CÔ NÀNG BÁN TÀO PHỚ VÀ ANH CHÀNG TÚ TÀI - Chương 168: Ngoại truyện

Cập nhật lúc: 2025-01-02 10:28:21
Lượt xem: 31

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/dGZm3M7TSG

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hai đứa nhỏ lớn lên từng ngày, lúc tám tháng, có một lần đang vui chơi, Chu Lê nghe được Tiểu Đào bi bô vô thức phát ra một âm tiết giống chữ "Nương", Chu Lê kích động ôm hài tử vào trong lòng ngực, khuôn mặt nhỏ bị nghẹn đến mức đỏ bừng.

Thẩm Ngư nhanh chóng giải cứu cháu gái nhỏ ra khỏi lòng n.g.ự.c tẩu tử: "Tẩu nhìn xem, muốn ôm bẹp cháu gái của ta rồi này."

Thẩm Ngư vẫn luôn không chịu thành thân, Ngưu thị nhìn cho nàng không dưới hai mươi tiểu tử, nàng cũng chưa đồng ý. Mắt thấy tuổi càng lúc càng lớn, chung thân đại sự vẫn chưa có tin tức. Bây giờ Ngưu thị thấy nàng ôm hài tử, không khỏi lại muốn thúc giục hôn sự: "Ngư nương, nếu con sớm thành thân, khẳng định cũng có hài tử của mình rồi."

Thẩm Ngư xì một tiếng: "Gả không ra con cũng không cần gả, ai hiếm lạ mấy tên nam nhân thúi."

Ngưu thị có chút hận sắt không thành thép: "Không gả? Con tính đi làm ni cô? Không gả chồng con lấy đâu ra hài tử, tương lai già rồi, ai dưỡng lão lo hậu sự cho con?"

Ý tưởng Thẩm Ngư lại rất đơn giản, há mồm liền nói: "Ca ca có hai đứa nhỏ, nếu con không có hài tử, con bảo ca ca đưa cho con một đứa ôm về nuôi."

Chu Lê lập tức đoạt lấy Tiểu Đào đang bị nàng ôm: "Đừng nha, vậy ngươi vẫn nên tự mình đi làm ni cô đi thôi."

Thẩm Ngư thấy tẩu tử không cao hứng, vội cười cười: "Tẩu tử đừng tức giận nha, bất quá ta chỉ nói bậy cho nương nghe thôi, sao ta có thể giành cháu nhà mình chứ."

 

Chu Lê biết nàng nói lẫy Ngưu thị, cũng không thật so đo với nàng, chỉ là bởi vì như vậy, nàng đột nhiên nhớ tới thân thế của mình, năm đó sao mẫu thân nàng có thể bỏ nàng cho người ngoài nhận nuôi được vậy?

Vừa rồi Ngư nương bất quá cũng chỉ thuận miệng nhắc tới, nàng phản ứng theo bản năng đã kịch liệt như vậy, mẫu thân nàng sao lại đành lòng bỏ nàng được......

Hiện giờ đúng là tháng 5 đầu hè, thời tiết dần dần nóng bức, món hầm của Chu Lê nổi tiếng ở vị cay, nàng còn tưởng trời nóng buôn bán sẽ không bằng mùa đông, ai ngờ người biết tiếng mà đến vẫn cứ không dứt, mặc kệ là bình dân áo vải, hoặc là quan to hiển quý, ăn xong đều khen ngợi.

Ngày này nàng đến tiệm nhìn quanh, khách khứa ngồi đầy, khí thế ngất trời, có khi sẽ nghe khách kêu: "Tiểu nhị, mang tới bình trà lạnh!"

Trà lạnh trong tiệm chỉ có một loại, đó chính là bạc hà nấu nước.

Tuy rằng buôn bán không giảm sút, nhưng nếu đã tới giữa hè, trời nóng bức ăn đồ cay độc rất dễ nóng trong người.

Vì thế, nàng nghĩ có lẽ làm thêm mấy thứ đồ uống giải nhiệt, người sau khi ăn món hầm cay nóng đều sẽ có cảm giác nóng bức có thể dùng.

Chủ ý đã định, liền tính về nhà nghiên cứu.

Đi đến trước cửa tiệm, nhìn thấy một phụ nhân y phục sang trọng đứng trước cửa, đánh giá chiêu bài trên cửa tiệm của nàng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/co-nang-ban-tao-pho-va-anh-chang-tu-tai/chuong-168-ngoai-truyen.html.]

"A Lê quán cơm món hầm, A Lê......" Phụ nhân vẫn còn nhìn chằm chằm chiêu bài nói lẩm bẩm.

Chu Lê thấy nàng tựa hồ rất có hứng thú, gương mặt liền tươi cười gọi: "Thẩm thẩm, đi vào ngồi đi, bổn tiệm chính là quán cơm món hầm độc nhất vô nhị ở phủ thành này, hương vị cay thơm sảng khoái, bảo đảm ngài ăn vào sẽ vừa lòng."

 

Phụ nhân hoàn hồn, hướng về phía Chu Lê cười cười, dẫn theo bà tử phía sau rời đi.

Xem ra nàng nhìn lầm rồi, người ta cũng không muốn vào ăn cái gì. Chu Lê cũng không ở lại, đi trở về nhà.

Phụ nhân kia và nàng đi hai hướng tương phản, cho nên đối thoại giữa phụ nhân và bà tử, Chu Lê hoàn toàn không nghe được.

Phụ nhân nói: "Trương thẩm, ngươi nói trên đời này có phải có rất nhiều cô nương tên gọi là A Lê không."

Trương thẩm biết phu nhân nhà mình lại nghĩ tới nữ nhi bị thất lạc, trong lúc nhất thời cũng không biết nên khuyên như thế nào: "Phu nhân, cô nương cát nhân tự có thiên tướng, nhất định sẽ không phải chịu khổ, ông trời sẽ không bạc đãi người tốt, không chừng một thời gian nữa chúng ta có thể tìm được nàng, đến lúc đó mẹ con hai người có thể đoàn viên rồi."

Phụ nhân lắc đầu, tựa hồ có thiên ngôn vạn ngữ, nhưng lại không biết nói từ đâu, cuối cùng chỉ nhẹ nhàng thở dài.

Chu Lê về đến nhà liền bắt đầu thu xếp chuyện nấu trà lạnh, nàng lấy ra cái nồi sắt đen chuyên hầm thịt, dựa theo phương thuốc nấu trà lạnh ở nông thôn trước kia, bỏ cây kim ngân, đạm trúc diệp, cam thảo, mộc hồ điệp vào nước lạnh, nấu trong lửa nhỏ.

Chờ nấu được nửa canh giờ, theo lý thuyết, cũng đã có thể tắt bếp. Nhưng nàng có ý tưởng đột phát, bỏ thêm một ít đường phèn, lại nấu trong chốc lát mới tắt lửa.

Trước kia khi ở nông thôn, mỗi nhà nấu loại trà này đều sẽ không cho đường, giá cả đường có thể đắt bằng muối, nếu không phải tất yếu, đều sẽ không dễ dàng sử dụng.

 

Khi mở nắp nồi, dùng vải mịn che miệng nồi, lược nước trà nóng ra, để cho nguội.

Nhìn màu nâu thẫm trong bồn gỗ nhỏ, mang theo một chút vị thơm của thuốc, Chu Lê đột nhiên nghĩ đến giếng nước dưới chân tường bên trái nhà bếp.

Nước trong giếng vẫn thường lạnh lẽo, mùa hè cũng như thế. Nàng để bồn gỗ nhỏ vào trong thùng gỗ, lại dùng dây thừng múc nước trong giếng, đưa thùng gỗ xuống giếng ướp lạnh.

Ăn xong cơm trưa, ngủ tiếp một giấc ngủ trưa dậy, nàng kéo trà lạnh từ dưới giếng lên, chất lỏng bên trong đã không còn độ ấm nào.

Nàng lấy chén đổ một chút ra nếm, lúc này đang hoàng hôn, ánh mặt trời chiều chiếu lên trên người có chút khô nóng, một chén trà lạnh đi xuống, vậy mà thư thái rất nhiều. Hương vị trà lạnh ngọt lành lạnh lẽo, hơi mang một chút vị thuốc, nhưng cũng không làm người chán ghét.

Chu Lê gật gật đầu, cái này mang đến tiệm bán đúng là thích hợp.

Loading...