CÔ NÀNG BÁN TÀO PHỚ VÀ ANH CHÀNG TÚ TÀI - Chương 15

Cập nhật lúc: 2024-12-30 15:00:04
Lượt xem: 50

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/uDJs77hFWU

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hắn một lần nữa ngồi trở lại mép giường, tùy ý để nàng nắm chặt ống tay áo mình ở lòng bàn tay.

Chỉ là không được mấy giây, hắn nhớ tới sách thánh hiền hắn đã đọc qua, giáo huấn đã được học. Hiện tại hành vi này của mình thì tính là cái gì?

Mới vừa rồi ngồi ở mép giường đút thuốc cho cô nương người ta cũng thôi đi, hiện tại lại còn ngồi, đây có khác gì với những tên háo sắc đó?

Quá hổ thẹn, không ra thể thống gì hết!

Một nam tử như hắn thật ra cũng không có gì, người ta là một cô nương gia, thanh danh quan trọng đến cỡ nào.

Hắn lập tức hạ quyết tâm gỡ từng ngón tay từng ngón tay đang nắm ống tay áo của mình, rút ống tay áo ra

Sau đó cầm chén thuốc ra khỏi phòng, phút cuối cùng còn đóng cửa lại.

Chu Lê trong mơ mơ màng màng phát hiện đồ vật mình mới vừa bắt lấy đã không còn, lại lung tung với tay bắt: “Nương? Nương?”

Lần này cái gì cũng không bắt được, khóe mắt rơi lệ càng mãnh liệt hơn

Chỉ là giờ phút này trong phòng chỉ còn một mình nàng

Nàng xác thật đã nằm mơ, ở trong mơ, nàng tìm thấy mẹ ruột của mình

Mẫu thân làm cho nàng một bàn thức ăn ngon, còn gắp khổ qua cho nàng, nàng ăn một miếng nói đắng, mẫu thân lại lập tức bưng chén nước đường đỏ cho nàng uống.

Nàng nói cảm ơn nương.

Nàng đắm chìm trong vui sướng khi có nương chỉ trong một cái nháy mắt, mẫu thân lại phải rời khỏi nàng.

Nàng kêu nương đừng đi, mà nương lại quyết tâm không cần nàng.

Nói nàng khi nhỏ đã không ngoan, mới vừa sinh luôn khóc không ngừng, khi b.ú sữa còn cắn mẫu thân đau, cho nên mẫu thân rất không thích nàng, nhất định phải bỏ nàng

Nàng nắm lấy ống tay áo của nương, khóc lóc nói: “A Lê hiện tại trưởng thành, rất ngoan, A Lê không bao giờ cắn nương, không bao giờ khóc.”

Chỉ là mẫu thân lại gỡ từng ngón tay của nàng ra, sau đó bỏ đi mà cũng không quay đầu lại

Hình ảnh vừa chuyển, nàng lại về tới Chu gia thôn, dưỡng mẫu gả nàng đến Thẩm gia, Thẩm gia trượng phu là nam tử ốm yếu, màn đêm tân hôn buông xuống, hắn vừa ho khan vừa kích động lột sạch y phục nàng đang mặc trên người, sau đó áp xuống nàng, nàng sợ cực kỳ, đau cực kỳ, nàng bắt đầu giãy giụa:

“Không cần, không cần, không cần……”

Khi đau đớn trong mộng đạt tới cực điểm, ngược lại hiện thực nàng lại tỉnh táo, nàng bỗng nhiên mở mắt ra, chỗ tầm mắt có thể nhìn thấy, chỉ có giường màn cùng ánh trăng.

Trời đã tối đen

Nàng hoảng hốt một hồi lâu mới phản ứng lại, thì ra những cái đó đều là mộng, chính mình đang nằm ở trên giường.

Sau một lúc ngốc lăng nàng mới từ trên giường ngồi dậy, phát hiện đầu mình có chút choáng váng, mới nhớ tới ban ngày mình té xỉu ở cửa viện

Bất quá nàng làm sao có thể từ cửa viện trở lại trên giường?

Khi nàng té xỉu, tựa hồ thấy tam thúc? Cho nên là tam thúc đỡ nàng vào sao?

Khi nàng đang hết sức nghi hoặc, cửa phòng đột nhiên bị mở ra, một người thân ảnh cao lớn một tay cầm giá cắm nến, một tay bưng chén đi vào

Cơ hồ chỉ dùng một cái chớp mắt, Chu Lê liền nương theo ánh nến phân biệt ra người tới đúng là Thẩm Việt.

Chu Lê trong lòng nhảy dựng, hắn làm sao vào được? Đây chính là phòng nàng! Hiện tại chính là buổi tối!

Thẩm Việt thấy nữ tử đang ngồi ở đầu giường đầy mắt kinh ngạc nhìn mình, tay run lên, thiếu chút nữa ném chén thuốc xuống trên mặt đất.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/co-nang-ban-tao-pho-va-anh-chang-tu-tai/chuong-15.html.]

Ban ngày sau khi hắn đút thuốc xong rời đi, vốn cũng không nghĩ lại qua đây, chỉ là khi đọc sách ở phòng phụ nhà mình vẫn luôn không nghe được sân bên này phát ra động tĩnh gì, trong lòng liền có phỏng đoán không tốt lắm, chẳng lẽ nàng còn chưa tỉnh?

Theo màn đêm buông xuống, chữ trên sách dần dần có chút thấy không rõ, bỗng nhiên nhớ tới nàng mới uống thuốc có một lần, bệnh làm sao có thể khỏi được?

Hắn từng đáp ứng bạn tốt cùng trường của mình, phải chiếu cố thật tốt muội muội hắn ta, hắn không thể nuốt lời, cho nên vẫn mang thuốc tới.

“Ngươi tỉnh?” Ho nhẹ một tiếng, không được tự nhiên nói, “Ngươi phát sốt, đây là thuốc.”

Đi qua đặt chén thuốc cùng giá cắm nến tới đầu giường: “Ngươi tỉnh thì tốt, ta để thuốc lại cho ngươi, nhớ uống, hôm nay tình thế cấp bách ta mới lại đây, ngươi yên tâm, ngày sau ta sẽ không đến nữa. Nơi này ta không nên ở lâu, đi trước đây.”

Xoay người đi hai bước, trong lòng vẫn cảm thấy còn chưa giải thích thấu triệt, liền bổ sung nói: “Ngươi đừng nghĩ nhiều, chúng ta là thân thích, lại là hàng xóm, buổi chiều ngươi té xỉu, vừa vặn bị ta thấy, ta liền đỡ ngươi trở về phòng.”

Nữ tử trên giường không lên tiếng.

Hắn lại nói: “Ngươi yên tâm, không có người khác thấy.” Nói xong liền tính rời đi.

“Tam thúc!” Chu Lê đột nhiên lên tiếng gọi hắn.

Hắn không có quay đầu lại, rũ con ngươi nói: “Chuyện gì?”

“Hôm nay đa tạ tam thúc.”

“Không cần khách khí.” Đi đến cửa phòng lại dừng lại, làm như nhớ tới cái gì, lại nói, “Mùa hạ nhiều mưa to, ngày sau ngươi đi trấn trên mua đồ, nhớ mang theo dù, mắc mưa rất dễ sinh bệnh.”

Sau khi nói xong, không hề do dự bước ra cửa phòng.

Chu Lê nhìn phương hướng hắn rời đi sửng sốt một hồi lâu mới lấy lại tinh thần, nàng liếc liếc mắt nhìn chén thuốc ở mép giường, chóp mũi tỏa khắp một mùi thuốc nhàn nhạt, nàng bỗng nhiên nhớ lại trong giấc mộng mình đã ăn khổ qua, hương vị khổ qua cùng với mùi thuốc này không khác lắm

Hiện tại nghĩ đến, hẳn là có người đút nàng uống thuốc. Người này chỉ sợ chính là tam thúc.

Nghĩ đến đây, gương mặt Chu Lê chuyển hồng, nàng duỗi tay sờ sờ, nóng nóng

Nhất định là mình còn chưa hết sốt, nàng nhanh chóng bưng chén thuốc lên uống một hơi cạn sạch.

Qua chốc lát sau lại có chút quá mót (mắc tè ý), rốt cuộc hôn mê một ngày, hoàn toàn chưa đi nhà x.í. Nàng từ trên giường ngồi dậy, lại cảm thấy dưới thân dính nhớp nhớp

Nàng xốc thảm lên nương theo ánh nến nhìn lại —— nàng tới quỳ thủy.

Nàng chỉ phải đứng dậy đi đổi một bộ y phục, lại đi nhà x.í mang vào đai quỳ thủy

Thẩm Việt trở lại phòng mình, đốt ngọn nến tính lại xem sách trong chốc lát liền ngủ, giờ phút này đêm khuya tĩnh lặng, một trận gió từ ngoài cửa sổ thổi vào, hắn bỗng nhiên ngửi được một mùi hương xa lạ lại quen thuộc

Mùi hương này hắn đã từng ngửi qua trên người Chu Lê

Hắn cúi đầu ngửi ngửi vạt áo mình, nhớ tới ban ngày khi đút thuốc, Chu Lê hôn mê ngã thẳng vào trong lòng n.g.ự.c hắn. Mùi hương này tám phần là nhiễm vào khi đó

Hắn đột nhiên có chút xem sách không vào, tính thổi đèn ngủ.

Nhưng vừa định đi thổi đèn, ánh mắt thoáng nhìn, liền thấy vạt áo mình có một vệt sẫm màu

Trong lòng nghi hoặc, dính bùn chỗ nào sao?

Hắn kéo vệt “Bùn” kia tới gần giá cắm nến, vừa nhìn, không đúng, là đỏ như máu!

Nhiễm huyết chỗ nào à?

Hắn hồi tưởng một chút, tức khắc phản ứng lại đây là cái gì, trong lòng nổi lên một trận binh hoang mã loạn.

Nhanh chóng đi thay y phục, cầm đi nhà bếp múc nước giặt tẩy

Nhưng tay vừa tiếp xúc với mảnh đỏ tươi kia, liền run rẩy không ngừng, rồi lại chỉ phải nắm khối kia xoa bóp....

Loading...