CÔ NÀNG BÁN TÀO PHỚ VÀ ANH CHÀNG TÚ TÀI - Chương 169

Cập nhật lúc: 2025-01-02 10:28:23
Lượt xem: 27

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/KbLAQ5oZQq

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngày này đến phiên Thẩm Việt trực đêm, sẽ ở lại trong nha môn. Buổi tối Chu Lê nấu cơm đã quên mất việc này, làm hơi nhiều thịt kho Thẩm Việt thích ăn. Thịt kho này ăn không hết sẽ không thể ăn được nữa.

Ngưu thị liền nói: "Bằng không gọi người đưa đến nha môn cho Việt Lang ăn khuya đi."

Chu Lê thấy canh giờ còn sớm, liền lấy hộp cơm bỏ thịt kho còn dư lại trên bàn vào, làm thêm hai món ăn khác, lại lấy ống trúc đổ trà lạnh mới làm vào, tự mình đưa đến phủ nha.

Lúc đó Thẩm Việt đang cùng Đồng tri Liễu Lâm đánh cờ, hai người ở trong phòng, một người cầm cây quạt nhanh chóng quạt gió.

Liễu Lâm nói: "Mới tháng 5 đã nóng như vậy, chắc phải tới tháng bảy tháng tám mới đỡ."

Thẩm Việt bỏ một quân cờ xuống: "Trước kia khi ta ở nông thôn, ngược lại không cảm thấy thời tiết sẽ nóng như vậy, có lẽ do Thẩm gia thôn chúng ta gần núi gần sông."

Hai người nói chuyện, lại lấy ly có nắp bên cạnh uống một ngụm trà. Trà vừa mới ngâm, tuy rằng không nóng miệng, nhưng vẫn còn ấm, một ngụm đi xuống, lại ra một tầng mồ hôi.

Liễu Lâm: "Ai nha, bảo bọn hắn thả lá bạc hà vào rồi cũng không thấy mát mẻ gì hết. Lúc này ta lại nhớ tới trước kia khi ta đi Quảng Đô, có uống qua một loại trà lạnh, phải nói là mát lạnh sảng khoái, ta trở về Khánh Châu thì không còn được uống loại trà lạnh nào giải nhiệt được như ở Quảng Đô nữa."

Đang chơi cờ tán gẫu, bỗng nhiên nghe sai dịch bên ngoài tiến đến bẩm báo, ngoài cửa có một nữ tử, tự xưng là Tri phủ đại nhân phu nhân, muốn gặp đại nhân.

Thẩm Việt có chút bất ngờ, ném quân cờ liền đi ra cửa.

Đi đến cửa nhìn nhìn, quả nhiên thấy tức phụ nhà mình đang đứng ở chỗ sư tử đá trước cửa.

"Phu nhân? Đã trễ thế này nàng tới đây làm gì?"

Chu Lê cười mắt cong cong: "Tối nay ta làm nhiều thịt kho, nên đưa tới cho chàng một ít."

Thẩm Việt đưa Chu Lê vào trong nha môn, trở lại phòng đánh cờ vừa nãy.

Liễu Lâm đang ngồi tại chỗ uống trà, nghe Thẩm Việt dẫn người vào, liếc nhìn, liền thấy bên cạnh Thẩm Việt có tiểu nương tử tú lệ đi theo. Lập tức buông chén trà hành lễ: "Thẩm phu nhân hảo."

 

Thẩm Việt dẫn Chu Lê vào, Chu Lê gật đầu với Liễu Lâm, liền tính là đã chào hỏi.

Thẩm Việt đưa Chu Lê đến cạnh bên một cái bàn vuông ở phòng trong, Chu Lê mở hộp cơm ra, một mùi thịt lập tức bay ra ngoài.

Lúc chạng chạng Thẩm Việt bởi vì bị lở miệng do trời quá nóng, không ăn nổi món nào, bây giờ thấy món ăn tức phụ làm, lập tức cầm đũa lên, gắp một miếng thịt.

"Chàng ăn từ từ thôi, nếu cảm thấy nóng quá, đây là trà lạnh ta vừa làm, chàng ăn rồi hẳn uống." Nói xong, Chu Lê lấy ống trúc ra, thuận tay cầm lấy chén trà trên bàn vuông, rót một ly cho Thẩm Việt. Thấy Liễu Lâm ở một bên, cũng rót cho hắn một ly.

Thẩm Việt bưng lên nhìn trước, có chút giống màu thảo dược, lại ngửi ngửi, quả thực có chút mùi thuốc. Khi bọn họ ở nông thôn vẫn thường nấu loại trà lạnh này uống, cũng không cảm thấy gì, bưng lên liền uống một ngụm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/co-nang-ban-tao-pho-va-anh-chang-tu-tai/chuong-169.html.]

Uống xong một ly, phát hiện cư nhiên không giống lúc trước mẫu thân thường nấu cho mình uống, không giống chỗ nào vậy? Đó chính là có thêm một vị ngọt lành.

"Phu nhân bỏ thêm cái gì vào vậy?"

Chu Lê: "Ta cho đường phèn."

Thẩm Việt gật gật đầu, cầm lấy ống trúc đổ thêm một ly.

Liễu đại nhân từ khi cầm ly trà trong tay, đã có vẻ hơi kích động, chờ sau khi hắn uống xong một ly, chỉ cảm thấy tâm thần thoải mái, bất giác càng thêm kích động, chạy đến bên cạnh Chu Lê, thiếu chút nữa đã nắm lấy tay Chu Lê:

"Thẩm phu nhân, trà này là do ngươi nấu?"

Chu Lê thấy người này hai mắt tỏa sáng nhìn mình, có chút mờ mịt. Thẩm Việt thấy thế, lập tức đứng dậy từ ghế tròn, chiếc đũa trong tay còn kẹp nửa miếng thịt, một bước vọt vào giữa hai người, che Chu Lê ở phía sau.

"Liễu đại nhân." Thanh âm Thẩm Việt mang theo chút ý nhắc nhở. Hắn cũng không phải không tin nhân phẩm Liễu Lâm, chỉ là nhà hắn ta cơ thiếp thành đàn, là nhân vật phong lưu, thấy hắn nhìn tức phụ nhà mình như vậy, trong lòng Thẩm Việt tự nhiên không thoải mái.

Lúc này Liễu Lâm mới phát hiện mình thất thố, vội vàng nhận lỗi: "Xin Thẩm đại nhân thứ lỗi, chỉ là ta quá hưng phấn, không ngờ có thể được uống trà lạnh ngon như vậy!"

Thấy Liễu Lâm ngoan ngoãn lui ra xa vài bước, Thẩm Việt mới lại ngồi trở về, lé mắt liếc hắn một cái, thấy hai mắt hắn tỏa sáng nhìn chằm chằm ống trúc trước mặt mình, nghĩ lúc chạng vạng hắn cũng không ăn gì nhiều, liền nói: "Một mình Liễu đại nhân ngồi ở bên kia nhìn ta ăn, ngược lại có vẻ Thẩm mỗ thật sự tàn nhẫn, không bằng ngồi xuống cùng ăn đi."

Liễu Lâm cung kính không bằng tuân mệnh, da mặt dày ngồi xuống, còn chưa ăn đã khen Chu Lê một hồi, nói cái gì Thẩm đại nhân có phúc khí, phu nhân hiền huệ như vậy, trà lạnh nàng nấu uống còn ngon hơn bên chỗ Quảng Đô kia nhiều, nếu mang ra ngoài bán, trời nóng nực như vậy nhất định khách khứa ngồi đầy.

Chu Lê nghe xong, lòng tin với trà lạnh của mình lại tăng lên không ít.

Chờ sau khi hắn ăn một khối thịt kho, trong mắt lại lần nữa toát ra hưng phấn nhìn về phía Chu Lê.

Thẩm Việt nhếch mí mắt, lấy chiếc đũa lắc lắc trước mắt hắn:

"Liễu đại nhân!"

Liễu Lâm khen nói: "Tay nghề Thẩm phu nhân thật là khó lường nha! Không đi mở cửa hàng quả thực đáng tiếc."

Chu Lê cười nói: "Đích xác có mở một cửa hàng, chuyên bán món hầm, Liễu đại nhân rảnh rỗi thì đến tiệm ngồi một chút."

Liễu Lâm đầu tiên là ngoài ý muốn, về sau vô cùng sảng khoái đáp ứng: "Được, ngày mai ta nghỉ tắm gội, vừa lúc muốn mời dì ta ăn cơm, đến cửa hàng của phu nhân thôi! Ta nói với ngươi nha, muốn dì của ta ăn thêm hai muỗng cơm thật khó vô cùng, khi dượng còn sống trên đời, không biết vì thế đã mời bao nhiêu đầu bếp có tiếng đâu, mỗi ngày đều làm các món khác nhau cho dì của ta, nhưng dì vẫn không ăn nổi. Hôm nay ta được thưởng thức tay nghề Thẩm phu nhân, ngược lại cảm thấy có thể đưa dì đến chỗ ngươi thử xem."

Chu Lê nghe vậy, bỗng nhiên nhớ tới vị công chúa kia, liếc mắt nhìn Thẩm Việt, hỏi: "Chẳng lẽ dì của ngươi mắc bệnh kén ăn?"

Liễu Lâm xua xua tay: "Thật cũng không phải, đại phu nói, do dì của ta tích tụ thành bệnh, dẫn tới tì vị không ổn."

"Tích tụ thành bệnh?"

"Thời trẻ dì của ta bị thất lạc một nữ nhi, tìm kiếm hai mươi năm, vẫn không tìm được, aiz......"

Loading...