Tiểu nhi tử 8 tuổi nhà viện trưởng vừa gắp đồ ăn vừa nói: “Tương lai nếu cưới tức phụ, nhất định cũng muốn cưới một người bộ dạng đẹp lại biết nấu đồ ăn, ít nhất phải nấu đồ ăn ngon hơn nương mới được, tựa như A Lê tỷ tỷ vậy!”
Lời trẻ con không suy nghĩ vừa ra khỏi miệng, tức phụ viện trưởng liền vỗ vào ót hắn một cái: “Ngươi mới bao lớn, đã muốn cưới tức phụ?”
Ngay sau đó đám người trên bàn ồn ào cười to.
Tiểu hài tử che lại cái ót ăn đau, oán giận nhìn nhìn nương mình, bưng chén cơm lên bò xuống ghế, vòng đến bên cạnh Chu Lê: “Hừ, con muốn ngồi gần tỷ tỷ xinh đẹp, con mới không ngồi gần cọp mẹ như nương!”
Tức phụ viện trưởng tức giận đến không được: “Tiểu tử thối, đêm nay ngươi chờ cho ta, cẩn thận da của ngươi!”
Mọi người lại cười một hồi. Chu Lê nhìn tiểu hài tử đột nhiên chen đến ngồi giữa mình và Thẩm Việt, dở khóc dở cười.
Tiểu hài tử thấy đầu bàn bên kia có bắp hầm, với không tới, liền kéo cánh tay Chu Lê làm nũng: “Tỷ tỷ xinh đẹp, gắp một miếng bắp giúp đệ được không?”
Chu Lê nghiêng đầu nhìn hắn, tiểu hài tử trắng trẻo mập mạp, rất đáng yêu, liền định duỗi đũa ra gắp bắp giúp hắn
Ai ngờ, Thẩm Việt đột nhiên mở miệng: “Ta lấy cho đệ.” Nói xong liền với tay gắp một miếng bắp bỏ vào trong chén tiểu hài tử
Sau đó bình tĩnh lại hiền từ hướng về tiểu hài tử cười: “Ăn đi.”
Tiểu hài tử nhìn hắn, lại nhìn nhìn bắp, ánh mắt có chút ai oán. Hắn muốn ăn bắp tỷ tỷ xinh đẹp gắp giúp mà……
Thẩm Việt chợt thoáng nhìn bàn tay nhỏ đang đặt trên cánh tay Chu Lê, không chút để ý lấy bàn tay nhỏ xuống dưới nói: “Tiểu hài tử ăn cơm, cần một bàn tay cầm chén, một bàn tay giữ đũa, miễn cho chén rớt xuống trên mặt đất.”
Viện trưởng uống cạn một ly, lúc này trong ánh mắt đã nhiễm chút rượu, hắn nhìn Thẩm Việt, lại nhìn Chu Lê, cười như không cười mà lắc lắc đầu.
Một bữa cơm ăn xong, tức phụ viện trưởng vừa thấy mặt bàn hỗn độn, trong lòng tức khắc có chút chua. Mấy món thức ăn Chu Lê làm, ngay cả một miếng hành thái cũng không còn thừa, mà thức ăn nàng làm, còn thừa hơi nhiều
Khi rời khỏi nhà viện trưởng, trời đã tối hẳn. Thẩm Việt cùng Chu Lê đi ra ngoài đường, đèn rực rỡ mới vừa đốt lên, người trên đường dần dần thưa thớt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/co-nang-ban-tao-pho-va-anh-chang-tu-tai/chuong-28.html.]
Đang đi trên đường Thẩm Việt ngừng lại: “A Lê, mệt ngươi trễ như vậy mới trở về, thật sự ngượng ngùng.”
Chu Lê cười nhạt lắc đầu: “Không đáng ngại, bây giờ chưa quá muộn, hiện tại trở về cũng không trễ lắm.”
Thẩm Việt bất đắc dĩ, nói: “Ta hôm nay không trở về thôn, ngươi trở về trên đường cẩn thận một chút.”
Chu Lê nhìn hắn một cái, rất nhanh đã hiểu dụng ý của hắn. Hiện tại thời gian này nếu hai người bọn họ đồng thời về thôn, trên đường có người nhìn thấy, không chừng sẽ truyền ra lời đàm tiếu gì nữa. Tam thúc làm như vậy, cũng là vì tốt cho hai người bọn họ
“Ừm” Nàng đáp ứng nói, “Chỉ là tam thúc ở trấn trên có chỗ ở sao?” Đừng vì chuyện tị hiềm mà đi nghỉ khách điếm, vậy có chút không có ổn
Trong mắt Thẩm Việt hiện lên một tia hoảng loạn, né tránh nhìn về phía đường: “Có, không bao lâu nữa ta liền phải tham gia thi hương, vì tiết kiệm càng nhiều thời gian đọc sách, hai ngày trước đã thuê một phòng ở tại trấn trên”
Chu Lê nói: “Vậy thì tốt rồi, vậy…… Tam thúc, ta đi trước đây?”
Thẩm Việt gật đầu: “Đi thôi.”
Chu Lê từng bước một đi xa, người vốn đồng hành bên cạnh đột nhiên không theo kịp, nàng luôn cảm thấy mình như là bị rơi mất thứ gì, nhịn không được quay đầu lại nhìn thoáng qua.
Ngọn đèn dầu leo lét trên con đường dài, người nọ đã không thấy.
Chu Lê ngẩng đầu nhìn nhìn màn đêm, đầy sao như thế, nàng thấy một luồng ánh sáng ngân hà lộng lẫy, trong đó có hai ngôi sao sáng nhất có thể thấy nhau mà không ở gần nhau, sao Ngưu Lang và sao Chức Nữ
Sắc trời xác thật không còn sớm, nàng ở bên ngoài tung tăng một ngày, tâm vẫn luôn bay, nên về nhà rồi
Dưới chân bước nhanh hơn, đi về hướng Thẩm gia thôn
Chờ khi thân ảnh của nàng biến mất ở đầu đường, từ một đầu ngõ khác, xuất hiện một thân ảnh trường sam cao lớn
Thẩm Việt làm sao yên tâm để một mình nàng đi trở về, đi theo cách một đoạn đường xa xa, đi ra thị trấn, đi qua Tứ Động Kiều, lại vào thôn, cuối cùng tránh ở sau cây Hoàng Giác xa xa gần nhà, tận mắt nhìn thấy nàng vào cửa nhà, mới yên tâm đi trở về trấn trên.