Ngày thứ hai, khi Chu Lê dậy thì lý thị đã ở phòng bếp làm xong điểm tâm Chu Lê mặt tạp dề chuẩn bị nấu đậu hoa. Nàng vớt hạt đậu nành đã ngâm kỹ hôm qua lên rửa sạch lại hai lần, sau khi rửa sạch lớp vỏ ngoài của hạt đậu, liền dùng cối đá xay ở phòng bếp mài sữa đậu nành. Quá trình này hơi mất thời gian, nhưng tốt ở chỗ cối đá xay ở nhà bọn họ khá nhỏ, cũng không tính là nặng, lại làm quen tay nên vẫn rất ung dung. Hơn nữa số đậu hoa có thể bán ra một ngày cũng có hạn nên cũng không cần làm quá nhiều.
Hạt đậu mài xong, liền đem toàn bộ đậu nành đã mài bỏ vào vải thưa để lọc, tách sữa đậu nành ra khỏi bả đậu, chắt lấy nước sữa đậu nành, loại bỏ bọt, cuối cùng là đem nấu đậu hoa
Nước chua đã ủ tốt từ lâu, chờ đến khi nước sữa đậu nành thuần trắng trong nồi bốc hơi lên, nàng dùng muỗng múc một ít nước chua bỏ vào trong nồi khuấy, làm như vậy bảy, tám lần, sữa đậu nành từ từ đọng lại, lắng xuống, biến thành đậu hoa trắng trắng mềm mềm
Cẩn thận múc đậu hoa đã làm tốt vào trong thùng gỗ, lại làm thêm các gia vị đã dùng hết ngày hôm qua, toàn bộ đặt lên xe đẩy tay
Lý thị đã nấu cháo bí đỏ xong từ lâu, nhưng cũng không vội vã ăn, múc sẵn hai chén để trước lên bàn tại nhà chính, thấy con dâu đã chuẩn bị xong đậu hoa, liền gọi nàng đi ăn
Cháo đã không còn nóng, Chu Lê trước để một ít củ cải muối vào cháo ăn một bát, liền đẩy xe đẩy tay trở ra cửa viện
Vừa mới bước ra cửa việc, liền nghe bên cạnh cũng vang lên tiếng mở cửa. Nếu lần theo hướng vang, quá nửa là Yêu gia gia Yêu bà bà bọn họ ra ngoài lên núi đào đất, nhưng mà lần này, người đi ra ngoài lại là thanh niên cao to trẻ tuổi
Chu Lê ngẩn ra một lúc mới phản ứng được, đó là nhi tử nhà Yêu gia gia đi học vừa trở về, hôm qua từng gặp, luận bối phận nàng nên gọi là tam thúc
Chu Lê dừng lại không động tay, mà Thẩm Việt tựa hồ có cảm giác, hướng về bên này nhìn nàng, vừa nhìn đến hắn cũng sợ hết hồn, liền bận rộn dời tầm mắt dự định nhấc chân dời đi, liền nghe thấy thanh âm cô nương mềm nhẹ tinh tế gọi một tiếng, "Tam thúc"
Chu Lê vốn cũng không muốn nói chuyện cùng hắn, dù sao cũng không quen, nhưng cảm nhận được đối phương nhìn nàng, mình lại là tiểu bối, nghe nói người đọc sách đặc biệt quan tâm tam cương ngũ thường, vẫn phải nên lễ phép một ít, cho nên mới kêu một tiếng.
Nhưng mà, gọi xong mới phát hiện đối phương nhanh chóng liếc mắt nhìn nàng một cái, rồi nhanh chóng dời tầm mắt, tựa như vô cùng không ưa nàng
Thẩm Việt ho nhẹ một tiếng để bình tĩnh lại, hơi gật gù nói: "Ừm". Sau đó không lưu lại nữa, bước chân thật dài nhanh chóng rời đi
Chu Lê hơi nhíu mày nhìn bóng lưng hắn rời đi, nàng thấy tam thúc này thật giống như không ưa nàng đây mà, nàng tự tin mình cũng không làm chuyện gì khác người a, không biết sao lại như vậy
Nghĩ đi nghĩ lại cũng chỉ có một lý do, cũng chỉ là người đọc sách từ lúc sinh ra đã mang theo thanh cao, nàng là một quả phụ dốt đặc cán mai, ngày hôm qua còn mặc xiêm y không chỉnh tề, không chừng đây chính là phản ứng xem thường của người ta.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/co-nang-ban-tao-pho-va-anh-chang-tu-tai/chuong-4.html.]
Vừa nghĩ như thế, Chu Lê cảm thấy vô vị, lắc đầu thở dài một cái, đẩy xe đẩy tay theo hướng cửa thôn đi tới. Chỉ có điều nàng phát hiện, tam thúc kia đi phía trước nàng, mãi đến tận bên bờ sông, tam thúc đi tới khúc quẹo bên Tứ Động Kiều*, hai người mới chia đường.
*kiều = cầu, mà để Cầu Tứ Động nó hơm có hay, nên tui để Tứ Động Kiều luôn cho hay nha.
Nàng thu hồi tầm mắt, ôm thùng đậu hoa để tốt trên mặt đất, không bao lâu thì có mấy người chuyển hàng trên bờ sông đến mua đậu hoa ăn như điểm tâm.
Nàng mỉm cười múc đậu hoa cho khách, rồi thả gia vị.
Như vậy nửa ngày trôi qua, đậu hoa mới bán được một nửa, ngày hôm nay nhất định phải bán cả một ngày mới thu được tiền lời. Tựa hồ như khí trời càng trở nóng thì đậu hoa càng khó bán.
Nhìn mặt trời buổi trưa càng ngày càng nóng, nàng đột nhiên ý thức được, nếu như làm món ăn thích hợp với mùa hè thì dễ kiếm lời hơn, hơn nữa cố gắng làm ăn thì cũng khá khẫm.
Lại bán được một lúc, quá thời gian ăn cơm trưa, thấy người xuống thuyền bên bờ sông càng ngày càng ít, Chu Lê thu thập chén muỗng cùng thùng đậu hoa, dự định đẩy xe về thôn ăn trưa. Nhưng còn chưa đi được hai bước đã bị người ngăn lại Chu Lê nhìn thấy người tới, không khỏi nhíu mày
Người đến nàng cũng biết, là một công tử bột ở trấn trên, ỷ vào trong nhà có mấy gian cửa hàng, cả ngày cùng mấy huynh đệ lăn lộn, loại chuyện bắt nạt nam nhân chọc ghẹo nữ tử đã làm không ít.
Mấy tháng trước, người này từ phía bên kia Tứ Động Kiều đến sông bên này du xuân, liền nhìn thấy Chu Lê bán đậu hoa bên bờ sông, thấy nàng đứng trên mảnh cỏ mùa xuân xanh ngát, chất phát thanh lệ, n.g.ự.c đầy eo nhỏ, khi thì khom lưng múc đậu hoa, khi thì vén tóc mai, có một nét phong tình đặc biệt, liền cố ý đến nơi này của nàng mua đậu hoa, còn đem cây quạt ghẹo cằm Chu Lê.
Chu Lê vô cùng phản cảm hành động này, trước vung tay đánh rơi cây quạt của đối phương, sau đậu hoa cũng không bán, đẩy xe đẩy tay về thôn.
Sau đó vì tiền lời bán đậu hoa Chu Lê còn lo lắng đề phòng hết mấy ngày, mãi đến tận hôm qua người kia không xuất hiện, nàng mới an tâm. Nhưng lần này tại sao lại đến rồi, thực sự khiến người ta phiền lòng.
Nàng nói đậu hoa đã bán hết, liền dự định đẩy xe rời đi, nhưng nam tử kia căn bản không có ý tứ thả nàng đi.
Mặt Chu Lê không hề cảm xúc liếc hắn một chút: "Vị công tử này, kính xin ngươi nhường bước một chút đi"
Người kia bị mắt hạnh trong veo của nàng thoáng nhìn, trong lòng mềm nhũn, cho dù thái độ của nàng không tốt cũng không quan tâm, lại đem cây quạt ghẹo cằm Chu Lê. Chu Lê né tránh, cây quạt đuổi theo, Chu Lê lại né tránh, cây quạt lại tiếp tục đuổi theo
"Tiểu nương tử, từ lần trước sau khi gặp nàng, bản công tử liền trà không nhớ cơm không ăn, nàng nói làm sao bây giờ đây"
Chu Lê bị uế ngữ của hắn cùng cây quạt quấy nhiễu đến tức đỏ mặt, liền dự định bỏ xe chạy đi, chính lúc này, bỗng nhiên bóng dáng một người cao lớn che ở trước mặt nàng, cây quạt này cũng bị bàn tay lớn bắt lấy. Chu Lê cả kinh, ngẩng đầu nhìn lên, liền thấy trước mặt mình là một nam tử mặt trường sam màu xám, chính là Thẩm Việt