Ngưu thị vào phòng, liền thấy Vương đại phu ôm một em bé trong tay.
Ngưu thị kinh hỉ không thôi, “Sinh rồi?” Nhưng thực mau phát hiện không đúng, “Sao lại không khóc?”
Tiểu hài tử mới vừa chào đời không khóc, cũng không phải chuyện tốt. Có rất nhiều thai nhi có vấn đề, nghẹt thở, một lần nghẹt thở liền không qua khỏi…… Nghĩ đến đây, Ngưu thị kinh hãi không thôi.
Vương đại phu cũng không rảnh trả lời bà, lật úp em bé tựa trên cánh tay của mình, lại chụm bàn tay phải vỗ vỗ lưng em bé. Sau một hồi nhịp nhàng vỗ lưng, mới nghe được tiếng “Oe Oe Oe”, tiếng khóc trẻ con vang dội khắp cả phòng.
Tâm tình Ngưu thị lúc này mới thả lỏng. Trên giường Chu Lê bất chợt rơi lệ.
Vương đại phu lấy khăn sạch lau m.á.u dơ trên người đứa bé, đưa cho Ngưu thị: “Mau ôm đi mặc xiêm y cho hài tử, ta đi xem phu nhân.”
Ngưu thị nhận hài tử, ngẩng đầu liếc mắt nhìn trên giường cách đó không xa, chỉ thấy con dâu mở to mắt, chỉ là mặt môi tái nhợt, đồng tử cũng không hề sáng rọi, có một loại cảm giác sức cùng lực kiệt.
Trong lòng bà lại mắng nhi tử một lần nữa, nói: “A Lê, là Thẩm gia chúng ta khiến con chịu khổ rồi.” Nói xong, ôm hài tử đến bàn bên cạnh mặc y phục vào.
Ngưu thị đặt hài tử trên bàn, khi mặc xiêm y, thấy được cái "vòi ấm trà" trên người hài tử, trong lòng hiện lên một tia vui sướng, nhưng nghĩ đến Chu Lê còn đang chịu khổ, nụ cười lại biến thành thở dài. Vội tròng y phục nhỏ vào, ôm ra khỏi phòng, Vương Hứa thấy Ngưu thị đi ra, vội chạy lại.
“Đại nương, ta nghe hài tử khóc, sinh rồi sao?”
Ngưu thị nói: “Phiền ngươi ôm một chút, còn một đứa nữa, ta cần vào hỗ trợ.”
Vương Hứa vội vàng tiếp nhận bọc vải, hắn là người thô thiển, thê tử đã qua đời cũng không lại cho hắn một đứa con nào, nói thật ra, hắn có chút không biết ôm.
Hắn cương cứng hai cái cánh tay, gần như là nâng hài tử, cúi đầu nhìn lại, chỉ thấy trong tả lót lụa hoa đỏ, một gương mặt phấn hồng nho nhỏ, đang nhắm hai mắt, an tĩnh ngủ. Hắn bất chợt lộ ra một nụ cười hiền từ.
Ngẩng đầu nhìn về phía cửa phòng đóng chặt kia, nụ cười kia lại tắt ngủm. A Lê không biết thế nào rồi, song thai, lúc này mới được một đứa.
Chờ một chút, hắn mới phát hiện một vấn đề, Thẩm Việt đâu? Sao hơn cả nửa ngày thời gian, còn chưa gặp Thẩm Việt? Cũng không nghe trong phòng truyền ra tiếng của hắn. Chẳng lẽ hắn không có ở nhà?
Tức phụ mình sinh hài tử, chuyện lớn như vậy, hắn cư nhiên không ở nhà? Nghĩ đến chỗ này, Vương Hứa nhíu chặt mày, theo bản năng siết chặt nắm tay, nhưng mới vừa cuộn ngón tay vào, liền chạm phải bọc vải mềm mại, nhanh chóng giảm lực.
Trong phòng, Ngưu thị nắm lấy tay Chu Lê, cổ vũ một chút. Chu Lê đầu đầy mồ hôi, tóc bị mồ hôi thấm ướt, dán sát vào trên mặt.
“Nương, hắn còn chưa trở về sao?”
Ngưu thị biết nàng hỏi chính là ai: “Nhanh thôi, đang trên đường về.” bà chỉ có thể trả lời như thế, tính tính thời gian, chắc cũng đang trên đường trở về.
Chu Lê nghe xong, tức khắc giảm bớt lực: “Nương, con không còn sức lực, con sinh không nổi.”
Vương đại phu lạnh giọng nói: “Nếu ngươi không nỗ lực, chính là một xác hai mạng.”
Ngưu thị nghe lời này có chút không cao hứng, đại phu này quá độc miệng, nói chuyện quá không may mắn, phi phi phi. Bà lại nhẫn nại khuyên A Lê tỉnh táo lên.
Chu Lê chỉ là lắc đầu, nàng thật sự không còn sức lực.
Vương đại phu thấy bộ dáng này của nàng, lại cầm lấy tay nàng bắt mạch, nói: “Nàng dùng hết tinh lực rồi, đứa còn lại khả năng không còn sức sinh nữa, đại nương, lực tay của ta và bà yếu, chỉ sợ không được, bà mau đi tìm một nam nhân tới trợ lực, nếu sợ không giải thích được, thì che đôi mắt nam nhân đó lại đi.”
Ngưu thị có chút không hiểu lắm, nữ nhân sinh con tìm nam nhân làm gì, nhưng nghĩ đến A Lê cùng đứa thứ hai trong bụng, chỉ phải chạy ra cửa phòng. Khoảnh khắc này bà lại mắng Thẩm Việt trong lòng một lần, nếu hắn có ở nhà, còn cần tìm nam nhân khác sao?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/co-nang-ban-tao-pho-va-anh-chang-tu-tai/chuong-151.html.]
Vừa ra khỏi cửa liền thấy Thúy Hồng cùng hai nha hoàn khác, còn có Vương Hứa. Không có nam nhân khác, vội gọi Thúy Hồng tới ôm hài tử, lôi kéo Vương Hứa vào nhà, trước đó đã lấy mảnh vải che mắt Vương Hứa lại.
Vương đại phu nói: “Cởi áo ngoài ra, rửa tay bằng nước ấm, lại lấy rượu trắng xoa vào.”
Ngưu thị không dám trì hoãn, kéo tay Vương Hứa giúp đỡ hắn rửa một hồi. Giờ phút này Vương Hứa càng thêm chắc chắn, Thẩm Việt không ở nhà, bởi vì nếu có hắn, bọn họ quả quyết sẽ không tìm mình hỗ trợ. Nghĩ đến đây, Vương Hứa càng thêm tức, nếu hiện tại Thẩm Việt có ở trước mặt hắn, hắn thật muốn đánh cho hắn ta một cái.
Vương đại phu lại nói: “Ta nói cho các ngươi vị trí, ấn vào chỗ đó trên bụng nàng, sau đó khi ta nói dùng sức, phu nhân cùng vị đại ca này, cùng nhau dùng sức.”
Vương Hứa run hai tay, tùy ý Ngưu thị kéo tay hắn qua, đặt lên một chỗ phồng phồng.
“Một, hai, ba, dùng sức.” Vương đại phu nói khẩu hiệu.
Chu Lê một lần nữa tỉnh lại, bắt đầu dùng sức, Vương Hứa rất sợ ấn đau nàng, cũng không dùng sức lớn.
Sau lần đầu tiên dùng sức, nửa cái đầu hài tử cũng chưa ra được.
Vương đại phu nói: “Tiếp tục, một, hai, ba, dùng sức.”
Chính vào lúc này, cửa phòng đột nhiên bị mở ra, mọi người không tự giác nhìn qua, liền thấy Thẩm Việt đi đến.
Áo choàng trên người hắn còn chưa kịp tháo xuống, vẻ mặt vội vàng.
Sau khi hắn đi vào, vội vàng đóng cửa phòng, cởi áo choàng trên người, đi vào phòng trong.
Chu Lê thấy hắn dần dần đến gần, có một khoảnh khắc, đầu óc trống rỗng, chỉ ngơ ngác nhìn hắn.
Hắn đã trở lại, hiện tại hắn mới trở về.
Thẩm Việt nhìn vào phòng trong, chỉ thấy Ngưu thị, Vương đại phu, còn có một nam tử.
Nam tử kia bị che mắt, nhưng hắn vẫn phân biệt ra là ai rất nhanh, đúng là Vương Hứa.
Hắn nhăn nhăn mày gần như không thể phát hiện. Vương Hứa sao ở chỗ này? Nhưng bây giờ không phải lúc nghĩ đến chuyện này, lập tức đi qua, ngồi xổm bên mép giường, giữ c.h.ặ.t t.a.y Chu Lê: “A Lê, thực xin lỗi, ta trở về muộn, làm nàng chịu khổ.”
Chu Lê vừa nghe, lập tức muốn khóc lớn lên, nhưng nàng làm gì còn sức để khóc, chỉ có nước mắt như vỡ đê chảy xuống, không phát ra chút xíu âm thanh nào.
“Nàng đừng khóc, chờ nàng khỏe lại, ta để nàng đánh để nàng mắng, cái gì ta cũng sẽ nói cho nàng biết, ta không bao giờ giấu nàng nữa, đều là ta không tốt.” Thẩm Việt nắm tay nàng, nhìn nàng nước mắt đầy mặt, tâm như bị ngàn vạn mũi tên ghim chặt, hối hận tự trách ngay lập tức thổi quét lan tràn.
Chu Lê vô lực rút tay mình về từng chút một, nhắm mắt lại không nhìn hắn, chỉ rơi lệ.
Lòng bàn tay Thẩm Việt trống rỗng, tim cũng trống rỗng theo. Ánh mắt hiện lên một tia hoảng loạn. Nàng đang trách hắn.
Vương đại phu thấy thế, vội nói: “Nàng vốn dĩ đã không còn sức lực, không thể khóc như vậy, ngươi mau đi ra ngoài, thấy ngươi nàng liền khóc, vậy làm sao được chứ.”
Vương đại phu túm lấy Thẩm Việt đá ra ngoài. Thẩm Việt nhìn gương mặt tái nhợt của Chu Lê càng lúc càng xa, cho đến khi hắn bị đẩy ra cửa phòng, cũng chưa từng thấy nàng mở mắt.
Sau khi cửa phòng khép lại, hắn mới nghe trong phòng truyền đến tiếng nói Chu Lê suy yếu nhỏ bé: “Vương đại ca, chúng ta tiếp tục.”
Hắn vỗ một chưởng đến trên cửa, ngón tay bỗng nhiên siết chặt, khớp xương tay vốn đã rõ ràng, bởi vì quá mức dùng sức, dẫn tới đốt ngón tay đều bắt đầu trắng bệch, trên mu bàn tay nổi đầy gân xanh.