìn nước sông cùng mưa to trôi qua
Khi Vương Hứa đi lên cầu, Thẩm Việt giao công văn buôn bán cho hắn, nói là viện trưởng hỗ trợ làm giúp, mình không tiện đưa A Lê, nhờ hắn chuyển giùm
Vương Hứa là người thô kệch, tư tưởng đơn giản, nào hiểu được tâm tư Thẩm Việt, cười nói: "A Lê ở trong tiệm, sao chúng ta không cùng nhau đi nói tin tức tốt này cho nàng biết?"
Thẩm Việt nói, "Ta không đi được, lát nữa ta còn cần dạy học, ngươi cầm đưa cho nàng đi." Cuối cùng cố ý thêm một câu, "Còn cần làm phiền Vương đại ca đừng nói việc này có quan hệ với ta."
Vương Hứa ngạc nhiên nói: "Vì sao?"
Thẩm Việt bịa đặt lung tung: "Đều có ẩn tình, nói ra công văn này có khả năng sẽ mất hiệu lực."
Vương Hứa bừng tỉnh đại ngộ, tám phần là viện trưởng cùng tam thúc giở chút thủ đoạn mờ ám nào đó mới được tới tay, bằng không làm sao có thể nhanh như vậy?
Không thể nói, không nói được. Chả trách hôm nay trên người tam thúc đầy mùi rượu......
"Ta phải nói như thế nào đây?" Vương Hứa có chút khó xử.
"Ngươi chỉ cần nói sáng nay ngươi đi ngang qua nha môn, đi nhìn thử, không ngờ đúng lúc làm xong, nên mang trở về."
Thẩm Việt giúp hắn tạo lời hay, Vương Hứa mới yên tâm, cất công văn vào trong túi áo
Hai người chia tay, Thẩm Việt đi thư viện, Vương Hứa đi vào trong cửa hàng, việc đầu tiên là lấy công văn buôn bán ra giao cho Chu Lê.
Chu Lê tự nhiên vui mừng khôn xiết: "Xong rồi? Nhanh như vậy? Sáng nay huynh đi lấy sao?"
Vương Hứa nhớ lời Thẩm Việt nói, ấp úng gật đầu.
Chu Lê không nghi ngờ hắn, chỉ kinh ngạc với tốc độ phê duyệt công văn này, hôm qua mới đưa cho các quan gia bạc dùng trà, hôm nay lập tức làm xong, sớm biết vậy nàng đã đưa sớm một chút
Vương Hứa thấy nàng cầm công văn cười đến mắt hạnh cong cong, cũng cao hứng vì nàng. Chẳng qua, trong lòng hắn lại có chút bất an.
Thật sự không nói cho A Lê biết, công văn này, kỳ thật là do tam thúc bọn họ nghĩ biện pháp làm được sao?
Một buổi sáng làm việc, Vương Hứa đều nghĩ chuyện này. Giữa trưa khi ăn cơm, Chu Lê vì cảm kích hắn vay tiền cho nàng làm công văn, làm thêm hai món ăn, Vương Hứa nhìn một bàn thức ăn phong phú, trong lòng càng thêm băn khoăn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/co-nang-ban-tao-pho-va-anh-chang-tu-tai/chuong-46.html.]
"A Lê, Vương đại ca muốn nói với muội một việc......"
Ăn xong cơm chiều, Vương Hứa rời đi, Chu Lê rửa chén lau nồi xong, lại lần nữa nhóm lửa, làm thức ăn khác
Bận việc gần hơn nửa canh giờ, cuối cùng làm ra ba món thức ăn. Chả giò chiên, thịt viên tứ hỉ cùng với cháo gà nóng
Cẩn thận đặt thức ăn vào hộp đồ ăn, khi đi ra nhà bếp, mặt trời đã sắp xuống núi
Nàng mang theo hộp thức ăn ra cửa, theo phương hướng trong trí nhớ, tìm được ngõ nhỏ thông đến viện tam thúc, lại đi đến trước cửa viện hắn
Nàng tiến lên gõ cửa, lại chậm chạp không có người trả lời.
Chu Lê nghĩ, đại để là còn chưa trở về rồi. Hai ngày này nàng cũng chưa nhìn thấy tam thúc, không biết là bận viện thư viện, hay là tam thúc cố ý trốn tránh nàng, rốt cuộc khả năng hắn có chút ghét bỏ nàng.
Nàng đặt hộp thức ăn xuống tới cạnh cửa, còn mình ngồi vào trên ngạch cửa, tựa lưng vào cửa nghỉ tạm.
Nàng quyết định chờ hắn trở về.
Cũng không biết là gần đây bận việc tu sửa cửa hàng không nghỉ ngơi tốt, hay là bởi vì việc ở miếu hoang làm hai đêm này nàng vẫn luôn gặp ác mộng, tóm lại, nàng ngán ngẫm ngồi ở chỗ đó sau một lúc, thế nhưng dần dần ngủ quên
Khi trời tối đen, Thẩm Việt mới chậm rãi đi trở về.
Vừa đến cửa nhà, thấy đúng là cảnh Chu Lê đang ngủ gà ngủ gật
Mới đầu hắn cũng bị dọa nhảy dựng, nhưng ngay sau đó ý thức được, Chu Lê có thể ở chỗ này ngủ, nhất định đã đợi hồi lâu. Có phải có chuyện gì quan trọng tìm hắn không?
Hắn ngồi xổm xuống, nhẹ giọng kêu: "A Lê? A Lê? Tỉnh tỉnh......"
Gọi liền vài tiếng Chu Lê cũng chưa phản ứng.
Hắn không biết, giờ phút này Chu Lê đang nằm mơ, nàng lại mơ thấy miếu hoang, mấy ngày này nàng luôn gặp giấc mộng này. Mỗi một lần vào mộng, khi tên ăn chơi trác táng xé y phục nàng, tam thúc luôn có thể mở cửa miếu ra đúng lúc, vọt vào cứu nàng. Nhưng lúc này đây, nàng đợi hồi lâu cũng chưa chờ được tam thúc. Tên ăn chơi trác táng kia không chỉ có xé y phục nàng, còn bắt lấy cổ tay của nàng, khi hắn sắp nhảy người đè lên. Nàng tuyệt vọng kêu: "Tam thúc, tam thúc, tam thúc......"
Thẩm Việt thấy người rõ ràng hai mắt nhắm nghiền nhưng vẫn đang kêu hắn, tựa hồ gặp ác mộng
"A Lê, mau tỉnh lại!" Cũng không biết cô nương này rốt cuộc mơ thấy cái gì, khóe mắt còn trượt xuống một hàng nước mắt.
Chu Lê ở trong mộng khóc, bởi vì tên ăn chơi trác táng đã ấn nàng xuống mặt đất, mũi tên đã lên dây, vận sức chờ phát động. Nàng cảm thấy cực kỳ tuyệt vọng. Không có người tới cứu nàng, tam thúc sẽ không tới.
"A Lê!" Thẩm Việt thấy nàng nức nở lên, nhăn nhăn mày, đây đến tột cùng là mơ thấy chuyện đáng sợ đến cỡ nào? Vẫn là nhanh chóng đánh thức nàng mới được.
Hắn duỗi tay đẩy đẩy cánh tay nàng chống đầu, một lát sau, nữ tử ngừng nức nở, cuối cùng mở mắt.
Chỉ là ngay khi nữ tử ngước mắt nhìn thấy hắn trong nháy mắt, gần như tan vỡ khóc lớn lên: "Tam thúc.... ô ô ô.... thúc đi đâu vậy"
Tiến tới ôm chặt hắn.
Mùi hương nồng nàng tiến vào trong lòng ngực, Thẩm Việt ngơ ngẩn, cả người cứng đờ.