CÔ NÀNG BÁN TÀO PHỚ VÀ ANH CHÀNG TÚ TÀI - Chương 171

Cập nhật lúc: 2025-01-02 10:31:13
Lượt xem: 29

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/uDJs77hFWU

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nhưng ngày vui ngắn chẳng tày gang.

Ngay lúc Chu thị mang thai gần bảy tháng, nam tử vào tỉnh thành nhập hàng. Một chuyến nhập hàng này, mỗi tháng đều sẽ tiến hành một lần, trước đó nam tử đều là bình an lên đường, lại bình an trở về.

Nhưng một lần nọ, lại gặp đúng nạn hồng thủy mười năm mới có một lần ở phương Nam, ngàn vạn bá tánh mất đi sinh mệnh trong trận lũ lụt đó.

Mà nam tử không trở về trong thời gian bình thường, không bao lâu sau lại nghe nói con thuyền nam tử ngồi để vào tỉnh thành bị lật giữa đường.

Tin tức này giống như sét đánh ngang tai, Chu thị đang mang thai hơn sáu tháng lập tức quyết định đi tỉnh thành tìm người, nếu không phải Lưu thẩm giúp làm cơm trong cửa hàng vải ngăn cản, bà đã vác cái bụng to đi rồi.

Một lời của Lưu thẩm cảnh tỉnh bà, nói nếu ngay lúc này ra khỏi nhà, hài tử trong bụng có sơ xuất gì trên đường, sau đó đương gia trở lại, biết ăn nói thế nào.

 

Chu thị đành phải ở lại, vừa dưỡng thai, vừa chờ trượng phu trở về.

Nhưng thời gian từng ngày qua đi, cuối cùng vẫn không thể chờ được trượng phu về nhà.

Người chung quanh đều nói, nam tử tám phần dữ nhiều lành ít, nhưng Chu thị không tin. Sau khi sinh hài tử, ở cữ xong lập tức gửi gắm hài tử cho Lưu thẩm, con dâu nhà Lưu thẩm gia ở nông thôn cũng đang ở thời kỳ cho con bú, Chu thị liền cho Lưu thẩm một túi lớn bạc, nhờ bà ôm hài tử ôm về nhà bọn họ ở nông thôn chăm sóc. Lưu thẩm ngày thường làm người vô cùng thành thật, cũng theo bọn họ hơn một năm, làm việc vô cùng chăm chỉ, nên tất nhiên là bà yên tâm.

Dàn xếp xong cho hài tử, bà lập tức khởi hành đi tỉnh thành tìm hiểu tin tức.

Cũng may ông trời không phụ người khổ tâm, trải qua nhiều lần tìm hiểu mới biết, nam tử sau khi rơi xuống nước, được một hòa thượng cứu về chùa.

Chỉ là sau khi hắn rơi xuống nước chân bị thương, vẫn luôn hôn mê, cho đến trước mấy ngày Chu thị tìm được hắn, hắn mới tỉnh lại.

Nam tử sau khi tỉnh lại, liền nhớ tới vợ con mình đầu tiên, chỉ là ngại thân thể chưa khôi phục, bởi vậy cũng không lập tức về nhà.

Cho đến khi Chu thị tìm tới.

Phu thê đoàn tụ, chờ sau khi thân thể nam tử gần như hoàn toàn hồi phục, liền trở về trấn đoàn tụ cùng hài tử.

Hai người một đường đến nhà Lưu thẩm ở nông thôn tính đón hài tử, sau khi tới mới phát hiện, nhà Lưu thẩm mỗi người đều mặc áo tang, cũng không thấy Lưu thẩm cùng hài tử.

Chu thị liền hỏi người nhà, ai ngờ được câu trả lời là, tháng trước

 

Lưu thẩm đã trúng gió lìa đời.

Còn hài tử, hài tử gì? Bọn họ cũng chưa từng thấy hài tử nào trong tã lót.

Chu thị làm sao chịu tin, lật tung cả nhà Lưu thẩm, cũng không thể tìm được tung tích hài tử. Thậm chí còn hỏi người chung quanh trong thôn tìm hiểu tin tức, nhưng cũng không thể hỏi thăm ra cái gì.

Chu thị lập tức suy sụp, ngất đi tại chỗ.

Sau khi Chu thị tỉnh lại liền cùng trượng phu đi báo quan, nhưng quan phủ phái người tới tra cũng không tra được gì.

Hài tử mất tích, cuộc sống vẫn phải tiếp tục, hai vợ chồng đối với hài tử có áy náy cùng nhớ nhung, quyết định vừa buôn bán vừa tìm kiếm tung tích hài tử.

Nhiều năm qua đi, gia nghiệp hai người càng ngày càng lớn, nhưng nữ nhi rốt cuộc vẫn chưa tìm được.

Chu Lê nghe xong cảnh ngộ của Chu thị, không khỏi cảm khái, có mẫu thân a, cam nguyện vứt bỏ hoặc bán nữ nhi của mình, cũng có mẫu thân, lại vì nhớ nhung nữ nhi mà ưu tư thành bệnh.

Có đôi khi Chu Lê nghĩ, nếu mẫu thân mình cũng từng đi tìm mình như vậy thật là tốt, ít nhất chứng minh, mình không phải đứa dư thừa, mẫu thân cũng thương mình. Nhưng đây cũng chỉ là suy nghĩ mà thôi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/co-nang-ban-tao-pho-va-anh-chang-tu-tai/chuong-171.html.]

Nàng bị người thân của mình cho đến Chu gia thôn, cũng mang nàng đi cho rồi, sao có thể nhớ nàng được?

Aiz......

 

Chu Lê ngồi ở đầu giường, nghĩ này nọ vô tình phát ra một tiếng thở dài.

Thẩm Việt vốn đang ngồi ở án thư đọc sách, nghe tiếng ngẩng đầu lên, nhìn về phía Chu Lê: "Đang yên đang lành, than thở cái gì đó?"

Chu Lê thở dài: "Tiểu Tranh Tiểu Đào có cha mẹ bên cạnh thật là tốt."

Thẩm Việt nghe nàng nói như vậy, trong lòng liền đoán được, nàng lại suy nghĩ thân thế của mình.

Tuy rằng Chu Lê rất ít khi đề cập những việc đó, nhưng Thẩm Việt biết rõ, trong lòng Chu Lê, đây là nút thắt cả đời nàng.

Hắn buông sách, đi đến mép giường ngồi vào bên cạnh Chu Lê, giơ tay ôm nàng vào trong lòng, ấm giọng nói:

"Ánh mắt người không cần lúc nào cũng tập trung vào thứ mình không có hoặc là thứ đã mất đi, mà cần phải nhìn vào những thứ mình đang có. Tỷ như nàng, nàng có Tiểu Tranh Tiểu Đào, còn có cha mẹ chồng thương nàng, còn có một quán cơm món hầm thuộc về nàng, đương nhiên --"

Hắn tạm dừng một chút, "Quan trọng nhất chính là, bất cứ lúc nào ở đâu, nàng đều có ta."

Trong lòng Chu Lê ngọt ngào, nhưng nàng chịu không nổi Thẩm Việt đột nhiên nói lời này, nhéo nắm tay lên đánh hắn ngực: "Được rồi, chàng bớt bớt đi, có chàng không có chàng, ta đều sống tốt."

Thẩm Việt lại nói: "Nhưng ta không có phu nhân sẽ sống không nổi nữa."

Chu Lê tránh cái ôm của hắn, đổi thành hai tay đánh hắn: "Hôm nay chàng định ngọt c.h.ế.t ta à! Được rồi được rồi, ta biết rồi, ta có chàng, chàng có ta, chờ về sau chúng ta già rồi chết, dứt khoát cùng quan cùng quách."

 

Thẩm Việt nhìn cái miệng nhỏ của tức phụ đang luyên thuyên trước mặt mình, đột nhiên cúi người xuống chặn miệng nàng.

Cuối cùng an tĩnh rồi.

Thẩm Việt buông ra nàng, sau đó một tay ôm người tới trong lòng ngực, hướng về chính diện hắn, hai chân theo tư thế dựa vào hai sườn eo hắn.

Chu Lê sợ mình rớt xuống mặt đất, vội vươn hai tay khoanh cổ Thẩm Việt.

"Chàng đột nhiên làm gì vậy?" Chu Lê không khỏi hỏi.

Thẩm Việt không trả lời nàng, chỉ là lại bắt đầu hôn lên miệng nàng.

Chu Lê tránh thoát hắn: "Chàng làm gì? Ban ngày ban mặt."

Cũng không biết Thẩm Việt làm như thế nào, dây buộc váy của Chu Lê đã bị kéo ra.

"Phàm là nàng và ta đơn độc ở trong phòng, nếu không phải chuyện quan trọng, nàng thấy bao lâu nay có người không biết điều tới đây không. Yên tâm đi, bọn họ hiểu mà!"

"Chàng..... A......" Chu Lê còn muốn nói cái gì, nhưng câu chuyện bị buộc cắt đứt.

Thẩm Việt dúi đầu vào cổ nàng, nhẹ nhàng kéo xiêm y ở đầu vai, lộ ra một đoạn vai trắng nõn, trên vai kia có một vết bớt chu sa, Thẩm Việt say mê hôn xuống, hô hấp trở nên thô nặng.

"Từ khi có hài tử cùng cửa hàng kia, hiện giờ tinh lực của nàng, nhiều nhất chỉ phân một ít cho tướng công nàng thôi, sao hả? Còn không cho ta nhân lúc nhàn hạ đòi về một ít sao?"

Chu Lê vốn muốn cãi lại, nhưng không chờ nàng mở miệng, cả người liền như thuyền nhỏ theo gió bắt đầu xóc nảy, màn trướng mềm mại màu xanh lục cũng tựa như từng làn sóng, gợn liên hồi trên mặt hồ.

Loading...